“Ký ức rải r-ác trong thức hải của Giang Chiếu Tuyết, Bùi T.ử Thần nhắm mắt lại, từng luồng ánh sáng từ trên người hắn tỏa ra, trong nháy mắt kết nối với tất cả mảnh vỡ ký ức của Giang Chiếu Tuyết.”
Ký ức của nàng tức khắc tràn vào não bộ hắn, hắn điên cuồng tìm kiếm bốn năm đó.
Nhưng không có.
Tất cả mọi nơi đều không có!
Trong thức hải của Giang Chiếu Tuyết, không tồn tại bốn năm đó.
Nàng không lừa hắn, nàng thật sự không nhớ rõ.
Chuyện này làm sao có thể chứ?
Bùi T.ử Thần cau mày, trong lòng không cam lòng.
Lúc thần hồn đệ t.ử Vấn Kiếm sơn trang đi vào luân hồi, ánh mắt Giang Chiếu Tuyết nhìn hắn rõ ràng không đúng.
Nếu Giang Chiếu Tuyết không biết bốn năm đó, tại sao lại dùng ánh mắt thương xót như vậy nhìn hắn?
Nếu Giang Chiếu Tuyết không biết bốn năm đó, đêm nay khi hắn đến trong phòng, nàng khẩn trương cái gì?
Hắn không tin.
Bùi T.ử Thần mở mắt ra, nhìn về phía u thâm phía trước, suy nghĩ một chút, lại chấp nhất đi về phía thâm xứ.
Thấy hắn đi về phía trước, Giang Chiếu Tuyết trong nháy mắt khẩn trương hẳn lên.
Nơi sâu thẳm chính là vị trí nàng ẩn giấu ký ức, tuyệt đối không có đạo lý để hắn xông loạn, nàng đang định trục xuất hắn ra ngoài, bên ngoài đột nhiên truyền đến tiếng gõ cửa.
Động tác của Bùi T.ử Thần khựng lại trong nháy mắt, Giang Chiếu Tuyết cũng sửng sốt, sau đó liền nghe thấy giọng nói của Thẩm Ngọc Thanh từ ngoài cửa truyền đến, giọng điệu cảnh giác:
“Giang Chiếu Tuyết, nàng đã ngủ chưa?"
Vừa nghe người tới là Thẩm Ngọc Thanh, tim Giang Chiếu Tuyết đập loạn nhịp, Bùi T.ử Thần lạnh lùng ngước mắt, nhìn chằm chằm bóng người trên cửa sổ.
“Giang Chiếu Tuyết, nếu nàng không đáp lời, ta sẽ vào đấy."
Giọng nói của Thẩm Ngọc Thanh kèm theo tiếng pháo hoa nổ vang, vang lên rõ ràng bên ngoài cửa sổ, Giang Chiếu Tuyết sợ tới mức suýt chút nữa từ trên giường bật dậy, lại vội vàng áp chế chính mình, cầu khẩn Bùi T.ử Thần mau ch.óng rời đi.
Nàng hiện tại không thể mở mắt, nếu mở mắt, tất cả những gì vừa làm không chỉ đổ sông đổ biển, thậm chí còn vì vừa rồi cố ý làm những chuyện đó mà càng nói không rõ ràng, công dã tràng.
Mà Bùi T.ử Thần rõ ràng cũng biết cảnh ngộ của nàng, hắn quay mâu nhìn nàng, tay từ cửa tay áo leo lên cánh tay nàng nhẹ nhàng đi lên, xúc tu giống như hắc khí chui vào y phục, thấp giọng nói:
“Người không mở mắt, ta sẽ không đi.
Sư phụ nhìn thấy..."
Bùi T.ử Thần nửa cúi người xuống, ghé vào tai nàng:
“Không hay lắm đâu nhỉ?"
A Nam nôn nóng hẳn lên:
“Chủ nhân, nếu Thẩm Ngọc Thanh tiến vào, thế này là xong đời rồi."
Giang Chiếu Tuyết vẫn không nói lời nào.
Nàng biết Bùi T.ử Thần vẫn chưa từ bỏ ý định.
Hắn chính là đang đ.á.n.h cược, đ.á.n.h cược vào chút cơ hội mỏng manh kia, đang thử xem nàng có đang tỉnh táo hay không.
Hai người giằng co không hạ, giọng nói của Thẩm Ngọc Thanh vang lên ngoài cửa:
“Ba."
Tim Giang Chiếu Tuyết đập loạn xạ.
Bùi T.ử Thần không cam lòng nhìn chằm chằm nữ t.ử dường như không hề hay biết gì trước mặt, nghe tiếng pháo hoa ngày càng yếu ớt bên ngoài.
Tiếng “Một" vừa mới xuất hiện, Bùi T.ử Thần kéo xiêm y Giang Chiếu Tuyết về lại trạng thái cũ, rèm giường đồng thời hạ xuống, nháy mắt biến mất!
Hắn vừa mới hoàn toàn biến mất hơi thở, khoảnh khắc sau Thẩm Ngọc Thanh phá cửa xông vào!
Lúc vào cửa, trong phòng chỉ còn lại một mảnh trống trải, Thẩm Ngọc Thanh cảnh giác quan sát xung quanh, sau đó ánh mắt rơi vào tấm rèm giường được gấp kín kẽ của Giang Chiếu Tuyết, thu kiếm lại, sải bước tiến lên.
Nghe Thẩm Ngọc Thanh tiến về phía trước, Giang Chiếu Tuyết nuốt nước bọt, bình phục lại nhịp tim quá khích, ngay khoảnh khắc Thẩm Ngọc Thanh vén rèm giường lên, nàng giả vờ như vừa mới giật mình tỉnh giấc, kinh ngạc ngước mắt.
Hai người bốn mắt nhìn nhau, Thẩm Ngọc Thanh sửng sốt.
Giang Chiếu Tuyết ngồi trên giường, bộ đồ ngủ bằng lụa dán sát vào người, tóc mây xõa sau lưng, dường như vừa mới ngủ dậy, trông còn có chút mờ mịt.
“Ta vừa rồi cảm thấy trong phòng nàng có người, hỏi nàng không thấy đáp lời, ta tưởng nàng xảy ra chuyện..."
“Ồ."
Giang Chiếu Tuyết chỉnh đốn lại y phục, cũng thả lỏng hơn nhiều, vén rèm xuống giường, giả bộ cảnh giác quan sát xung quanh, nhíu mày nói:
“Hôm nay quá mệt mỏi, ngủ hơi say, ta lại không phát giác ra điều gì."
Đang nói, bên ngoài liền truyền đến tiếng nôn nóng của Mộ Cẩm Nguyệt:
“Sư phụ, có chuyện gì vậy?"
Giang Chiếu Tuyết nghe tiếng nhìn qua, liếc mắt một cái liền thấy Mộ Cẩm Nguyệt đứng ở cửa, mà sau lưng nàng...
Chính là Bùi T.ử Thần vừa mới chạy tới.
Bùi T.ử Thần mặc chỉnh tề, giống như vừa mới tỉnh dậy, mặc y phục xong liền chạy tới, giơ tay hành lễ:
“Sư phụ, sư nương."
Nhìn thấy Bùi T.ử Thần, cơ bắp Giang Chiếu Tuyết theo bản năng căng cứng, nàng cũng không biết Bùi T.ử Thần sao có thể tới nhanh như vậy, nhưng Mộ Cẩm Nguyệt đã tới, nếu hắn không chạy tới, như vậy mới khiến người ta hoài nghi.
Nàng cố trấn định quay đầu đi, nhìn về phía Thẩm Ngọc Thanh, tiếp tục nói:
“Chàng vừa rồi phát giác ra điều gì?
Đêm nay ta đã mở Sơn Hà Chung, nếu có người đột nhập, ta hẳn là phải có cảm giác mới đúng."
Đúng là nên có cảm giác.
Chỉ là Bùi T.ử Thần cũng được tính là pháp khí của nàng, Sơn Hà Chung không ngăn cản Bùi T.ử Thần, mới cho hắn cơ hội trói người.
Nghĩ đến chuyện này, Giang Chiếu Tuyết có chút nghiến răng, nhịn không được lén liếc nhìn trên người Bùi T.ử Thần, thầm nghĩ theo việc pháp khí trên người hắn càng nhiều, thủ đoạn cũng càng nhiều.
Dực La Cung...
Linh Hư Phiến...
Phải tìm cơ hội giáo huấn cho tốt mới được.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nàng thầm tính toán trong lòng, Thẩm Ngọc Thanh cũng bị nàng hỏi đến có chút sững sờ.
Lúc này hắn mới phản ứng lại, Giang Chiếu Tuyết đã mở Sơn Hà Chung.
Sơn Hà Chung là thần khí của Bồng Lai, có Sơn Hà Chung ở đây, hắn không thể cảm ứng được tình huống trong phòng Giang Chiếu Tuyết.
Vừa rồi hắn đi tới...
Cũng chẳng qua là trực giác mà thôi.
Hắn không nói rõ được tại sao mình lại nảy sinh trực giác như vậy, chỉ có thể nói:
“Có lẽ là ta cảm thấy nhầm rồi."
Hắn mở miệng nhận lỗi, mọi người liền buông lỏng trái tim xuống.
Mọi người im lặng giây lát sau, Bùi T.ử Thần chủ động mở miệng:
“Sư phụ đi nghỉ ngơi trước đi, đệ t.ử sửa cửa."
Nghe thấy lời này, tim Giang Chiếu Tuyết nảy lên, nhịn không được thầm mắng:
“Hắn còn không đi!"
“Hắn làm sao có thể để Thẩm Ngọc Thanh lại sửa cửa?"
A Nam thấy Giang Chiếu Tuyết không hiểu, hỏi ngược lại:
“Hay là nói cái cửa này ngươi sửa?"
Giang Chiếu Tuyết bị hỏi đến không còn lời nào, thở dài một tiếng, chỉ có thể nói:
“Thôi đi, muốn sửa thế nào thì sửa."
Nàng và A Nam âm thầm trò chuyện, liếc nhìn Thẩm Ngọc Thanh, thúc giục nói:
“Ngủ đi, ông cụ nhà chàng."
Nói xong, chính nàng đi tới bên giường.
Thấy nàng định ngủ, Mộ Cẩm Nguyệt liền hành lễ cáo lui, Thẩm Ngọc Thanh nhìn nàng một cái, gật đầu với Bùi T.ử Thần, liền tự mình về phòng.
Đợi bọn họ đều rời đi, Giang Chiếu Tuyết vội vàng giả vờ mệt mỏi chui vào rèm giường, rèm giường ngăn cách nàng và Bùi T.ử Thần, nàng mới rốt cuộc an tâm được vài phần, nhưng vẫn luôn cảm thấy Bùi T.ử Thần đang nhìn mình.
May mà Bùi T.ử Thần không mượn cơ hội ở lại lâu, dùng pháp quyết sửa xong cửa phòng, liền đứng ở cửa, cung kính nói:
“Sư nương, cửa đã sửa xong, đệ t.ử xin phép lui xuống trước."
Giang Chiếu Tuyết nghe lời, thấy hắn không có ý định làm loạn, nhất thời yên tâm vài phần, ứng một tiếng nói:
“Được, ngươi nghỉ ngơi cho tốt đi."
Bùi T.ử Thần nghe lời, không có động tác gì.
Trong lòng Giang Chiếu Tuyết cảnh giác hẳn lên, không khỏi lo lắng hắn lại giở trò gì.
Quả nhiên, lát sau, nàng nghe thấy giọng nói của Bùi T.ử Thần vang lên:
“Sư nương, sâu bọ phàm trần sợ lạnh, nhưng yêu trùng không sợ mùa đông, gần đây vô cùng hung hãn, đệ t.ử có chuẩn bị linh thảo đuổi côn trùng và linh cao dùng để giảm ngứa, kính mong sư nương chớ chê phiền phức, mau ch.óng sử dụng."
Giang Chiếu Tuyết nghe xong, có chút mờ mịt.
Yêu trùng?
Yêu trùng gì cơ?
Chưa đợi nàng phản ứng lại, liền nghe thấy tiếng Bùi T.ử Thần đặt thứ gì đó xuống rồi rời đi.
Đợi nghe thấy tiếng đóng cửa vang lên, Giang Chiếu Tuyết trong nháy mắt ý thức được điều gì, lập tức từ trên giường lao xuống, chạy tới bên gương đồng, quả nhiên, liền nhìn thấy vết đỏ trên cổ mình.
Tuy rằng không rõ ràng lắm, có chút giống với vết muỗi đốt, Giang Chiếu Tuyết lại vẫn ngay lập tức hít vào một hơi khí lạnh, thầm mắng một tiếng tên khốn kiếp!
Nàng nhất thời cũng không chắc Thẩm Ngọc Thanh và Mộ Cẩm Nguyệt có nhìn thấy hay không, sau đó lại nghĩ nhìn thấy thì thế nào, chỉ cần đừng dính dáng đến Bùi T.ử Thần, phá hỏng tốc độ lấy thần khí trưởng thành của hắn, nàng có thừa nhận một tên gian phu cũng được.
“Đối tượng ta giúp ngươi nghĩ xong rồi."
A Nam mở miệng:
“Ngươi thấy vị 'tiền bối' kia thế nào?
Dù sao Thẩm Ngọc Thanh đi tìm thù cũng không nhất định tìm được người, tìm được người cũng không nhất định đ.á.n.h thắng được."
Giang Chiếu Tuyết nghe xong, trợn trắng mắt, nhưng cũng thấy không tệ.
Chỉ là hiện tại còn xa mới đến bước này, nàng vẫn là vội vàng lấy thu-ốc mỡ của Bùi T.ử Thần, kiểm tra một lượt, bôi lên những vị trí có vết.
Gia tài của bọn họ đều ở chỗ Bùi T.ử Thần, thứ này thật sự chỉ có hắn có, hèn chi hắn dây dưa lâu như vậy nhất định phải tới đưa thu-ốc này.
“Đã thử bao nhiêu lần rồi, hắn nên từ bỏ ý định rồi chứ?
Chúng ta không để lại sơ hở nào chứ?"
“Sẽ không đâu."
Giang Chiếu Tuyết nhìn đỉnh giường, nhớ lại trận pháo hoa vừa rồi.
Bùi T.ử Thần rời đi vào khoảnh khắc tiếng pháo hoa cuối cùng tan biến.
Nàng có chút không chắc chắn, hắn rốt cuộc là thấy đã ép đến cực hạn nên mới rời đi, hay là hắn vốn dĩ đang chờ khoảnh khắc cuối cùng khi pháo hoa tàn.
Xem hết một trận pháo hoa này, cũng coi như thực hiện được lời hẹn cùng hắn đón năm mới trong ảo cảnh.
Vốn là muốn yên tĩnh ngủ một giấc, nhưng nhịn một lúc, vẫn nhịn không được đ.ấ.m mạnh vào chăn vài cái.
Một đám người, nói đến phòng nàng là đến phòng nàng.
Đợi sau này nàng thu hồi cả Linh Hư Phiến và Dực La Cung, trở thành Cửu Cảnh Mệnh Sư ngôn xuất pháp tùy, ai dám vào phòng nàng, nàng sẽ treo hắn lên mà đ.á.n.h!
Đánh đ.ấ.m túi bụi vào chăn một trận, Giang Chiếu Tuyết rốt cuộc trút được giận, trong lòng thoải mái hơn vài phần, ôm lấy chăn một lần nữa, yên ổn ngủ đi.
Mà ở hai căn phòng bên cạnh, lại đều trằn trọc cả đêm.
Bùi T.ử Thần ngồi trong bóng tối, nhìn pháo hoa không ngừng nổ tung trong không trung, nghe Linh Hư Phiến lải nhải:
“Chủ nhân, hành động vừa rồi của ngài, quả thực quá mạo hiểm.
Theo tình hình Chân Tiên Cảnh trong ký ức của ngài, công pháp của chúng ta là do ma tu tu tập, ngài đã cảm thấy Giang nữ quân có khả năng tỉnh lại, thì nên nhanh ch.óng lui ra, nếu không nếu để nàng phát giác ngài tu tập ma công, liên thủ với Thẩm Ngọc Thanh g-iết ngài thì sao?"