Thương Sơn Tuyết

Chương 103



 

“Ta cũng lấy làm lạ."

 

Giang Chiếu Tuyết cảm nhận được đã đi tới trước phòng mình, buông vỏ kiếm của Bùi T.ử Thần ra, bước nhanh vào trong, mỉm cười nói:

 

“Cho nên lúc về ta đã hỏi Diệp Văn Tri, kết quả Diệp Văn Tri nói cho ta biết, bốn năm trước, hắn ta bị Thiên Cơ Viện tính ra là mệnh giao long."

 

“Giao long?"

 

Bùi T.ử Thần đứng ở cửa, Giang Chiếu Tuyết nghe tiếng, quay đầu lại nói:

 

“Đừng đứng bên ngoài nữa, vào đi."

 

Động tác của Bùi T.ử Thần khựng lại, Giang Chiếu Tuyết biết sự e ngại của hắn, lập tức nói:

 

“Bắt đầu từ giờ Sửu tối nay, hỏa độc của ta sẽ phát tác, tu vi của huynh cần phải đưa linh lực cho ta trước, cho nên cũng đừng giữ lễ tiết gì nữa, tối nay cứ ở lại trong phòng ta đi."

 

Nghe thấy lời này, trong đầu Bùi T.ử Thần thoáng chốc hiện lên lời của Thẩm Ngọc Thanh.

 

“Ta có thể đích thân dạy bảo ngươi, kế thừa y bát của ta, nhưng cần nhớ kỹ khắc ghi bổn phận đệ t.ử, tuân thủ quy củ Tiên Các, những ngày qua, những hành động quá phận của ngươi và sư nương ngươi, không được có lần thứ hai."

 

“Nàng đến tìm ta, hay ta đi tìm nàng, đều được."

 

Hắn há miệng, định phát ra âm thanh, tuy nhiên trước khi kịp mở miệng, Giang Chiếu Tuyết đã lên tiếng gọi:

 

“Đừng đứng ngây ra đó nữa, vào đi thôi!"

 

Âm thanh này đã cắt ngang lời nói của hắn, nhất cổ tác khí, tái nhi suy (khí thế ban đầu sung mãn, lần thứ hai thì suy giảm).

 

Hắn không mở lời được nữa, do dự một lát, rốt cuộc vẫn xách kiếm vào phòng.

 

Vừa vào trong phòng, Giang Chiếu Tuyết liền bắt đầu thúc giục:

 

“Bên trong có bồn tắm, mau đi tắm rửa đi, toàn mùi bụi đất, hôi ch-ết đi được."

 

“Nữ quân..."

 

“Ta bị mù rồi, không nhìn thấy gì đâu," Giang Chiếu Tuyết cho rằng hắn ngượng ngùng, từ trong túi Càn Khôn lấy ra một bộ trung y, ném cho hắn nói:

 

“Đây vốn là quần áo chuẩn bị cho sư phụ huynh, chưa mặc bao giờ, có lẽ hơi rộng một chút, mau tắm rửa xong rồi ra đây."

 

Giang Chiếu Tuyết nháy mắt, trêu chọc nói, “Tối nay ta trông cậy cả vào huynh đấy."

 

Bùi T.ử Thần nắm c.h.ặ.t bộ trung y, hắn biết không nên ở lại nơi này, không nên nghe lời nàng, hắn nên nói ra sự thật.

 

Hắn không cần ở lại nơi này, không cần tắm rửa, bởi vì... sư phụ đang đợi nàng.

 

Sư phụ sẽ làm tốt tất cả những việc này.

 

Thế nhưng giờ khắc này, hắn muốn ở gần nàng, muốn nghe thấy tiếng nói của nàng, muốn ở nơi có hơi thở của nàng, mới có thể xoa dịu nỗi sợ hãi không biết từ đâu tới trong lòng.

 

Hắn đấu tranh, rốt cuộc vẫn lên tiếng, thấp giọng nói:

 

“Vâng."

 

Nói xong, hắn bước chân đi vào gian trong, khi cởi quần áo ngâm mình vào trong nước, Yểu La Cung cười rộ lên:

 

“Bồn tắm của sư nương có thơm không?"

 

“Cút!"

 

Bùi T.ử Thần quát lớn một tiếng, mặt nước gợn sóng nhẹ.

 

Giang Chiếu Tuyết ngồi ở gian ngoài uống trà, nghe thấy tiếng nước bên trong, nàng biết tính tình Bùi T.ử Thần, liền an ủi nói:

 

“Bên trong là nước chảy, ta đã tắm qua một canh giờ trước rồi, nước bây giờ đã được thay mới từ lâu."

 

Động tác của Bùi T.ử Thần khựng lại, nghe lời nàng nói, hắn ngước mắt lên, nhìn quanh bốn phía.

 

Nước đã được thay, nhưng nơi này là nơi nàng đã từng trần trụi lưu lại, trên bệ đá bên cạnh là những miếng hương liệu nàng dùng chưa hết, thậm chí còn có những cánh hoa rải trên mặt nước, hắn cũng không biết là mới rải xuống, hay là có từ trước.

 

Miếng hương liệu và hương liệu của nàng là giống nhau, dường như hơi thở của nàng bao quanh xung quanh.

 

Hắn lặng lẽ ngâm mình trong nước, Giang Chiếu Tuyết xoay xoay quạt xếp, đợi hắn rồi tiếp tục nói:

 

“Vừa nãy còn chưa nói xong đâu.

 

Diệp Văn Tri nói với ta, rằng năm đó khi hắn ta sinh ra, thực tế Thiên Cơ Viện tính ra hắn là mệnh chân long, vì vậy hắn và mẫu thân của hắn cũng nhận được muôn vàn ân sủng.

 

Nhưng không ngờ tới, bốn năm trước, trước khi lập trữ vị tính lại một lần nữa, đột nhiên phát hiện, hắn không phải chân long, mà là một con giao long."

 

“Giao long là rồng giả," Giang Chiếu Tuyết biết Bùi T.ử Thần nghe không hiểu, liền giải thích, “nghĩa là trước đó Thiên Cơ Viện đều đã nhìn nhầm.

 

Mà giao long xuất hiện trong đám hoàng t.ử, sẽ có khả năng đoạt g-iết khí vận chân long, gây nhiễu loạn thị giác, thế là Thiên Cơ Viện lại đem tất cả các hoàng t.ử thận trọng tính lại một lượt, cuối cùng tính ra, Thái t.ử đương triều Tống Chấn An mới là chân long thực sự, chỉ là trước đó bị khí vận của Tống Vô Nhai can thiệp, mới bị bỏ qua.

 

Vừa khéo lúc đó, quân chủ đang sủng ái mẫu thân của Tống Chấn An là Triệu Quý phi, liền lấy danh nghĩa họa hại chân long, đem Tống Vô Nhai đưa tới biên cương."

 

“Đưa tới biên cương," Bùi T.ử Thần nhìn bóng mình trong nước, “không sợ hắn ta nắm binh quyền sao?"

 

“Sợ chứ," Giang Chiếu Tuyết dứt khoát trả lời, “cho nên đưa qua đó, liền cắt đứt lương thảo cung ứng, lần nào cũng bắt hắn ta đ.á.n.h những trận khó nhất.

 

Không ngờ tới hắn ta đ.á.n.h thế nào cũng không ch-ết, thậm chí cuối cùng, còn ở biên cương đạt được chí bảo Linh Hư Phiến.

 

Bệ hạ sợ rồi, lúc này mới triệu người con trai này trở về.

 

Hắn ta sau khi về kinh thành, vừa vặn gặp được Thẩm Ngọc Thanh, Thẩm Ngọc Thanh vừa nhìn hắn, liền nói hắn là mệnh chân long, lời này truyền ra ngoài, tất cả mọi người liền dấy lên hy vọng, luôn hy vọng là Thiên Cơ Viện đã nhìn nhầm."

 

Giang Chiếu Tuyết lắc lắc quạt, thong dong nói:

 

“Nghe nói so với Thái t.ử, tính khí của Tống Vô Nhai tốt hơn rất nhiều, cho nên triều thần đều hy vọng Tống Vô Nhai mới là mệnh cách chân long.

 

Nhưng hiện tại ngoại trừ Thẩm Ngọc Thanh, tất cả thầy bói đều cảm thấy hắn ta là một con rồng giả, mà Thẩm Ngọc Thanh là một kiếm tu, nói những chuyện mệnh cách này cũng không có trọng lượng.

 

Cho nên Thiên Cơ Viện cân nhắc trái phải, cuối cùng vẫn quyết định lựa chọn Thái t.ử.

 

Mà bản thân Tống Vô Nhai, cũng trong những năm này bị mài mòn hết tâm trí, căn bản không dám nghĩ mình là một con chân long, chỉ muốn dốc hết sức lực cải mệnh.

 

Ta nghe Diệp Văn Tri nói, thanh Linh Hư Phiến này, chính là hắn ta nghe nói Linh Hư Phiến có thể cải mệnh, cho nên mới nghĩ hết cách đoạt lấy nó."

 

“Vậy nên, Tống Vô Nhai một con chân long, rốt cuộc làm sao biến thành rồng giả được?"

 

“Nếu ta không đoán sai, nhất định có liên quan tới vị Triệu Quý phi kia —— hoặc nói là Thái t.ử.

 

Tuy nhiên chuyện này cũng phải đợi ngày mai ta đi kiểm tra lại, hiện tại ta duy nhất chỉ lo lắng một chuyện."

 

Giọng của Giang Chiếu Tuyết hơi thấp xuống, Bùi T.ử Thần quay mắt nhìn qua:

 

“Sư nương lo lắng điều gì?"

 

“Nếu mệnh của Tống Vô Nhai là do có người cố ý che đậy, có thể che đậy được mệnh chân long, vậy thì nhất định không phải là người bình thường, ta không có nắm chắc ứng phó, nếu bất đắc dĩ," Giang Chiếu Tuyết xoay xoay cây quạt trong tay, thong thả nói, “ta phải đi tìm Thẩm Ngọc Thanh một chuyến."

 

Nghe thấy lời này, lòng Bùi T.ử Thần thắt lại.

 

Yểu La Cung cười càng thêm vui vẻ, hóa thành sương mù bao quanh lấy hắn trong nước.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Giang Chiếu Tuyết suy nghĩ, tiếp tục nói:

 

“Nhưng hắn ta cứ bám lấy huynh không buông, ta phải nghĩ cách mới được."

 

Nghĩ cách gì chứ, cần gì phải nghĩ cách.

 

Bùi T.ử Thần quay mắt nhìn sang cái bóng trên bình phong, cổ họng khẽ động.

 

Hắn muốn mở miệng, nhưng phát không ra tiếng.

 

Thẩm Ngọc Thanh không g-iết hắn nữa, hắn vẫn đang ở Thiên Cơ Viện đợi Giang Chiếu Tuyết trở về.

 

Hai người bọn họ phu thê, lưỡng tình tương duyệt, hiện tại Giang Chiếu Tuyết cũng muốn trở về.

 

Vậy còn hắn?

 

Hắn đi đâu?

 

Hắn hồn xiêu phách lạc, tắm rất lâu, mới từ bồn tắm đứng dậy.

 

Đứng dậy lau khô nước trên người, hắn lấy bộ y phục Giang Chiếu Tuyết đưa cho thay vào.

 

Bộ quần áo này là của Thẩm Ngọc Thanh, Bùi T.ử Thần ép mình không được nghĩ tại sao chỗ Giang Chiếu Tuyết lại có quần áo của Thẩm Ngọc Thanh, nhưng hắn vẫn không tự chủ được mà chú ý tới tất cả các chi tiết.

 

Bộ trung y này và phong cách mặc đồ ngày thường của Thẩm Ngọc Thanh khác biệt rất lớn.

 

Trang phục của Thẩm Ngọc Thanh, hay nói là cách ăn mặc của cả Linh Kiếm Tiên Các, đều chú trọng “trang trọng nhã trí", màu sắc đa phần là màu tố, đường nét đoan chính dứt khoát, che được thì không hở, tố được thì không rườm rà.

 

Mà bộ trung y này lại ngược lại hoàn toàn với phong cách Linh Kiếm Tiên Các.

 

Mặc dù là màu tố, nhưng lại thêu hoa văn vàng ở viền cổ áo, văn lộ đều là kim hổ, dường như là thêu Giang Chiếu Tuyết lên y phục vậy.

 

Về kiểu dáng, cổ áo hơi thấp, thậm chí nếu không cố ý kéo c.h.ặ.t thắt lại, cổ áo sẽ tự nhiên tản ra, lộ ra một mảng lớn l.ồ.ng ng-ực, khá là phong lưu.

 

Bọn họ riêng tư là như vậy sao.

 

Bùi T.ử Thần đứng tại chỗ, ngước mắt nhìn bóng mình trong gương.

 

Trường phát xõa ra, y phục xộc xệch, giờ khắc đó, hắn dường như từ trong gương nhìn thấy khuôn mặt của Thẩm Ngọc Thanh, xuyên không gian tĩnh lặng đối thị với hắn, lạnh lùng nhìn xuống hắn.

 

Hắn không dám nhìn thêm, ép mình quay mắt đi, bước ra khỏi bình phong, vừa ra tới nơi, Giang Chiếu Tuyết liền nương theo hướng âm thanh của hắn nhìn qua, tuy rằng không nhìn thấy gì, nhưng vẫn mang theo ý cười hỏi han:

 

“Có vừa người không?"

 

Không vừa đâu.

 

Ngắn mất nửa tấc.

 

Hắn nên nói như vậy, tuy nhiên khi mở miệng, lại biến thành:

 

“Vừa người."

 

Giang Chiếu Tuyết nghe vậy cười cười, đứng dậy nói:

 

“Vừa người là tốt rồi, lại đây đi."

 

Bùi T.ử Thần không nhúc nhích, Giang Chiếu Tuyết nhận ra hắn đứng sững tại chỗ, nghi hoặc quay đầu.

 

“Làm sao vậy?"

 

“Sư nương..."

 

Bùi T.ử Thần khàn giọng mở miệng, hắn muốn nhắc nhở bản thân về thân phận của người trước mặt, sau đó nói ra những lời hắn nên nói.

 

Tuy nhiên tiếng gọi này vừa thốt ra, những lời khác lại không thể mở miệng được nữa.

 

Bất kể là lời nhắn của Thẩm Ngọc Thanh, hay là cái khác, điều gì cũng không nói ra được.

 

Giang Chiếu Tuyết thấy hắn im lặng, nghĩ qua liền biết nhất định là đã xảy ra chuyện gì, tính toán thời gian, biết không cần miễn cưỡng, liền đi tới trước bàn trang điểm, vẫy gọi:

 

“Lại đây, qua đây ngồi xuống, ta lau tóc cho huynh."

 

Bùi T.ử Thần nghe vậy, thở phào nhẹ nhõm.

 

Hắn cũng không quản là muốn làm gì, nghe theo lời Giang Chiếu Tuyết, ngồi xuống trước mặt nàng, chỉ muốn kéo dài được lúc nào hay lúc đó.

 

Giang Chiếu Tuyết lấy khăn tay, không mấy thành thục ép tóc cho hắn, thong thả hỏi han:

 

“Nói đi xem nào, hôm nay rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?"

 

“Sư nương..."

 

Bùi T.ử Thần nghe nàng hỏi han, rũ mắt xuống, ngón tay đặt trên hai đầu gối khẽ cuộn lại:

 

“Người...

 

ở Linh Kiếm Tiên Các, sống có vui vẻ không?"

 

Giang Chiếu Tuyết nghe vậy liếc hắn một cái, biết chuyện chắc có liên quan tới Thẩm Ngọc Thanh, ngược lại cũng không hỏi nhiều, chỉ nói thật lòng:

 

“Vui vẻ gì chứ?"

 

Vừa nhắc tới Linh Kiếm Tiên Các, Giang Chiếu Tuyết liền muốn trợn trắng mắt, không nhịn được oán trách:

 

“Quy củ nhiều đến ch-ết, người cũng phiền đến mạng, từng người từng người lỗ mũi hếch lên tận trời, yêu tu ở Trung Châu sắp thành một từ c.h.ử.i bới rồi, huynh cảm thấy ta sẽ ở đó rất vui vẻ sao?"

 

“Nhưng người vẫn ở lại đó."

 

Bùi T.ử Thần khàn giọng mở miệng, “không chịu rời đi."

 

“Đầu óc có bệnh mà."

 

Giang Chiếu Tuyết thở dài, “Huynh tưởng ta không muốn đi chắc?

 

Ta cũng muốn đi, chỉ là mỗi lần vừa nghĩ tới sư phụ huynh, lại cảm thấy còn có thể nhẫn nhịn thêm chút nữa.

 

Nhẫn nhịn hết năm này qua năm khác, hắn ta được đằng chân lân đằng đầu, đem Mộ Cẩm Nguyệt mang về rồi.

 

Nói là nữ đồ đệ, ta thật sự chưa từng thấy loại sư đồ nào đem phu nhân đặt sang một bên mà cùng nữ đồ đệ ở chung một chỗ như vậy.

 

Mộ Cẩm Nguyệt thiên phú rất cao sao?

 

Hắn ta ngay cả huynh còn chẳng thèm dạy, suốt ngày nhìn chằm chằm vào cô ta, có bệnh."

 

“Vậy..."

 

Bùi T.ử Thần đấu tranh, hắn biết mình không nên hỏi, nhưng hắn vẫn không nhịn được, “tại sao không giải đạo lữ khế đi ạ?"

 

“Giải khế không đơn giản như vậy đâu."

 

Giang Chiếu Tuyết lau đuôi tóc cho hắn, kiên nhẫn nói, “Khi kết đạo lữ khế, cần hai bên đem khế ước trọn đời trọn kiếp, cộng hưởng khí vận của mình thiêu đốt lên thượng thiên, coi như là nhận được sự giám sát và công nhận của thượng thiên.

 

Giải khế ấy à, cũng giống như vậy, một bên đem pháp văn giải khế gửi tới thượng thiên sau đó, rồi phải đợi thiên đạo và bên còn lại đồng ý."