Ánh mắt Bùi T.ử Thần quét qua mặt nàng, nhìn về phía đình viện, hai tay chắp sau lưng, rõ ràng là đang lơ đãng giải thích:
“Ta đã đặt một đạo kiếm quyết lên người nàng, kiếm quyết sẽ đỡ giúp nàng một đòn trong chớp mắt, ta có thể chạy tới nơi.”
“Ồ...”
Giang Chiếu Tuyết gật đầu, hiểu ra vấn đề, sau đó mỉm cười nói:
“Không có vấn đề gì đâu, đi ngủ đi.”
Nói đoạn, nàng liền cất bước vào phòng.
Làm xong việc, nàng khá là vui mừng, bước chân cũng nhẹ nhàng hơn hẳn.
Bùi T.ử Thần chắp tay sau lưng, đứng nguyên tại chỗ không nhúc nhích, cho đến khoảnh khắc Giang Chiếu Tuyết lướt qua người, hắn đột nhiên chộp lấy khuỷu tay nàng!
Giang Chiếu Tuyết còn chưa kịp phản ứng, liền cảm thấy mình bị một luồng sức mạnh khổng lồ kéo ngược lại, một tay Bùi T.ử Thần che sau gáy nàng, ấn nàng về phía trước, áp sát người xuống, lại cứ thế ép nàng lên cửa sổ hành lang, cúi đầu mãnh liệt hôn xuống!
Giang Chiếu Tuyết lập tức trợn tròn mắt, cả người đều đờ đẫn.
Nàng biết hiện tại khách sạn này gần như đã chật kín toàn bộ Tiên đạo Thục Trung, tuy biết những người này đều là người trong ảo cảnh, nhưng... nhưng đó cũng là người mà!!
Đặc biệt là vị trí này nếu đã có thể nhìn thấy nàng và Bùi Tuyết Y, vậy Bùi Tuyết Y mở cửa sổ cũng có thể nhìn thấy bọn họ.
Còn có Diệp Thiên Kiêu, Tiền Tư Tư nữa...
Đầu óc Giang Chiếu Tuyết rối thành một nùi, hơi thở dồn dập hẳn lên, trong đầu tràn ngập những câu:
“Rốt cuộc có bị người ta nhìn thấy không”, “Ra ngoài rốt cuộc có nhớ không”.
Đợi Bùi T.ử Thần bình tĩnh lại một chút, lúc này mới nới rộng khoảng cách, khẽ thở dốc ngước mắt nhìn người đang rõ ràng có chút căng thẳng trước mặt.
Sắc mặt nàng ửng hồng, trong mắt mang theo chút hơi nước, tựa vào hoa văn trên cửa sổ nhìn về phía không xa, rõ ràng không dám nhìn hắn.
“Đây là hành lang...”
Giang Chiếu Tuyết mắng nhỏ, “Huynh còn có quy củ không hả?”
Nghe thấy lời này, Bùi T.ử Thần lại cười rộ lên, hắn hơi cúi đầu, hạ thấp giọng nói:
“Đây là quy củ do nàng dạy ta mà.”
“Ta lúc nào...”
“Sau này ở bên ngoài ăn bánh mai hoa,” ánh mắt Bùi T.ử Thần nhạt đi vài phần, giơ tay dùng ngón tay lau qua khóe miệng nàng, khẽ giọng nhắc nhở, “nhớ lau miệng.”
Giang Chiếu Tuyết sững lại, Bùi T.ử Thần lại đã thu liễm thần tình, đứng thẳng người dậy, lùi lại nửa bước, giống như chưa từng có chuyện gì xảy ra, chống kiếm cười khẽ:
“Về ngủ đi.”
Giang Chiếu Tuyết không dám nói nhiều, gật gật đầu, giả vờ trấn định đẩy cửa, đóng cửa, sau đó chạy bay vào gian trong, tự uống ba ngụm trà để trấn tĩnh lại.
Sau đó mới chợt nhớ ra, ghé người nhìn vào gương trên bàn trang điểm cách đó không xa, có chút hoài nghi:
“Trên miệng mình thực sự có bánh sao?”
“Yên tâm đi.”
A Nam cười rộ lên, “Có hay không thì trận hôn này cũng phải chịu thôi.”
Giang Chiếu Tuyết nghe xong, hít sâu một hơi, vội vàng nhắm mắt cầu thần bái phật.
Những chuyện này phải quên đi.
Bắt buộc phải quên!
Bùi T.ử Thần nhìn Giang Chiếu Tuyết ánh mắt đờ đẫn còn phải cố tỏ ra bình tĩnh, không khỏi có chút muốn cười.
Đợi Giang Chiếu Tuyết đóng cửa lớn lại, hắn nhìn một lát, xác nhận người đã định đi ngủ, lúc này mới xoay người.
Phòng của hắn ở ngay dưới lầu phòng Giang Chiếu Tuyết, bất cứ động tĩnh nào cũng có thể nghe thấy.
Vừa mới động thân, hắn liền nhận thấy một ánh mắt, quay đầu nhìn lại, phát hiện là Bùi Tuyết Y đã mở cửa sổ, đang ngồi bên cửa sổ, xách bình rượu mà Giang Chiếu Tuyết đưa, thần sắc lạnh lùng nhìn hắn.
Bùi T.ử Thần quét nhìn đối phương một cái, chống kiếm rời đi.
Đầu ngón tay bị ống tay áo che khuất lượn lờ khí đen, Bùi T.ử Thần cảm ứng một chút, biết rõ ràng.
Thành công rồi.
Gieo thành công phù lục vào trong cơ thể Bùi Tuyết Y, Giang Chiếu Tuyết liền yên tâm.
Đêm đó ngủ một giấc thật ngon, đợi đến ngày hôm sau, Tiền Tư Tư liền tìm nàng, vội nói:
“Giang cô nương, mau dậy chuẩn bị lên núi, cha nàng dẫn theo người nhà họ Giang đã đợi ở chân núi Nga Mi Khư rồi, mau đi thôi.”
Giang Chiếu Tuyết nghe lời thì sững lại, lúc này mới nhớ ra mình ở trong ảo cảnh này cũng là người có gia đình.
Nàng không biết nhà họ Giang có nhìn ra thân phận của nàng hay không, sau khi sửa soạn xong xuôi, bước ra khỏi cửa, nàng đi theo Tiền Tư Tư, tò mò hỏi:
“Tin tức ta mất trí nhớ, các người đã thông báo cho cha ta chưa?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Bùi T.ử Thần lạnh mặt, mọi người lập tức thấy có chút lúng túng, nhưng cũng biết chuyện của Giang Tuyết không thể đùa giỡn, khẽ ho một tiếng, làm dịu đi sự lúng túng nói:
“Biết rồi biết rồi, bảo vệ đến mức đó cơ à, Thẩm Thời Thương, tiểu t.ử ngươi thật là trọng sắc khinh bạn quá đi!”
“Huynh thấy huynh nói lời đó có hợp lễ không?”
Bùi T.ử Thần nhàn nhạt liếc nhìn người vừa lên tiếng một cái, nói với giọng không nặng không nhẹ, “Nếu không phải hảo hữu, đổi lại là người khác, hiện tại ta đã đ.á.n.h gãy chân hắn rồi.”
Lời này thốt ra, mọi người đều cười rộ lên, rồi bắt đầu xoay quanh chuyện chân của người vừa nói có bị gãy hay không để tán gẫu.
Giang Chiếu Tuyết nghe Bùi T.ử Thần giảng hòa như vậy, không khỏi quay sang nhìn hắn.
Bùi T.ử Thần nhận thấy ánh mắt của nàng, nghi hoặc quay đầu:
“Có lẽ... người càng quan trọng thì ta càng quên sạch sành sanh?”
Lời này làm Bùi T.ử Thần bật cười, nhưng cũng không vạch trần nàng nói nhảm, bắt đầu nghiêm túc giới thiệu cho nàng.
“Giang bá phụ tên là Giang Bình Sinh, khá là nghiêm khắc.
Bá mẫu họ Đổng tên Hoài Ngọc, tính tình hòa nhã, thương yêu nàng nhất.
Nàng còn có một người ca ca, tên là Giang Chiếu Nguyệt, tính tình cô ngạo...”
Bùi T.ử Thần vừa nói, Giang Chiếu Tuyết vừa nghe, liền đại khái hiểu ra, ảo cảnh này hoàn toàn là bưng nguyên xi các mối quan hệ gia đình thực tế của nàng vào đây.
Đã là thực tại của chính mình, Giang Chiếu Tuyết cũng không còn hoảng hốt nữa, thậm chí bắt đầu thầm có chút mong đợi.
Một đoàn người không bao lâu sau đã chạy tới đồng bằng cách Nga Mi Khư khoảng trăm dặm.
Nơi này đã có đệ t.ử tụ tập đông đảo, phía trên bầu trời là phân thân của Kiếm Các thủ tọa Vương Hiên Chi cưỡi mây ngồi trên cao, pháp tướng như núi uy nghiêm, trở thành chỉ dẫn cho các tông môn.
Hắn đã qua thời kỳ Hợp Thể, sớm đã tu luyện ra phân thân, không cần bản thân phải đích thân tới, ngoài ra cộng thêm trưởng bối của các tông môn, có gần hai mươi vị Nguyên Anh kỳ hội tụ tại đây.
Ở Nhân Gian Cảnh có thể cùng lúc gặp được nhiều cao thủ như vậy, thực sự không dễ dàng, Âm Chúc Long tuy đáng sợ, nhưng suy cho cùng hiện tại là vừa mới xuất thế, chính là lúc suy yếu nhất, mọi người cũng không để tâm quá mức.
Bùi T.ử Thần dẫn Giang Chiếu Tuyết vừa đáp xuống đất, liền dẫn nàng đi gặp người nhà trước.
Hai người ngoan ngoãn đi tới trước mặt người nhà họ Giang, Giang Chiếu Tuyết liếc mắt một cái liền nhận ra, mấy người trước mặt chính là dáng vẻ của cha mẹ ca ca nàng nhưng lại bị giảm đi phần lớn nhan sắc.
Dù sao người nhà nàng đều sinh ra rất đẹp, đặt ở Nhân Gian Cảnh thì có chút quá nổi bật.
“Cha, mẹ, ca ca!”
Giang Chiếu Tuyết vội vàng chào hỏi, cho dù là ảo cảnh, nàng cũng có chút kích động.
Bùi T.ử Thần cũng từ sau lưng nàng đi tới, hành lễ về phía ba người:
“Bá phụ, bá mẫu, Chiếu Nguyệt huynh trưởng.”
Nghe thấy lời chào hỏi của hai người, Giang Bình Sinh lạnh lùng hừ một tiếng, quay mặt đi; Giang Chiếu Nguyệt chắp tay trước người, ánh mắt tuần tiễu giữa hai người; chỉ có người mẹ Đổng Hoài Ngọc là vành mắt đỏ lên ngay lập tức, xách roi tiến lên, nắm lấy tay Giang Chiếu Tuyết nói:
“Tuyết nhi, con thời gian qua có khỏe không?
Ta nghe nói con bị mất trí nhớ rồi?”
“À...”
Giang Chiếu Tuyết bị Đổng Hoài Ngọc hỏi, có chút chột dạ, nhưng lập tức nói:
“Nhưng tình yêu đối với cha mẹ ca ca thì không hề quên!
Vừa nhìn thấy mọi người, con đã thấy đặc biệt vui mừng rồi.”
“Con...”
Giang Chiếu Nguyệt nghe thấy lời này, hơi nhíu mày, “Không phải lại muốn tìm cách mới để lừa tiền tiêu vặt đấy chứ?”
“Nói bậy bạ gì đó!”
Đổng Hoài Ngọc quay đầu quát con trai, “Muội muội con đã mất trí nhớ rồi, con còn muốn bắt nạt nó!”
Giang Chiếu Nguyệt nghe lời đó, cười lạnh một tiếng, quay đầu không nói, chỉ dùng dư quang lén lút quan sát Giang Chiếu Tuyết, dường như khá là lo lắng.
Giang Chiếu Tuyết cảm nhận được sự quan sát ngầm của Giang Chiếu Nguyệt và Giang Bình Sinh, nghe những lời hỏi thăm quan tâm của Đổng Hoài Ngọc, tuy khá là vui mừng, nhưng trong lòng cũng thấy xót xa.
Nàng biết, dù có tốt đến mấy, giống đến mấy, đây cũng là ảo cảnh.
Nàng và mẫu thân nói chuyện một hồi lâu, liền nghe thấy pháp âm của Vương Hiên Chi hỏi:
“Đệ t.ử Thục Trung đã đến đông đủ chưa?”
Nghe thấy lời này, thần sắc mọi người đều khẽ rúng động, Bùi T.ử Thần nhìn Giang Chiếu Tuyết một cái, thấp giọng nói:
“Ta quay lại đó trước đây.”
Bùi T.ử Thần xoay người rời đi, Giang Chiếu Tuyết đi theo Giang Chiếu Nguyệt đứng sau lưng Giang Bình Sinh và Đổng Hoài Ngọc, sau đó liền nghe thấy Giang Bình Sinh nói: