Câu hỏi này đã làm khó Thẩm Ngọc Thanh, Giang Chiếu Tuyết suy nghĩ một hồi rồi nói:
“Định vào năm ngày sau, vậy chắc chắn là có điều gì đó đang thay đổi, ta không chắc chắn là cái gì thay đổi, cho nên ——"
“Ngươi định đi trước một bước."
“Đúng vậy."
Giang Chiếu Tuyết gật đầu:
“Xuất kỳ bất ý, mới có thể công kỳ bất bị."
“Nhưng khởi động Âm Dương Diễn Nghi Đăng cần tiêu hao linh lực vô cùng lớn," Thẩm Ngọc Thanh vẫn cảm thấy không ổn, nhíu mày nói, “Nếu ngươi và ta vì ngọn đèn này mà dùng cạn linh lực, nói không chừng đó mới thật sự là cái bẫy..."
“Cho nên, ta không thật sự muốn mở Âm Dương Diễn Nghi Đăng."
Giang Chiếu Tuyết thản nhiên lên tiếng, Thẩm Ngọc Thanh khựng lại, chỉ thấy Giang Chiếu Tuyết khêu khêu bấc đèn, vẻ mặt hờ hững:
“Ta chỉ muốn dẫn xà xuất động mà thôi."
Thẩm Ngọc Thanh sững sờ, có chút phản ứng không kịp.
Giang Chiếu Tuyết không giải thích nhiều, chỉ đứng dậy, bước đến trước mặt hắn, hơi cúi người, nhìn thẳng vào mắt hắn hỏi:
“Ngươi có tin ta không?"
Thẩm Ngọc Thanh nhìn người trước mặt, im lặng không nói.
Giang Chiếu Tuyết cười rộ lên, rũ rũ ống tay áo, chủ động vươn tay, cách lớp y phục nắm lấy cổ tay Thẩm Ngọc Thanh, cười nói:
“Tin ta thì không cần hỏi nhiều, cứ đi theo ta là được."
Nói xong, nàng kéo hắn đứng dậy, dẫn hắn cùng ngồi lên sập, tế ra Âm Dương Diễn Nghi Đăng.
Ngọn đèn lơ lửng giữa hai người, Thẩm Ngọc Thanh mới tỉnh táo lại vài phần, ngước mắt lên.
“Ngọn đèn này, cha ta có nói cho ngươi cách dùng không?"
Giang Chiếu Tuyết tò mò.
“Nhạc phụ đại nhân năm đó cũng không mấy thiện cảm với ta," thần sắc Thẩm Ngọc Thanh nhạt đi vài phần, khẽ giọng nói, “Chưa từng nói qua."
“Vậy để ta dạy ngươi," Giang Chiếu Tuyết không mấy để tâm, bắt đầu giải thích chi tiết, “Ngọn đèn này chia thành hai rồng Âm Dương, linh khí của ngươi kinh qua hai rồng nhập vào cơ thể ta, theo ta vận chuyển một chu thiên, linh lực âm dương hỗn hợp sau đó sẽ nhập vào rồng Âm.
Ta lại kinh qua hai rồng này theo ngươi vận chuyển một chu thiên, linh khí nhập vào rồng Dương.
Ngọn đèn này có thể tích trữ linh lực trong hai ngày, đêm nay chúng ta cứ tích trữ một nửa linh lực là được."
“Được."
Thẩm Ngọc Thanh đáp lời, Giang Chiếu Tuyết ngồi xếp bằng chỉnh tề, ngón cái và ngón giữa bấm vào nhau, lật tay hướng lên trên đặt trên đầu gối, sau đó như nhớ ra điều gì, nhìn về phía Thẩm Ngọc Thanh:
“Đêm nay rốt cuộc ngươi muốn hỏi ta điều gì?"
Thẩm Ngọc Thanh lắng nghe, nhìn người có thần sắc thanh minh đối diện, ánh mắt rơi trên ngọn đèn kia, dường như lúc này mới cuối cùng lấy hết can đảm, khẽ nói:
“Hôm nay, ngươi là cố ý thả tên ma tu kia đi?"
Giang Chiếu Tuyết biết hắn nhất định là muốn hỏi chuyện này, thản nhiên đáp:
“Phải."
“Tại sao?"
“Hắn từng cứu ta."
Giang Chiếu Tuyết bình tĩnh nói:
“Trong tám năm này, hắn đã cứu ta không dưới vài lần."
Nghe thấy “tám năm", tim Thẩm Ngọc Thanh thắt lại.
Rõ ràng chỉ là tám năm, nhưng hắn luôn cảm thấy, nó còn dài đằng đẵng hơn cả hai trăm năm này.
“Thẩm Ngọc Thanh?"
Giang Chiếu Tuyết thấy hắn không nói lời nào, nghi hoặc lên tiếng.
“Không có gì."
Thẩm Ngọc Thanh hồi thần, ánh mắt rơi lên ngọn đèn dùng để chúc phúc cho hôn sự của bọn họ kia, chỉ nói:
“Đều đã qua rồi, bắt đầu đi."
Giang Chiếu Tuyết không nghe ra ý tứ trong lời nói của hắn, thấy hắn không có gì muốn hỏi nữa, bèn dứt khoát nhắm mắt lại nói:
“Được, vậy ngươi dẫn linh lực trước đi."
Thẩm Ngọc Thanh nghe lệnh, thu xếp lại tâm tình, nhắm mắt lại, đem linh lực chậm rãi kinh qua song long, thăm dò vào trong cơ thể nàng.
Nhiều năm về trước, mỗi tháng hắn đều vì nàng mà giải độc, hắn đối với kinh mạch của nàng, cho dù đã cách tám năm, cũng vô cùng quen thuộc.
Thực tế là Mộc hệ linh căn và Thủy hệ tương hợp, hắn cực kỳ thích thần giao với nàng, linh lực của hắn chậm rãi thăm dò tới, chút xao động trong lòng những ngày qua cũng dần dần được xoa dịu.
Giống như tám năm này đã trôi qua.
Đều có thể trôi qua.
Hắn nhắm mắt, cảm nhận linh lực từ Âm Dương Diễn Nghi Đăng đi về phía trước, cho đến khoảnh khắc linh lực thăm dò vào cơ thể nàng, hơi thở của Băng hệ linh lực ập đến bao trùm lấy mọi thứ, hắn trong phút chốc cứng đờ người.
Giang Chiếu Tuyết nhận ra hắn dừng lại, nghi hoặc lên tiếng:
“Sao vậy?"
Thẩm Ngọc Thanh không nói nên lời, hắn dốc sức khắc chế sát ý sắp bùng nổ, gắt gao bấm pháp quyết, đè nén sự run rẩy trên đôi tay.
Hắn hòa hoãn hồi lâu, mới cuối cùng lên tiếng:
“Giang Chiếu Tuyết."
“Hửm?"
“Chờ khi trở về," hắn nén lại sự không cam lòng và run rẩy trong giọng nói, gian nan thốt ra, “Chúng ta kết khế."
Lời vừa dứt, hắn liền khống chế linh lực, đột ngột cuồn cuộn tràn vào một cách vô cùng mạnh mẽ.
Giang Chiếu Tuyết không kịp nghĩ nhiều, vội vàng đi theo linh lực của hắn vào bên trong.
Linh lực của hắn thuần chính bàng bạc, thế như chẻ tre, tư dưỡng đầy đủ kinh mạch toàn thân nàng, dùng vẻ ngoài nhu hòa trơn nhẵn để bao bọc lấy cốt lõi hung mãnh trào dâng, trong nháy mắt nghiền nát linh tức mà Bùi T.ử Thần để lại trong kinh mạch Giang Chiếu Tuyết.
Khi linh lực của Thẩm Ngọc Thanh tiến vào kinh mạch Giang Chiếu Tuyết, Bùi T.ử Thần đang nằm trên giường, lặng lẽ nhìn trướng giường.
Hắn cảm nhận rõ ràng những dấu vết mình để lại trong cơ thể Giang Chiếu Tuyết bị Thẩm Ngọc Thanh từng chút từng chút nghiền qua, biết đó là linh lực của Thẩm Ngọc Thanh đang tiến vào kinh mạch của Giang Chiếu Tuyết.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Thật ra hắn có thể cắt đứt sự cảm ứng đối với linh lực của chính mình, nhưng hắn lại không muốn.
Hắn muốn cảm nhận rõ ràng linh tức của mình bị Thẩm Ngọc Thanh nghiền nát, giống như đem da thịt nghiền dưới cối đá, đau đớn đến m-áu chảy đầm đìa, cũng không muốn lùi bước nửa phân.
Hắn không ngừng suy nghĩ bọn họ đang làm gì.
Bọn họ đang khởi động Âm Dương Diễn Nghi Đăng sao?
Đang giao hòa linh lực sao?
Cách thức giao hòa linh lực Âm Dương có rất nhiều loại, bọn họ chọn loại nào đây?
Trong đầu hắn không khống chế được mà suy nghĩ lung tung, không ngừng nhớ lại những việc mình đã từng làm, hắn đã từng hôn nàng, hắn đã từng ôm nàng, lúc nàng kích động sẽ bật khóc thành tiếng, Thẩm Ngọc Thanh cũng như vậy sao?
Trước đây hắn chưa từng nghĩ tới, không dám nghĩ tới, tuy nhiên vào giờ phút này, hắn lại hoàn toàn không khống chế nổi, tất cả những gì hắn từng làm dường như đều được thay bằng một gương mặt khác, mỗi một động tác đều giống như một con d.a.o, dùng sự hoài nghi và đoán kị để lăng trì hắn.
Mà những điều này đều không quan trọng, những hình ảnh cuối cùng đều sẽ hóa thành cảnh tượng mà hắn nhìn thấy vào ngày hôm nay, khi hắn dốc mạng chạy đến chiến trường.
Giang Chiếu Tuyết đứng ở nơi cao, quanh thân bao phủ bởi ánh sáng xanh, nhắm mắt thi pháp.
Mười vạn quang kiếm của Thẩm Ngọc Thanh hộ vệ bên cạnh nàng, không để đám Phệ Mệnh Thú kia đến gần nàng nửa phân.
Đó là kiếm trận mà hắn không mở ra được.
Mười vạn quang kiếm, khiến cho vài chục đạo kiếm ý hắn để lại cho nàng trở nên nực cười như vậy, chẳng thấm tháp vào đâu.
Mà Giang Chiếu Tuyết cũng không cảm thấy có gì lạ, bọn họ phối hợp vô cùng ăn ý, tâm đầu ý hợp.
Nàng có thể hoàn toàn tin tưởng kiếm trận của hắn mà nhắm mắt thi pháp, còn Thẩm Ngọc Thanh cũng hoàn toàn đem linh kiếm của hắn giao cho nàng vào thời điểm hoàn mỹ nhất mà không cần nàng phải mở miệng.
Đó là sự ăn ý phải trải qua vô số lần mài giũa mới có được, đó là hai trăm năm.
“Ngươi nên gọi nàng là sư nương."
“Ngươi là một đệ t.ử, sao có thể chứ?"
Một đệ t.ử, hắn chỉ là một đệ t.ử.
Đã bái thiên địa, đã có nhân duyên khế, đã từng làm vô số việc thân mật, nhưng đều là giả.
Hoa trong gương, trăng dưới nước, lầu các trên không trung.
Hắn không có gì cả, hắn chẳng có cái gì hết.
Hôn lễ của hắn không có thân hữu chứng kiến, không có sự chúc phúc của Âm Dương Diễn Nghi Đăng, tất cả những gì hắn có đều là trộm là cướp, hắn có cái gì chứ?
Hắn ngơ ngẩn nhìn đỉnh giường, siết c.h.ặ.t miếng ngọc bội hoa lan nàng tặng.
Hắn chỉ có cái này.
Nghĩ đến khoảnh khắc nàng đeo ngọc bội cho hắn, đóa trâm cài rơi vào mắt hắn khi nàng cúi đầu, Bùi T.ử Thần nhận ra một cách rõ ràng ——
Miếng ngọc bội treo bên hông này mới là sự thật duy nhất mà hắn đã liều mạng tranh đoạt mới có được.
Nhưng sự thật lại quá đau đớn, đau đến mức hắn không thể không nhắm mắt lại, cứ thế chìm đắm đi xuống.
Mà Minh đang ngồi xếp bằng trong đại điện, hắn nhìn ngọn lửa đang bùng lên, giơ tay ném viên thu-ốc vào, khẽ giọng nói:
“Chủ thượng, có thể ra tay rồi."
Viên thu-ốc vừa vào đống lửa, ngay lập tức bốc lên làn khói mù mịt, khuếch tán ra khắp cả ngôi chùa.
Giang Chiếu Tuyết ngủ mơ mơ màng màng, sau khi linh lực lưu chuyển, nàng liền nhập định tiến vào thức hải, nghỉ ngơi trong thức hải.
Trong lúc mơ màng, nàng cảm thấy có một con rắn lạnh lẽo, đầu tiên là hôn qua chân nàng, sau đó uốn lượn bò lên trên, vào khoảnh khắc hắn chạm vào gò má nàng, Giang Chiếu Tuyết kinh hãi mở mắt, liền thấy một thanh niên một tay chống thân mình, lơ lửng phía trên nhìn nàng.
Trong phòng tối tăm, chỉ có ánh trăng rơi trên mặt đất, hắn chỉ mặc đơn y, tóc rũ xuống trên gò má nàng, khiến hơi thở của nàng có chút loạn nhịp.
Người này sinh ra quá mức anh tuấn, đường nét rõ ràng, lông mày như tranh vẽ, cả người giống như được tạc từ ngọc lạnh, cắt ra từ giấy trắng, lúc không cười, giống như tuyết trắng xóa trên đỉnh Côn Luân, bẩm sinh đã mang khí chất tiên nhân.
Tiên nhân giơ tay, mu bàn tay như rắn bò, nhẹ nhàng lướt qua khuôn mặt nàng, tựa như đang dụ dỗ mà hỏi:
“Nghĩ đến ta sao?"
Nàng không dám đáp, chỉ cảm thấy bên ngoài rèm giường mỏng manh, mờ ảo có một bóng người đang ngồi.
Nàng biết đó là ai.
Thanh niên thấy thần sắc căng thẳng của nàng, khẽ cười ra tiếng.
Hắn dường như hiểu rõ tâm tư của nàng, hơi nghiêng người, thong thả rút dây thắt lưng của nàng ra, đem hai tay nàng ấn lên đỉnh đầu, đáy mắt không mang theo nửa điểm ý cười, chậm rãi nói:
“Tại sao không dám đáp lời, ngươi sợ bị ai biết?
Sư phụ sao?"
Nghe thấy lời này, Giang Chiếu Tuyết cuối cùng kinh hãi nhận ra có gì đó không ổn, nàng theo bản năng muốn giãy giụa, đối phương lại một tay ấn c.h.ặ.t t.a.y nàng, thuần thục bịt miệng nàng lại, theo nhịp điệu của hắn, chậm rãi mà mạnh mẽ ma sát trước thân nàng.
Hắn cảm nhận được nàng phản kháng, có chút không khống chế được, trong mắt mang theo nỗi đau, ngữ khí bạc bẽo:
“Sợ cái gì chứ?
Sợ hắn biết?
Sợ hắn sẽ rời xa ngài?
Nhưng đây là mộng mà...
ưm..."
Thắt lưng hắn trầm xuống, không khống chế được phát ra một tiếng hừ nhẹ, cơ thể Giang Chiếu Tuyết đột nhiên căng cứng, âm thanh đều bị đè nén giữa lòng bàn tay của người phía trên.
Cảm giác tê dại từ xương sống dâng lên, Giang Chiếu Tuyết nhìn chằm chằm đối phương, đối phương dường như cũng khó nhịn, nhắm mắt hòa hoãn hồi lâu, mới cuối cùng đè nén được hơi thở, một tay chống bên cạnh, nhịp điệu bình thản, từng nhịp từng nhịp, vừa nặng vừa trầm, khàn giọng nói:
“Hắn đã sở hữu quá nhiều rồi."
“Hắn có tiên đồ thênh thang, có lương sư ích hữu, cùng ngài là phu thê từ thuở thiếu thời, lúc các người thành hôn, hắn có thân hữu tiễn đưa, có tiên đạo chứng giám, phụ thân của ngài tặng các người quà thành hôn, ngài cũng yêu hắn kính hắn, hắn đã có được hai trăm năm rồi, ta chẳng có gì cả, ta ngay cả nằm mơ cũng không được sao?"
Bùi T.ử Thần nói xong, nhịn không được có chút kích động, hắn bịt c.h.ặ.t tiếng nói của nàng dưới lòng bàn tay, không để nàng tiết ra nửa phân:
“Ta không có gia đình, không có thân hữu, ta chẳng có gì hết, ta chỉ có ngài... nhưng tại sao ai cũng có thể... trừ ta ra.
Nhìn ta đi...
Dao Dao..."
“Bùi T.ử Thần..."
Giang Chiếu Tuyết cảm thấy hắn mất khống chế, thần trí không khỏi cũng trở nên tán loạn.
Móng tay nàng gần như găm sâu vào da thịt hắn, cảm thấy chính mình cũng sắp bị hắn kéo vào cơn điên cuồng, nhưng nàng biết không đúng, chuyện này rõ ràng không đúng, cho dù là ở trong mộng cũng không đúng.