"Tiểu đại tỷ?" Hướng Nam nghe mà chẳng hiểu gì, cô thắc mắc không biết đó có phải là cách gọi dành cho nhị tiểu thư không.
Hướng Nam sinh ra và lớn lên ở tỉnh ngoài, nhiều từ địa phương cô chỉ mới nghe thấy sau khi về trấn Mã Đầu. Ví dụ như người ở đây gọi "ăn điểm tâm" thực chất là ăn trưa, còn "ăn cơm xế" mới là ăn điểm tâm.
Bà ngoại bật cười: "Thời xưa, những cô gái trẻ đi làm người hầu cho các gia đình giàu có thì được gọi là tiểu đại tỷ."
Hướng Nam há hốc mồm kinh ngạc, hóa ra bà không phải đại tiểu thư, mà là người hầu sao?
"Cầu Như Ý... Tiệm gạo, tiệm bánh, tiệm bạc, xưởng rượu, cửa hàng tương, tiệm tre nứa, bến than, kho gỗ, rồi cả xưởng đóng tàu nữa, hồi đó ở đây náo nhiệt hơn bây giờ nhiều."
Hướng Nam không tin lắm, cô biết ký ức con người thường hay tô hồng quá khứ, trong khi hiện giờ trấn đã mở thêm bao nhiêu cửa hàng mới, năm nay còn tổ chức cả lễ hội hoa đăng hoành tráng.
Phố chính treo hàng loạt đèn l.ồ.ng hình cá, ven hồ còn có màn trình diễn pháo hoa nhạc nước, mấy ngày nay người ta còn đang hạ thủy thử nghiệm thuyền rồng lửa, ngày xưa làm sao mà náo nhiệt bằng bây giờ được chứ.
Bà ngoại vốn dĩ chưa bao giờ nhắc lại chuyện cũ, nhưng tối nay bà lại muốn dốc bầu tâm sự với cô cháu ngoại.
"Năm bà mười tuổi, mẹ đã đưa bà vào Long Thái Tường, đó là tiệm lớn nhất ở phía Tây trấn..." Bà ngoại dừng lại một chút để giải thích cho cháu gái: "Chính là cái Bảo tàng Dân tộc học bây giờ đấy."
Hướng Nam sững sờ, cô vốn định xin vào bảo tàng làm hướng dẫn viên, nhưng bên đó lại không tuyển nhân viên thời vụ kỳ nghỉ.
"Mẹ đưa bà vào đó làm tiểu đại tỷ để hầu hạ vị đại tiểu thư bằng tuổi bà." Cô bé mười tuổi năm ấy được bán với giá mười đồng bạc, ban đầu bị đẩy xuống bếp nhóm lửa, phải đợi đến khi được nuôi cho ra dáng con người một chút mới được điều đến bên cạnh tiểu thư.
Hương vị thanh khiết của phật thủ và quýt trong miếng Quả Bát Tiên lan tỏa khắp khoang miệng bà ngoại, nhấm nháp kỹ mới thấy cả hương mật hoa ngào ngạt.
"Lần đầu bà gặp Thư Lan, cô ấy đang trèo ở trên cây."
Trấn Mã Đầu có tới bốn mươi sáu dòng sông đan xen, bất kể loại cây nào trồng xuống cũng đều lớn lên xanh tốt.
Tháng Tư giữa xuân, cây hoa tua trắng ở hậu viện nhà họ Tạ đang nở rộ trắng xóa, gió thổi qua khiến cánh hoa bay lả tả như mưa.
"Đến cả cảnh anh đào bay trong tuyết cũng chẳng đẹp bằng lúc đó đâu."
Bà ngoại sành điệu này còn biết cả thuật ngữ anh đào bay trong tuyết nữa cơ đấy, Hướng Nam thầm cảm thán trong lòng.
Tạ Thư Lan lúc đó cứ bám c.h.ặ.t trên cây, c.h.ế.t cũng không chịu xuống.
"Tại sao cô ấy lại leo cây ạ?" Trong tưởng tượng của Hướng Nam, đại tiểu thư thời dân quốc nếu không phải là người hiểu lễ nghĩa thì cũng là kẻ điêu ngoa tùy hứng, và cô đoán Thư Lan thuộc loại thứ hai.
Bà ngoại khẽ mỉm cười nói: "Cô ấy không chịu bó chân." Thời đó không nói đến tiểu thư khuê các, ngay cả những gia đình bình thường cũng muốn bó chân cho con gái để mong gả được vào nhà t.ử tế.
Hướng Nam hít một hơi lạnh, trong Bảo tàng Dân tộc học có một gian trưng bày tên là “Gót sen ba tấc”, bên trong có rất nhiều đôi giày thêu tinh xảo nhưng bé xíu, thậm chí còn chẳng bằng lòng bàn tay cô.
"Lúc bà nhìn thấy cô ấy thì cô ấy đã ở trên cây cả ngày trời rồi."
"Thật là phong kiến! U mê! Bóc lột và làm suy yếu sức mạnh của phụ nữ!" Hướng Nam đầy phẫn nộ, cô muốn hét lên rằng hãy rời bỏ gia đình đó đi, nhưng rồi chợt nhớ ra Tạ Thư Lan lúc đó cũng mới mười tuổi, thì làm sao mà bỏ đi được chứ?
"Thật ra bà chủ rất thương cô ấy, bà cứ cầm miếng vải bó chân đứng dưới gốc cây mà khóc mãi." Nếu không thương con thì bà đã chẳng để con lớn ngần ấy tuổi mới ép bó chân.
"Vậy sao vẫn còn bắt con gái bó chân ạ?" Hướng Nam thắc mắc, đáng lẽ phải đứng lên chống lại quyền phụ mẫu và quyền phu thê chứ!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Bà ngoại liếc mắt cắt ngang dòng suy nghĩ cao siêu của cháu gái: "Đó là vì bà chủ tiệm t.h.u.ố.c thảo mộc chê chân của Thư Lan quá to."
"Bà chủ tiệm t.h.u.ố.c đó là ai mà ghê thế ạ?" Câu chuyện đột ngột xuất hiện nhân vật mới khiến Hướng Nam tò mò ngay, người phụ nữ này dựa vào cái gì mà quản chuyện chân to hay nhỏ của con nhà người ta chứ!
"Bà ta là mẹ chồng tương lai của Thư Lan." Bà ngoại nhàn nhạt đáp, rồi đưa tay vỗ nhẹ cháu gái một cái vì tội cứ ngắt lời, không chịu để bà kể hết.
Bố mẹ đẻ có thương cũng vô dụng, nếu nhà chồng tương lai đã chướng mắt thì họ có thể hành hạ bạn ngay từ khi bạn mới mười tuổi.
Hướng Nam nén cơn giận trong lòng, im lặng chờ bà ngoại kể tiếp.
"Bà trèo lên cây, hỏi cô ấy có phải vì sợ nên không dám xuống không." Trong mắt bà ngoại luôn lấp lánh ý cười, nói đến đây, nụ cười ấy hoàn toàn nở rộ: "Cô ấy bảo không sợ, chỉ là đói thôi."
Trong túi áo bà ngoại lúc đó có một miếng bánh mỡ gói trong giấy vàng do mẹ đưa cho khi bà rời đi.
Bánh làm từ mỡ lợn trộn hành lá và bột mì, được nhào nhiều lớp rồi nướng khô, tạo ra lớp vỏ vừa thơm vừa giòn rụm.
Loại bánh này cả đời bà cũng chỉ được ăn hai lần, lần đầu là vào sinh nhật năm bà bắt được một con cá lớn, và lần thứ hai chính là ngày hôm đó.
cô hầu nhỏ đưa cho đại tiểu thư một miếng bánh, đại tiểu thư nằm trên cành cây bẻ đôi miếng bánh ra chia cho mỗi người một nửa.
"Thế sau đó thì sao ạ?" Hướng Nam vội hỏi: "Cô ấy có phải bó chân không?"
Bà ngoại lắc đầu: "Không, cô ấy ở trên cây thêm một ngày một đêm nữa."
Vị băng phiến cay nồng nơi đầu lưỡi mang lại cảm giác mát lạnh sảng khoái từ cổ họng xuống đến tận l.ồ.ng n.g.ự.c.
"Vậy là họ chịu thua cô ấy rồi sao?" Hướng Nam hân hoan trước thắng lợi của cô bé mười tuổi từ hơn tám mươi năm về trước.
"Thư Lan nhất quyết không xuống, bà chủ tiệm t.h.u.ố.c đứng bên kia bức tường trông thấy thì tức đến mức suýt ngất, mắng cô ấy là đồ khó dạy bảo." Bà ngoại kể tiếp: "Nhưng đúng ngày hôm đó, cậu cả nhà tiệm t.h.u.ố.c là Trần thiếu gia từ trường học trên tỉnh trở về..."
Trong đầu Hướng Nam lập tức hiện ra vô số tình tiết quen thuộc của các bộ phim truyền hình.
Bà ngoại như thấu hiểu suy nghĩ của cô, bà nhìn cô đầy hóm hỉnh: "Trần thiếu gia nói anh ta không thích phụ nữ bó chân."
Sự chuyển biến này dù đúng ý Hướng Nam nhưng lại khiến cô thấy có chút không thoải mái.
Hóa ra quyền quyết định vẫn nằm ở đàn ông sao, chồng tương lai bảo không cần bó thì mới được không bó ư?
Đầu óc Hướng Nam vốn đã bị tiêm nhiễm bởi tiểu thuyết và phim ảnh nên lập tức nghĩ sang hướng khác, chẳng lẽ Trần thiếu gia đã yêu vị hôn thê ngay từ cái nhìn đầu tiên rồi sao?
Hoặc có thể lúc đầu là tình anh em, sau đó mới chuyển thành tình yêu……
Cô nghĩ sao nói vậy, nhưng bà ngoại lại lắc đầu nguầy nguậy: "Cháu đấy, bị mấy cái phim ảnh dạy cho thành ra sến súa quá rồi."
Bất ngờ bị bà ngoại chín mươi tuổi gán cho cái mác sến súa, Hướng Nam nghệt mặt ra phản bác yếu ớt: "Thế thì sự thật là thế nào ạ?"
"Trần thiếu gia lúc đó mười sáu tuổi." Ở nhà đã định sẵn cho anh ta một cô vợ nhỏ, anh ta chưa thể hủy hôn ngay được nhưng cũng chỉ coi Tạ Thư Lan như một cô em gái.