Chỉ thấy Bùi T.ử Thần đang thở dốc dồn dập, nhìn nàng bằng ánh mắt vừa giận dữ vừa hoang mang.
Nàng hôn hắn.
Nàng chủ động hôn hắn!
Cơn giận hậu tri hậu giác bùng lên, Bùi T.ử Thần chằm chằm nhìn người trước mặt.
Lúc bảo nàng cứu Bùi T.ử Thần, nàng không chịu chạm vào hắn.
Giờ vì cứu Thẩm Ngọc Thanh, nàng lại chủ động hiến thân?
Nàng không để tâm.
Bùi T.ử Thần sực nhận ra, loại chuyện này chỉ có nàng để tâm, hắn chỉ có thể sỉ nhục chính nàng, sao có thể sỉ nhục được hắn?
Cơ thể không kìm được mà run rẩy, hắn muốn tiến lại gần nàng, muốn trải nghiệm lại cảm giác vui sướng tột độ vừa rồi, muốn quên hết tất cả, hoàn toàn chìm đắm, dù có ch-ết cũng chẳng sao.
Thế nhưng lòng hắn lại cảm thấy nhục nhã khôn cùng.
Sao nàng có thể vì Thẩm Ngọc Thanh mà làm chuyện này...
Nàng siết c.h.ặ.t ngọc bài, giọng nói không chút gợn sóng, bình tĩnh hỏi:
“Tại sao hắn lại ở đây?
Linh thể này là của ai?
Tại sao... hành vi của hắn quái dị vậy, dường như không hoàn toàn nhớ rõ chị?"
“Chị nói quái dị, cụ thể là như thế nào?"
Diệp Thiên Kiêu lập tức hỏi lại.
Giang Chiếu Tuyết thấy hắn né tránh, nhắc nhở:
“Trả lời hai câu đầu trước."
Diệp Thiên Kiêu thở dài, bất lực nói:
“Chị à, không phải em không muốn nói, nhưng chuyện này liên quan đến Cửu U Cảnh, em cũng tính là người của Cửu U Cảnh, nói ra là làm kẻ phản bội đấy.
Chị thật sự muốn biết thì nên giải quyết vấn đề của Bùi T.ử Thần rồi tự đi mà hỏi hắn."
Diệp Thiên Kiêu nói rất chân thành, Giang Chiếu Tuyết im lặng, biết hắn nói không sai.
Một lúc sau nàng khẽ hỏi:
“Vậy chị phải làm thế nào mới hỏi được hắn?"
Nghĩ đến trạng thái của Bùi T.ử Thần, nàng nhíu mày:
“Giờ hắn căn bản không nói chuyện với chị, vừa rồi còn đ.á.n.h nhau một trận, giờ bỏ đi rồi, không biết bao giờ mới về."
Nhớ lại cảnh thất bại vừa rồi, nàng không khỏi thấy tủi thân, mím môi:
“Trước đây hắn không phải như vậy."
“Chị cũng đừng trách hắn."
Diệp Thiên Kiêu thở dài nhắc nhở, “Chị à, cái vỏ thần trên người hắn là của Lý Tu Kỷ.
Em từng nói rồi, Lý Tu Kỷ là do oán lực ngưng kết, bản thân không thể chứa đựng những thứ tốt đẹp.
Cho nên năm đó hắn đưa em một viên đan d.ư.ợ.c, giúp hắn lúc tỉnh lại có thể nhanh ch.óng ngưng kết sức mạnh trời đất, tạo ra không gian lưu giữ cảm xúc và ký ức tốt đẹp để khôi phục thần trí."
“Nhưng cậu không kịp đưa."
Giang Chiếu Tuyết nhớ lại lời dụ dỗ của Diệp Thiên Kiêu, suy nghĩ rồi nói:
“Cho nên cái gọi là Lý Tu Kỷ tỉnh lại, thực chất không phải tỉnh lại, mà là hồn phách Bùi T.ử Thần nhập vào vỏ thần của hắn.
Vì cậu không kịp cho hắn uống thu-ốc, nên Bùi T.ử Thần đã vào một cơ thể không thể chứa đựng ký ức và cảm xúc tốt đẹp?"
“Chính xác."
Diệp Thiên Kiêu đáp, kiên nhẫn giải thích:
“Đáng lẽ trong lúc hồn phách và vỏ thần dung hợp mà không có đan d.ư.ợ.c, hắn sẽ lập tức trở thành tà vật.
Nhưng may mắn thay, chị lại đang chiêu hồn cho hắn."
“Thì sao?"
Giang Chiếu Tuyết không hiểu.
“Chị liên tục chiêu hồn khiến hồn phách và vỏ thần của hắn mãi không thể dung hợp hoàn toàn.
Hắn vẫn còn một phần thiện lương lưu lại trong phần hồn chưa dung hợp, nên hắn không bị nuốt chửng hoàn toàn để trở thành tà vật."
Diệp Thiên Kiêu cảm thán:
“Nhưng dù sao hắn cũng đang ở trong vỏ thần, ngày đêm bị oán lực xâm thực, nếu không sớm tìm cách, sớm muộn gì hắn cũng dung hợp hoàn toàn, trở thành tà vật mà Tân La Y mong đợi."
“Nên cậu bảo chị đến Cửu U Cảnh là để cho hắn uống viên đan d.ư.ợ.c Lý Tu Kỷ đưa năm xưa, để hắn nhập vào vỏ thần một cách bình thường chứ không phải biến thành tà vật?"
“Ờ..."
Diệp Thiên Kiêu nghe vậy, giọng điệu thay đổi rõ rệt, chột dạ nói:
“Cũng... cũng coi là vậy đi."
“Cái gì mà 'coi là'?"
Giang Chiếu Tuyết nhạy bén nhận ra:
“Viên đan d.ư.ợ.c đó có vấn đề gì?"
“Cái đó," Diệp Thiên Kiêu bị tra hỏi, ấp úng:
“Cũng không phải chuyện lớn, chỉ là viên đan d.ư.ợ.c Lý Tu Kỷ đưa em ấy, nó hơi mỏng manh, lúc em bị Tân La Y truy sát chạy trốn..."
“Nó nát rồi?"
Giang Chiếu Tuyết lập tức hiểu ra thứ bùn nhão trong cái hộp đầu tiên Diệp Thiên Kiêu mở ra là cái thứ gì.
Diệp Thiên Kiêu cười gượng.
Giang Chiếu Tuyết nhắm mắt lại.
Nàng nén cơn giận đang trào dâng, tự nhủ không được nổi khùng lúc này, nhưng nhịn mãi không nổi, vẫn phải hỏi:
“Diệp Thiên Kiêu, một ngàn năm nay cậu làm cái quái gì thế?!
Thiên phú tốt như vậy mà bị Tân La Y rượt g-iết, cậu không thấy nhục à?!"
“Phàm chuyện gì cũng có cái giá của nó, cái kiểu mở mắt ra là tu luyện của bà ta ai mà chịu nổi?"
Thà không giải thích, giải thích xong Giang Chiếu Tuyết chỉ thấy đau ng-ực.
Nhưng nàng biết Diệp Thiên Kiêu vẫn còn tâm trạng cãi cọ thì chắc chắn còn phương án khác, đành bỏ qua chuyện mắng hắn, nghiến răng hỏi:
“Vậy thu-ốc của Lý Tu Kỷ mất rồi, thứ cậu đưa chị là cái gì?"
“Là vật hỗ trợ giúp hắn tôi luyện sức mạnh, đúc lại Thần hạch (nhân của thần)."
Diệp Thiên Kiêu thở dài, kiên nhẫn:
“Đan d.ư.ợ.c của Lý Tu Kỷ thực chất chính là Thần hạch của hắn.
Thần linh trên đời có tà thần, có chân thần, sự khác biệt nằm ở đạo tâm lúc nhập đạo.
Đạo tâm đủ chấp nhất mới có thể trở thành thần vị cuối cùng, và Thần hạch chính là thứ sinh ra khi chấp niệm mạnh đến mức cực hạn để chứa đựng niệm lực khổng lồ đó.
Năm xưa Lý Tu Kỷ lo Thần hạch bị oán lực xâm nhiễm nên đã tách riêng ra, phong ấn vào viên đan d.ư.ợ.c.
Theo lý, khi hắn quay lại, Thần hạch cũng về theo, oán lực sẽ bị Thần hạch trấn áp, sau đó hắn tự nhiên hấp thụ linh khí trời đất để thanh tẩy oán lực trong vỏ thần.
Lâu dần hắn sẽ có một vỏ thần bình thường.
Vỏ thần có Thần hạch dung hợp với nhục thân mới có thể thành chân thần."