Hình bộ Thị lang Lý đại nhân, mặt trầm như sắt nhìn Thôi Diệu Tổ đang quỳ dưới đất.
"Bạo hành thê t.ử, đáng bị trượng một trăm, đồ hình ba năm."
"Đánh con gái đến gãy xương, lại cố ý trì hoãn cứu chữa dẫn đến tàn phế, tội thêm một bậc, truy thêm tội "cố sát t.ử tôn", lưu đày hai ngàn dặm!"
"Công bà Thôi gia, phạm tội "tôn trưởng ngược sát ti ấu", phán trượng chín mươi, đồ hình hai năm rưỡi."
Thịnh Chiêu không quên mợ nàng làm ra trò này chính là để mang con đi hòa ly.
Lập tức giơ tay hỏi:"Vậy hai người họ hòa ly chắc không ai phản đối chứ? Có thể mang đứa trẻ đi chứ? Lý đại nhân có thể làm chủ chuyện này không?"
Lưu thị cảm kích ngẩng đầu lên, tiểu cô nương vừa nãy trong lòng gọi bà là mợ, lẽ nào cũng là người Thôi gia?
Nhìn đứa cháu gái ngoại chưa từng gặp mặt này nói ra thỉnh cầu mà bà muốn nói nhất, sự tủi thân trong lòng bà lập tức trào dâng.
Ngay cả một tiểu cô nương không có quan hệ huyết thống, cũng chưa từng gặp mặt này còn biết xót xa cho bà.
Cả nhà Thôi Diệu Tổ căn bản là heo ch.ó không bằng!
Lý đại nhân gật đầu:"Đương nhiên, tình huống này có thể cưỡng chế "nghĩa tuyệt" hòa ly, Lưu thị có thể mang theo của hồi môn và con gái rời đi, con gái do người mẹ nuôi dưỡng, nhà chồng không được can thiệp."
Thịnh Chiêu yên tâm, cười híp mắt khen ngợi Lý đại nhân:"Lý đại nhân, Đại Cảnh có ngài mới thật sự là tuyệt vời!"
Lý đại nhân ngửa đầu cười: Hắc hắc, Tiểu Thịnh đại nhân khen ta kìa!
Mấy vị đại nhân khác thấy bộ dạng đắc ý đó của ông, trong lòng khinh thường.
Bắt nạt bọn họ không phải người của Hình bộ đúng không?
Hừ! Có gì đặc biệt hơn người chứ!
Nhưng Tiểu Thịnh đại nhân đúng là một đứa trẻ hiểu chuyện, Thôi gia này là nhà ngoại tổ phụ của nàng, nàng cũng có thể trực tiếp đại nghĩa diệt thân.
Các đại thần nhìn nàng với ánh mắt đầy vẻ tán thưởng.
Đệ nhất nữ quan Đại Cảnh, danh bất hư truyền!
Thôi Diệu Tổ lúc này mới biết sợ hãi, trượng một trăm, đồ hình ba năm, lưu đày hai ngàn dặm?!
【Chi Chi, theo luật Đại Cảnh, ăn một trăm gậy thì không c.h.ế.t cũng tàn phế đúng không?】
Hệ thống: 【Đương nhiên rồi! Quy tắc trượng hình của Đại Cảnh là 'đánh thật","đánh dụng tâm","không đ.á.n.h trượng ảo"! Mỗi trượng giáng xuống, chậc chậc, chắc chắn phải da tróc thịt bong, rất nhiều người chưa đ.á.n.h xong, đã không chịu nổi mà tắt thở rồi đấy!】
Thịnh Chiêu cười đầy nham hiểm, 【Cho dù không c.h.ế.t, đ.á.n.h xong còn phải chịu án tù ba năm, đeo gông lao dịch mười mấy tiếng mỗi ngày, tôi thấy lão cũng cạn thanh m.á.u, hết mạng để về rồi.】
Giọng điệu của hệ thống cũng trở nên vui vẻ hơn nhiều: 【Hehe, cho dù may mắn sống sót, còn phải tiếp tục lưu đày hai ngàn dặm nữa, đeo gông cùm và xích sắt nặng nề, đến nơi tiếp tục làm khổ sai, đời này coi như xong phim! Nếu giữa đường ốm c.h.ế.t hay gì đó, người phụ trách có quyền trực tiếp vứt xác nơi hoang dã!】
【Ai bảo hắn làm nhiều việc ác, không coi vợ con là con người! Đáng đời!】
Thịnh Chiêu hung hăng trừng mắt nhìn hắn một cái, còn cữu phụ cái nỗi gì, một tên súc sinh!
Nàng lại chuyển suy nghĩ, 【Nhưng mà cũng phải cảm ơn cái người gửi thư nặc danh cho Lý đại nhân thật, nếu không chuyện này chưa chắc đã giải quyết nhanh gọn lẹ thế, chả biết là vị hảo tâm nào nữa.】
Mấy vị đại thần chột dạ sờ sờ mũi.
Cùng lắm thì cứ coi bọn họ là vị hảo tâm này đi!
Bọn họ cũng muốn được Tiểu Thịnh đại nhân khen ngợi!
Thôi Diệu Tổ nghe xong lời của Hình bộ Lý đại nhân thật sự sắp ngất đi rồi.
Bây giờ vợ nhà ai mà chẳng bị đ.á.n.h? Hắn đ.á.n.h vợ mình thì có tội gì?
Trong thôn bao nhiêu người đ.á.n.h cũng không sao, dựa vào đâu hắn đ.á.n.h lại phải hủy hoại cả đời?
"Đại nhân! Thảo dân bị oan! Tiện phụ này vu cáo trượng phu, là sẽ bị thiên lôi đ.á.n.h đó a!"
Lý đại nhân "hừ" một tiếng, sự khinh miệt trong ánh mắt sắp tràn ra ngoài:"Vụ án này sẽ trực tiếp chuyển đến nha môn Thuận Thiên phủ, Hình bộ hiệp trợ cùng thẩm lý, oan hay không oan, không phải do ngươi nói là tính."
"Còn có lý chính và tri huyện Thanh Thủy thôn của ngươi, cũng phải bị truy cứu trách nhiệm, bất kể là biết mà không báo hay là thất trách không xem xét, đều khó thoát khỏi hình phạt, Thuận Thiên phủ và Hình bộ nhất định sẽ điều tra rõ ràng từng người một!"
"Đừng tưởng bình thường nhắm mắt làm ngơ là có thể cho qua chuyện, Thanh Thủy thôn nếu còn có những vụ án tương tự khác, sẽ cùng nhau xử lý!"
Thịnh Chiêu lần đầu tiên cảm thấy Hình bộ là một chức vị tốt, 【Lý đại nhân ngầu bá cháy bọ chét luôn!】
Trong không khí lập tức tràn ngập một mùi giấm chua loét.
Thôi Diệu Tổ sợ đến mức mặt mày xám ngoét, cả người giống như mất hồn quỳ ở đó.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Lưu thị dắt theo Sài Nữu, dập đầu thật mạnh mấy cái:"Dân phụ đa tạ đại nhân làm chủ cho dân phụ!"
Bà bất động thanh sắc nhích đầu gối, hướng về phía vị trí của Thịnh Chiêu cũng dập đầu một cái.
Bà biết, những vị đại nhân đó thực ra không phải vì chuyện này mà đến, mà là nghe thấy tiếng lòng của tiểu cô nương này, mới biết được hành vi của Thôi gia.
Người bà nên cảm ơn nhất, là nàng.
Lưu thị và Sài Nữu ngẩng đầu lên lần nữa, trong mắt đã là một mảnh thanh minh.
Từ nay về sau, hai mẹ con bọn họ, không bao giờ phải sống những ngày tháng nơm nớp lo sợ nữa.
Thôi Diệu Tổ bị giam giữ lại, tùy tùng của Lý đại nhân đã phóng ngựa nhanh về huyện nha thông báo, đồng thời phái người đi bắt giữ cha mẹ Thôi gia đang trốn bên ngoài.
Chuyện này đã có kết luận, mọi người cũng không định ở lại lâu.
"Các vị đại nhân hôm nay vất vả rồi, trước đó có nhiều đắc tội mong được lượng thứ, hay là... ở lại dùng bữa cơm rau dưa?" Lưu thị thật tâm thật ý mời các đại nhân.
Mẹ kiếp!
Cơm trộn phân gà, trà pha nước đái ngựa?!
Không muốn đâu!
Tạ Dung Phái là người đầu tiên bịt miệng lại, ánh mắt kinh hãi liều mạng lắc đầu.
"Ha ha ha! Tứ hoàng t.ử, ngài xem bộ dạng hèn nhát của ngài kìa!"
Tạ Dung Phái hôm nay không chỉ bị Thịnh Chiêu nhìn thấy bộ dạng nhếch nhác như vậy của mình, mà còn bị các đại thần trong triều bắt gặp tại trận.
Cảm thấy hình tượng hoàng t.ử của mình không giữ nổi nữa rồi!