Đường Hâm nhớ trong cẩm cô có nói tương ớt ở đây là bà cụ tự làm, cực kỳ ngon, nên cô dặn: "Bà ơi, bà cho cháu thêm nhiều tương ớt một chút nhé."
Bà Vương liếc nhìn cô qua lớp kính: "Cháu đúng là một cô người yêu tốt đấy."
Nghe thì có vẻ khen ngợi, nhưng giọng điệu của bà cụ lại mang ẩn ý gì đó khác lạ.
Đường Hâm cứ ngỡ bà cụ tiếc tương ớt, nghĩ bà cụ già rồi buôn bán chẳng dễ dàng gì nên khi quét mã thanh toán cô cố tình trả thêm hai đồng rồi nhận hộp đậu: "Cháu cảm ơn bà."
Cô chu đáo rút khăn giấy, chuẩn bị tăm tre rồi đưa tận tay Thịnh Dương.
Thịnh Dương vừa hay nhắn tin xong, cất điện thoại vào túi rồi đón lấy hộp đậu: "Em không thích mùi này, có thấy khó chịu lắm không?"
Đường Hâm lắc đầu: "Không sao đâu, anh mau ăn lúc còn nóng đi."
Chu Duyệt và Kỷ Nhiên nhìn theo đầy ngưỡng mộ: "Hai cậu tình cảm thật đấy."
Đường Hâm hơi ngượng ngùng, còn Kỷ Nhiên thì nói đầy nghiêm túc: "Thật đấy! Hai người mà không đến được với nhau thì tớ chẳng còn tin vào tình yêu nữa đâu."
Bạn trai của Kỷ Nhiên là Từ Lỗi đang xách một đống đồ ăn vặt bạn gái ăn dở, giờ tay lại đang cầm nửa hộp đậu phụ thối, liền thắc mắc: "Ơ kìa, ý em là sao?"
Kỷ Nhiên nhướn mày: "Em nói thẳng trước mặt anh luôn đấy! Thịnh Dương và Đường Đường đã phải vượt qua bao nhiêu khó khăn mới đến được với nhau, nhìn lại hai đứa mình xem có rào cản gì đâu chứ?"
Tình yêu phải kinh qua thử thách mới là chân ái!
Thịnh Dương vừa ăn đậu vừa tự hào: "Đúng thế, tớ đã phải nỗ lực biết bao mới theo đuổi được cô ấy, giờ chẳng lẽ không phải dốc lòng đối tốt với cô ấy sao?"
…
Dù Thịnh Dương có theo đuổi nhiệt tình thế nào, Đường Hâm vẫn nhất quyết không đồng ý, quy định của nhà trường là một chuyện, nhưng rào cản tuổi tác mới là điều khiến cô trăn trở.
Cô cứng rắn như một khối sắt, mặc cho Thịnh Dương có làm gì cũng chẳng mảy may lay động.
Sức nóng của những chàng trai trẻ thường chỉ kéo dài cùng lắm là ba tháng, cô tin rằng chỉ cần mình kiên trì quá thời gian đó, Thịnh Dương chắc chắn sẽ nản lòng mà bỏ cuộc thôi.
Thịnh Dương kiên trì hết tháng này sang tháng khác, mùa đông rồi mùa hè cứ thế trôi qua hai lần, anh vẫn luôn hiện diện trong tầm mắt của Đường Hâm.
Đường Hâm thường ngày sống trong ký túc xá trường, cô ít khi ra khỏi cổng, thú tiêu khiển chỉ quanh quẩn với việc xem phim, nghe nhạc và thỉnh thoảng chơi game. Sau này, đi đâu cũng thường xuyên "vô tình" chạm mặt Thịnh Dương nên cô lại càng lười ra ngoài, dành thời gian cày game nhiều hơn.
Cô không mấy mặn mà với việc tán gẫu cùng đồng đội, chỉ lẳng lặng theo dõi các dòng tin nhắn, cho đến khi một người trong nhóm tình cờ nhắc đến việc mình đang sống ở khu Ngô khu.
Đường Hâm hiếm hoi lắm mới gửi đi một câu hỏi: "Tiệm bánh tùng ngũ sắc lâu đời ở đó còn mở cửa không?"
Chẳng bao lâu sau cô nhận được tin nhắn riêng, người nọ gửi kèm một biểu tượng mặt cười: "Vẫn còn mở nhé."
Đường Hâm không để tâm lắm đến câu chuyện phiếm bâng quơ ấy, nhưng vài ngày sau cô lại nhận được tin nhắn mới, người đó chụp một bức ảnh cầm trên tay chiếc bánh tùng ngũ sắc.
Bức ảnh ngoài chiếc bánh xốp mềm đẹp mắt còn thấp thoáng bộ trang phục của anh ta, trông giống một nhân viên văn phòng đang mua bánh trên đường đi làm.
Từng trải qua chuyện yêu đương nên Đường Hâm thừa hiểu hành động này mang ý nghĩa gì.
Cô chưa muốn vội vàng bước vào mối quan hệ mới nên chỉ đáp lại đơn giản: "Trông vẫn đúng hương vị ngày xưa nhỉ", đối phương cũng chỉ gửi lại hai biểu tượng mặt cười.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Thế nhưng cuộc trò chuyện cứ thế tiếp diễn, nhịp độ chậm rãi nhưng đều đặn như một thói quen hàng ngày.
Đường Hâm dần phát hiện ra sở thích của đối phương rất tương đồng với mình, gu phim ảnh và âm nhạc cũng gần như y hệt, thậm chí họ còn từng học chung một trường tiểu học.
Anh ta cố ý quay lại khu trường cũ, chụp lại dãy phòng học, sân vận động xưa và đài chỉ huy, trong đó có một bức ảnh chụp bóng lưng anh đổ dài dưới ánh cô mặt trời.
Dáng người rất chuẩn, chắc hẳn anh là người thường xuyên tập luyện thể thao.
Anh còn kể với Đường Hâm: "Hồi tiểu học, cô gái mà mình thầm thương trộm nhớ chính là người dẫn nhịp tập thể d.ụ.c buổi sáng đấy."
Đường Hâm lúc đầu định bật cười, nhưng rồi chợt nhớ ra chính mình năm xưa cũng đảm nhận vị trí đó, lòng cô bỗng xao động, bèn hỏi anh học khóa bao nhiêu.
Anh trả lời: "Khóa 99."
Họ bằng tuổi nhau, nhịp tim Đường Hâm hơi tăng nhanh nhưng cô tự trấn an mình rằng, ngoài cô ra thì lớp bên cạnh vẫn còn một bạn nữ khác cũng dẫn nhịp.
Đường Hâm không tiếp tục đề tài này nữa vì không muốn mình ảo tưởng, cô cũng nghĩ cuộc đời làm gì có chuyện trùng hợp như phim đến thế.
Họ chỉ đơn giản là trò chuyện với nhau thường xuyên hơn.
Đường Hâm thỉnh thoảng còn tâm sự với anh những áp lực trong công việc, rõ ràng là người cùng trang lứa nhưng sao anh lại tràn đầy cô lượng tích cực đến vậy, từ quan niệm về tình yêu cho đến công việc.
Có lần Đường Hâm nhịn không được thốt lên: "So với anh, tôi thấy mình như người già, sao anh lúc nào cũng tràn đầy sức sống thế?"
Đầu dây bên kia bật cười sảng khoái rồi nhắn lại: "Vậy thì tôi sẽ chia sẻ vô điều kiện cho cô một nửa sức sống của mình."
Anh bắt đầu gửi cho Đường Hâm những món điểm tâm đặc sản ở khu phố cũ, khiến cô phải chủ động lên tiếng: "Gửi cho tôi địa chỉ của anh đi, tôi cũng muốn gửi ít đồ ăn cho anh."
Anh bảo: "Đợi thêm hai ngày nữa nhé, tôi vừa hay sắp thuê nhà mới ở gần công ty rồi."
Hai ngày sau anh gửi địa chỉ thật, ở tít bên kia thành phố, anh còn chụp ảnh căn phòng cho Đường Hâm xem kèm lời nhắn: "Yên tâm đi, mình tôi ở thôi."
Đường Hâm mân mê điện thoại, thầm nghĩ mình có gì mà không yên tâm cơ chứ, nhưng vẫn không kìm được mà phóng to những tấm hình đó lên để soi thật kỹ.
Phòng ốc sạch sẽ, gọn gàng, gu thẩm mỹ nội thất cũng rất tinh tế.
Đối phương còn gửi ảnh chân dung của chính mình, ngũ quan bình thường nhưng nhờ chiều cao và vóc dáng tập gym lâu năm nên ngoại hình được đ.á.n.h giá là trên mức trung bình.
Giữa hai người lúc này chỉ còn thiếu một lời tỏ tình chính thức để phá vỡ bức tường ngăn cách.
…
Thịnh Dương lay lay cánh tay Đường Hâm: "Em có muốn chụp kiểu kia không?"
Đường Hâm nhìn theo hướng tay anh chỉ, thấy vài cô gái đang ngồi bên lan can cầu đá chụp ảnh với vòng hoa đội đầu, dù chỉ là kiểu trang điểm công nghiệp nhưng nhìn qua là biết ngay sinh viên đại học.
Làn da căng tràn sức sống, nụ cười thanh xuân rạng rỡ, họ túm tụm lại giống như những chú chim non đang hót trên cành, ngây thơ và vui vẻ.
Đường Hâm lắc đầu: "Thôi, em chụp kiểu khác vậy."
Cô đã gần 33 tuổi, trong khi bạn trai mới 26, và gia đình anh thì kiên quyết phản đối cuộc hôn nhân này đến cùng.