Ma khí trong nháy mắt bùng nổ, Chư Tiên Trận sáng rực lên, ngàn vạn pháp quang như thiên thạch lôi đình ập tới, Bùi T.ử Thần đưa tay chộp lấy Trảm Thần Kiếm bay về, dồn hết sức lực xoay người c.h.é.m một cái, Chư Tiên Trận từng tấc từng tấc vỡ vụn, Bùi T.ử Thần hóa thành một luồng ánh sáng nhanh ch.óng chạy xa, liền nghe thấy một tiếng quát lớn:
“Chạy đi đâu!"
Dứt lời, các pháp trận xung quanh giăng xuống như mạng lưới, kiếm quang truy kích gấp gáp phía sau, âm luật nhiễu loạn thần hồn từ trên cao lao xuống, hóa thành lưỡi đao cùng xuất hiện với kiếm quang.
Từng tầng từng tầng vây quét ập tới, thân hình Bùi T.ử Thần như lông vũ nhẹ nhàng, chuyển động như rồng lượn, tay kết pháp ấn, kiếm ý tùy thân.
Động tác dứt khoát nhanh nhẹn, mang theo hơi thở phong nhã.
Trên cao Chu Bất Cương thấy vậy, không nhịn được vỗ tay khen ngợi:
“Đẹp lắm!"
Từ T.ử Thần bên cạnh lườm lão một cái, đưa tay hất một cái, một kiếm lao nhanh về phía Bùi T.ử Thần.
Kiếm này cùng với trận pháp của Thủy Trầm Uyên, pháp âm của Phượng Minh Hoàn, kiếm trận của Cô Quân cùng nhau tập kết, Bùi T.ử Thần rốt cuộc đã không còn đường né tránh, xoay người một kiếm c.h.é.m tan phi kiếm của Cô Quân, quét ngang lưới trận, phát quán trên đầu bị phi kiếm c.h.é.m đứt một nửa, khoảnh khắc né tránh quay đầu lại thì đã bị phi kiếm của Từ T.ử Thần chỉ thẳng vào cổ.
Động tác của Bùi T.ử Thần lập tức ngưng đọng, sau đó liền nghe thấy tiếng Cô Quân trên cao quát lạnh:
“Nghịch đồ Bùi T.ử Thần, ngươi cấu kết với Cửu U Cảnh, gây họa Trung Châu, hôm nay Tiên Minh trăm nhà tề tựu ở đây, ngươi còn không mau mau chịu trói?!"
Nghe thấy lời này, Bùi T.ử Thần lúc này mới có sức ngước mắt lên, hắn lần lượt nhìn qua phía trên cao, phát hiện mình sớm đã bị người của Tiên Minh sáu tông bao vây.
Cô Quân của Linh Kiếm Tiên Các;
Từ T.ử Thần của Thiên Kiếm Tông;
Chu Bất Cương của Thiên Địa Đạo Môn;
Phượng Minh Hoàn của Bách Âm Các;
Thủy Trầm Uyên của Tinh Vân Môn;
Còn có...
Bùi T.ử Thần nhìn về phía Giang Chiếu Nguyệt bên cạnh Cô Quân, Giang Chiếu Nguyệt lặng lẽ nhìn hắn, tay cầm phù lục, thần sắc lạnh lùng.
Xung quanh đều là đệ t.ử Tiên Minh, ngoại trừ những đệ t.ử vừa được nhóm Cô Quân mang tới, nhiều hơn cả là những đệ t.ử hắn vừa cứu ban nãy.
Bọn họ đều kinh hoàng nhìn Bùi T.ử Thần đang đứng giữa đám đông, ma khí không kìm nén được mà rò rỉ ra ngoài.
Tóc hắn xõa tung, ma ấn đỏ rực trên trán lúc ẩn lúc hiện.
Tuy khí chất thanh lãnh như trăng sáng, ngũ quan lại vô cùng lạnh lùng diễm lệ, khí đen lại quấn quanh dưới chân, khiến cả người hắn hiện lên ba phần tà mị quỷ khí.
“Lão tổ có ý gì vậy?"
Bùi T.ử Thần quan sát xung quanh, trong lòng đã hiểu rõ mục đích đến của Cô Quân, âm thầm vẽ trận, lạnh giọng hỏi, “Sức mạnh của thần khí vốn tương thông với công pháp tu luyện của Cửu U Cảnh, đệ t.ử vì vậy mà vô tình tu luyện ma công Cửu U Cảnh, chuyện này từ lúc quay về đã sớm bẩm báo với lão tổ, lão tổ đã hứa với đệ t.ử rằng tâm đạo mới là chính đạo, bảo đệ t.ử an tâm dốc sức cho tông môn, hôm nay tại sao đột nhiên lấy lý do này để bắt đệ t.ử chịu trói nhận tội?!"
“Ngươi cấu kết với Cửu U Cảnh, giả vờ lập công, chuyện này Tiên Minh đã biết rõ, còn muốn chối cãi sao?!"
Thủy Trầm Uyên nghe vậy quát lớn, chỉ nói:
“Đã tu luyện ma công thì nên tự mình đoạn tuyệt, cần gì sư trưởng phải ra tay?!"
“Đệ t.ử tuy tu luyện ma công, nhưng không có ý định làm điều ác."
“Tu luyện công pháp Cửu U Cảnh làm điều ác là chuyện sớm muộn thôi," Thủy Trầm Uyên lập tức phản bác, “Ngươi còn muốn để Chân Tiên Cảnh nuôi hổ di họa hay sao?!"
“Đi mau."
Bùi T.ử Thần nhìn thấy khẩu hình của Giang Chiếu Nguyệt, lòng thắt lại.
Lập tức biết được Tiên Minh e là sớm đã có quyết định rồi, hắn ở lại thêm cũng vô ích.
Nhìn quanh một lượt, các đệ t.ử đều đang vừa kinh ngạc vừa sợ hãi nhìn hắn, Bùi T.ử Thần không còn do dự nữa, tung Âm Chỉ Tiên trong tay ra, c.h.é.m một kiếm về phía Thủy Trầm Uyên!
Thủy Trầm Uyên là trận tu, không giỏi cận chiến, Bùi T.ử Thần tới quá nhanh và mạnh, Thủy Trầm Uyên chỉ kịp hét lớn một câu:
“Đồ nhãi nhép!"
Liền bị Bùi T.ử Thần một kiếm ép lui.
Hắn vừa chạy, mọi người cũng không còn do dự nữa, thần sắc Chu Bất Cương ngưng đọng lại, nhìn Từ T.ử Thần một cái rồi cũng đuổi theo.
Núi chuyển sóng cuộn, thiên địa không cửa, trên cao là tiếng Cô Quân hét lớn:
“Bùi T.ử Thần tu luyện công pháp Cửu U Cảnh, cấu kết với ma tu, tội ác tày trời, chúng đệ t.ử nghe lệnh, hôm nay theo bản tọa, trừ yêu ma, diệt yêu đạo!
Kẻ nào g-iết được Bùi T.ử Thần sẽ có được thần khí!"
Nói xong, pháp quang trên trời rơi xuống như mưa, Bùi T.ử Thần phong tỏa hơi thở của bản thân, lẩn vào rừng núi.
Hắn né tránh những pháp quang dày đặc rơi xuống, chạy trốn trong làn mưa.
Khoảnh khắc đó, hắn đột nhiên cảm thấy bản thân mình không có gì khác biệt so với năm mười bảy tuổi.
Mà năm mười bảy tuổi đó, Giang Chiếu Tuyết đang đợi hắn.
Giang Chiếu Tuyết...
Hắn nắm lấy phù lục Giang Chiếu Tuyết đưa cho hắn trong ống tay áo, nghĩ về người ở Giang Ninh Trấn kia.
Hắn biết lúc này mình không thể tạo ra bất kỳ mối liên hệ nào với Bồng Lai, hắn không thể đi tìm Giang Chiếu Tuyết, cũng không thể dùng phù lục của Giang Chiếu Nguyệt.
Hiện giờ con đường sống duy nhất của hắn chính là chạy thoát ra ngoài.
Chạy thoát ra ngoài, đi tìm Giang Chiếu Tuyết.
Hắn liều mạng chạy ra ngoài, Giang Chiếu Nguyệt đứng trên cao nhìn hắn chạy trốn.
Lý Du đi theo sau Giang Chiếu Nguyệt, thấp giọng nói:
“Thiếu chủ, nên thông báo cho nữ quân thôi."
Khi Bùi T.ử Thần bị truy sát dọc đường, Giang Chiếu Tuyết đang ngồi trong một căn phòng nhỏ của trạch viện thuê tại Giang Ninh Trấn, nhìn vào truyền âm ngọc bài của mình, chống cằm gõ gõ lên mặt bàn, chờ đợi Bùi T.ử Thần.
Theo thói quen của Tiên Minh, đ.á.n.h thắng trận chắc chắn sẽ có một buổi tiệc mừng công, năm đó nàng cũng từng tham gia không ít, đó là dịp mà những người trẻ tuổi thích nhất, theo dung mạo và tính cách của Bùi T.ử Thần, chắc hẳn sẽ uống không ít rượu.
Lần cuối cùng Bùi T.ử Thần uống rượu... là vào mấy năm trước, nửa đêm cùng nàng cưỡi tiên hạc.
Bây giờ hồi tưởng lại, đêm hôm đó hắn chủ động dùng linh lực giao hòa với nàng, hẳn là coi như mất kiểm soát, tối nay nếu uống rượu...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Chỉ là không biết bao giờ hắn mới quay về, trong lòng Giang Chiếu Tuyết không khỏi có chút nôn nóng, khẽ gõ lên mặt bàn, cảm thấy thời gian vô cùng đằng đẵng.
A Nam thấy nàng tâm thần bất định, không nhịn được nói:
“Ngươi hay là trực tiếp hỏi hắn xem sao, bảo hắn cho một cái thời gian để ngươi còn đi ngủ, ngủ một giấc chẳng phải là thấy hắn rồi sao?"
“Như vậy sao được?"
Giang Chiếu Tuyết lập tức nói:
“Ta vừa mới trang điểm mất một canh giờ đó, ngủ mất thì hoa hết trang điểm thì sao?
Hơn nữa ta truyền âm cho hắn, ngộ nhỡ hắn không tham gia tiệc mừng công mà trực tiếp quay về thì sao?"
“Vậy chẳng phải tốt sao?"
A Nam kỳ quái, “Ngươi không phải cũng muốn gặp hắn sao?"
“Muốn thì muốn, nhưng hắn dù sao cũng còn trẻ," Giang Chiếu Tuyết nói đoạn, ánh mắt dịu dàng xuống, “Luôn nên muốn thấy chút náo nhiệt, có vài người bạn chứ."
Nàng có thể nhận ra được, khi Bùi T.ử Thần nhắc tới những đồng môn ở Linh Kiếm Tiên Các kia cũng không phải thực sự hoàn toàn không có tình nghĩa.
Chỉ là đối với hắn, những thứ đó có lẽ sớm đã không còn đủ quan trọng nữa rồi.
Nhưng nàng vẫn hy vọng Bùi T.ử Thần có thể giống như lúc thiếu thời, có thêm vài người bạn, cuộc đời không phải chỉ có một mình nàng.
Nàng cứ tâm tâm niệm niệm, nghe thấy tiếng mưa bên ngoài càng lúc càng lớn, cùng với một tiếng sấm rền vang lên, giọng nói của Giang Chiếu Nguyệt cũng vang lên từ trong truyền âm ngọc bài.
“Dao Dao, Thiên Mệnh Thư xác nhận em và Thẩm Ngọc Thanh là thiên định nhân duyên, tối nay Tiên Minh bao vây săn đuổi Bùi T.ử Thần, đường đi như thế nào, tự em chọn lấy."
Âm thanh dứt lời, tiếng sấm cũng ngừng lại.
Giang Chiếu Tuyết ngây dại ngồi trong phòng, cả người dường như bị sấm đ.á.n.h trúng, sững sờ tại chỗ.
Anh trai nàng nói cái gì?
Tiên Minh bao vây săn đuổi Bùi T.ử Thần?
Tiên Minh tại sao lại phải bao vây săn đuổi Bùi T.ử Thần?
Bùi T.ử Thần có thần khí trong tay, việc nghịch chuyển khí vận Chân Tiên Cảnh còn cần tới hắn, tối nay họ bao vây săn đuổi Bùi T.ử Thần, không sợ khí vận Chân Tiên Cảnh từ nay về sau suy kiệt sao?
Là bởi vì nàng và Thẩm Ngọc Thanh là thiên định nhân duyên?
Họ cảm thấy đã tìm thấy con đường thứ hai?
Nhưng cho dù là tìm thấy con đường thứ hai, hiện giờ ngay tại biên giới Cửu U Cảnh, họ bao vây săn đuổi Bùi T.ử Thần, không sợ Bùi T.ử Thần phản bội, trực tiếp đầu quân cho Cửu U Cảnh sao?
Hay là nói, họ đã khẳng định Bùi T.ử Thần đầu quân cho Cửu U Cảnh rồi?
Vô số ý nghĩ nảy ra trong đầu Giang Chiếu Tuyết, tuy nhiên nàng không kịp nghĩ nhiều, nàng biết rõ Tiên Minh đã ra tay thì chắc chắn sẽ đuổi cùng g-iết tận, thời gian của nàng không còn nhiều, nàng phải lập tức đi tiếp ứng ngay.
Dựa theo tính cách của Bùi T.ử Thần, cho dù hắn cầm phù lục dịch chuyển mà nàng đưa cho, nhưng chỉ cần ở trước mặt Tiên Minh, cho dù hắn có ch-ết cũng sẽ không dùng, để tránh liên lụy tới Bồng Lai.
Nàng phải nghĩ cách cứu người.
Nàng lập tức đứng dậy, gọi tên Thanh Diệp sải bước đi ra, khoảnh khắc mở cửa, Giang Chiếu Tuyết liền cảm thấy hương thơm lạnh lẽo ập tới, bước chân nàng đột nhiên dừng lại, liền thấy phía trước đang quay lưng về phía nàng có một nam t.ử trẻ tuổi đang đứng.
Mưa rơi xối xả trắng trời, trong sân không biết từ lúc nào đã đứng đầy người, các đệ t.ử Bồng Lai đều bị phong tỏa tiếng nói, các đệ t.ử Linh Kiếm Tiên Các do T.ử Lư dẫn đầu đang dùng đao bắt giữ.
Thanh Diệp đứng ở vị trí đầu tiên, đao của nàng thậm chí còn chưa kịp ra khỏi bao, nhìn thấy Giang Chiếu Tuyết đi ra, trong mắt nàng tràn đầy vẻ lo lắng, điên cuồng lắc đầu, gấp gáp định nói gì đó nhưng không thể mở lời.
Lòng Giang Chiếu Tuyết thắt lại, thu hồi ánh mắt nhìn về phía trước mặt, liền thấy nam t.ử trẻ tuổi trước hành lang chậm rãi quay người lại.
Mấy ngày không gặp, hắn dường như lại gầy đi vài phần, đầu đội kim quán, mình khoác kim ty trường bào ống tay rộng, lưng đeo trường kiếm, tay cầm phất trần, khí chất thanh lãnh như tuyết, ánh mắt vô bi vô hỷ nhìn Giang Chiếu Tuyết, khẽ hỏi:
“Mưa lớn như vậy, phu nhân còn muốn đi ra ngoài sao?"
Thẩm Ngọc Thanh tới rồi.
Hắn đã tới, chứng tỏ Linh Kiếm Tiên Các có chuẩn bị mà đến, Bùi T.ử Thần e là dữ nhiều lành ít.
Trong lòng Giang Chiếu Tuyết đã hiểu rõ, phù chú trượt xuống trong tay, nhìn chằm chằm Thẩm Ngọc Thanh cảnh giác hỏi:
“Tại sao ngươi lại ở đây?"
“Ba ngày trước, Tiên Minh bắt được một đệ t.ử Cửu U Cảnh, tố cáo Bùi T.ử Thần cấu kết với Cửu U Cảnh, trong ứng ngoại hợp, muốn mượn chiến công để mê hoặc Chân Tiên Cảnh, mưu cầu đại nghiệp."
“Nói nhăng nói cuội!"
Giang Chiếu Tuyết nghe vậy giận dữ hét lên, “Ngươi trực tiếp nói Cô Quân muốn cái gì đi?!"
“Bùi T.ử Thần tu luyện công pháp Cửu U Cảnh."
“Sức mạnh trong thần khí chính là công pháp Cửu U Cảnh," Giang Chiếu Tuyết lập tức đáp, “Người kế thừa sức mạnh thần khí chắc chắn phải tu luyện công pháp Cửu U Cảnh, chuyện này khi quay về đã sớm nói với lão ta rồi, chuyện này lão ta không biết sao?!"
“Biết, nhưng thần khí vẫn chưa nhận chủ, hắn lại có liên quan tới Cửu U Cảnh, thà g-iết nhầm còn hơn bỏ sót."
Thần khí vẫn chưa nhận chủ...
Giang Chiếu Tuyết trong nháy mắt hiểu ra, cái gì mà tu luyện công pháp Cửu U Cảnh đều là giả cả.
Cái cốt lõi nhất chính là thần khí vẫn chưa nhận chủ, nếu g-iết Bùi T.ử Thần thì có thể đoạt lấy nó.
“Vậy còn Chân Tiên Cảnh thì sao?"
Giang Chiếu Tuyết không nhịn được nói, “Các ngươi g-iết hắn rồi, khí vận Chân Tiên Cảnh phải làm sao?
Hắn còn sống, cho dù tạm thời chưa nhận chủ thì cũng là một tia hy vọng..."
“Ba ngày trước, khi nàng và ta chia tay, Thiên Mệnh Thư đã xác định, nàng và ta chính là thiên định nhân duyên."
Thẩm Ngọc Thanh mở lời, đồng t.ử Giang Chiếu Tuyết co rụt mạnh, liền thấy Thẩm Ngọc Thanh ngước mắt lên, bình tĩnh nhìn nàng:
“Nàng và ta thành hôn, khí vận Chân Tiên Cảnh liền có thể nghịch chuyển."
“Ta không tin."
Giang Chiếu Tuyết nghe vậy cười lạnh, “Ta không tin lời nói nhảm của ngươi, tránh ra cho ta!"