Ta không yên tâm nên lẻn chạy về theo, nhưng không thấy mẫu thân đâu. Bất chợt nghe hàng xóm xôn xao, nói mẫu thân cầm d.a.o phay xông sang nhà Vương quả phụ, c.h.é.m đứt "gốc rễ" của cha ta. Sau đó lại đ.â.m bà nội một nhát khi bà ta vừa chạy tới. Cuối cùng bà đ.â.m đầu vào gốc cây, người đã không còn nữa.
Ta còn chưa kịp khóc thì đã bị người thím hàng xóm đẩy mạnh một cái. Bà bảo ta mau đi đi, nếu không sẽ bị đ.á.n.h c.h.ế.t mất. Ta lảo đảo tháo chạy, cứ thế đi xin ăn mà đến được Ngu gia ở Thượng Kinh. Thật may là Tô di nương chịu nhận ta, Ngu gia chịu giữ ta lại.
5.
Đêm nằm mơ thấy mẫu thân, ta vô thức khóc ướt cả gối. Trong cơn mơ màng, dường như thấy Tô di nương ngồi bên mép giường, ánh mắt đầy xót thương, nhẹ nhàng lau nước mắt cho ta.
"Đừng sợ, đừng sợ, đứa nhỏ đáng thương." Bà vừa nói vừa tự lau nước mắt cho mình. "Con của Tô Ngũ Nương cũng là con gái của Tô Lục Nương ta. Từ nay về sau, cứ để ta tiếp tục làm mẫu thân của con."
Sáng hôm sau ta hỏi Tô di nương, bà lại ánh mắt né tránh không chịu thừa nhận. Chỉ bảo rằng ta bị bóng đè nên sinh ra ảo giác mà thôi.
Tinhhadetmong
6
Dẫu cho Phu nhân và Lão phu nhân đều nói Ngu gia không có quy củ dùng tiểu đồng làm nha hoàn, nhưng Tô di nương vẫn bảo ta sang hầu hạ bên cạnh Đại tiểu thư.
Đã phận gửi thân nơi mái hiên nhà người, tự khắc phải có cái tự giác của kẻ ăn nhờ ở đậu. Khi Đại tiểu thư lên lớp gia học, ta sẽ giúp người xách túi sách, chạy việc vặt. Nếu đầu óc linh lợi một chút, biết đâu còn có thể nhân cơ hội mà học mót được vài con chữ.
Ta sửa soạn trang phục chỉnh tề rồi đi tìm Đại tiểu thư. Lúc lâm hành, Tô di nương dặn dò rằng Đại tiểu thư là người không tệ, chỉ là tính tình có chút cao ngạo. Thứ nữ nhi nhà quyền quý, khó tránh khỏi vẻ thanh cao. Dẫu sao ta cũng chẳng phải con nhà danh giá gì, nếu Đại tiểu thư có sa sầm nét mặt với ta, ta cứ việc nhẫn nhịn một chút, đừng để chủ nhân phật ý.
Ta vâng dạ liên hồi. Trên đường đến gia học, trong lòng thầm nghĩ, một vị Đại tiểu thư khiến Tô di nương phải dặn đi dặn lại như thế, liệu có phải là một cô nương nghiêm nghị lắm không? Rõ ràng Lão phu nhân và Phu nhân trông đều rất hiền từ, Đại tiểu thư chắc cũng không đến mức quá khó gần.
Nghĩ đoạn, ta đã tới trước cửa gia học của Ngu gia. Một nhóm công t.ử, tiểu thư đang vây quanh một cô nương vóc người thanh mảnh, như chúng tinh bái nguyệt (sao vây quanh trăng), đang cười nói rôm rả chuyện gì đó.
Ta rảo bước tiến lên hành lễ: "Thỉnh an Đại tiểu thư."
Đại tiểu thư quay người lại. Nàng có dáng người cao ráo, phong thái đoan trang lễ độ, quả thực tựa như tiên nữ hạ phàm.
"Ngươi là...?"
"Hừ! Đây chẳng phải là đứa người thân đến xin xỏ của Tô di nương đó sao?" Một cô nương vận y phục màu xanh mướt, dung mạo xinh xắn rạng rỡ bên cạnh hừ lạnh một tiếng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Ta không khỏi đỏ mặt tía tai.
"Uyển Dung, không được vô lễ." Đại tiểu thư Ngu Uyển Ninh thản nhiên liếc nhìn nàng ta một cái, rồi quay sang nhìn ta: "Tô di nương vốn là người hiểu quy củ..."
Nàng trầm ngâm giây lát, có lẽ thấy ta tuổi còn nhỏ mà thân hình lại gầy gò ốm yếu, đứng cúi đầu giữa đám công t.ử tiểu thư lụa là gấm vóc trông thật lạc lõng. Đôi mày thanh tú của nàng khẽ nhíu lại, rồi bất chợt xoa đầu ta: "Ngươi tên là gì?"
Ta rụt rè đáp: "Dạ, con tên là Tô Huỳnh."
Kể từ khi mẫu thân mất, ta đã đổi họ theo người, lấy họ Tô.
"Thôi được, từ nay về sau ngươi cứ đi theo bên cạnh ta làm thư đồng đi." Đại tiểu thư phán.
Ta vui mừng ngẩng đầu, luôn miệng tạ ơn Đại tiểu thư. Trong lòng thầm nghĩ Tô di nương nói không đúng rồi, Đại tiểu thư chẳng cao ngạo chút nào, nàng rất dễ gần. Nàng hiểu rõ sự bất an và khó xử của một "người thân đến xin xỏ" như ta nếu muốn được ở lại lâu dài.
Đại tiểu thư quả thực là một người tốt.
7.
"Đại tỷ tỷ vậy mà lại để một con bé nhà quê chẳng biết chữ nghĩa gì làm thư đồng! Cứ đợi đến lúc nó gây họa làm tỷ phân tâm, lần tới tiểu khảo hạng nhất chắc chắn sẽ về tay muội!"
Nhị tiểu thư Ngu Uyển Dung hất cằm cao ngạo, vẫy tay gọi đám người của mình hậm hực rời đi. Đại nha hoàn thân cận của Đại tiểu thư ghé tai nói nhỏ với ta: "Nhị tiểu thư xấp xỉ tuổi với Đại tiểu thư nhà ta, chuyện gì cũng thích so bì hơn thua. Chỉ là lần nào Đại tiểu thư cũng thắng! Nhị tiểu thư vẫn chưa chịu phục đâu..."
Tên nàng là Thu Di, từ nhỏ đã theo hầu Đại tiểu thư. Ngoài việc hầu hạ tiểu thư, những việc tạp dịch khác nàng chẳng bao giờ phải đụng tay vào. Nước da nàng trắng trẻo mịn màng, so với tiểu thư nhà thường dân cũng chẳng kém cạnh là bao.
"Ta cảnh cáo ngươi, làm việc bên cạnh Đại tiểu thư, không biết thì có thể từ từ học, nhưng tuyệt đối đừng có tự cao tự đại mà gây ra họa lớn. Nếu khiến Đại tiểu thư thua Nhị tiểu thư, ta sẽ không tha cho ngươi đâu..." Thu Di nghiêm mặt răn đe.
Ta rụt rè vâng dạ. Đôi mắt chớp chớp nhìn khiến Thu Di không tự nhiên mà khẽ hắng giọng:
"Xem chừng ngươi mới vào phủ chẳng hiểu biết gì, chắc hẳn cũng chưa từng nhận mặt chữ. Từ hôm nay trở đi, trước tiên để ta dạy ngươi học chữ, tránh việc làm liên lụy đến Đại tiểu thư."