Trịnh Minh Chỉ nhìn hộp thức ăn trong tay có chút ngẩn ngơ.
Trong hộp thức ăn là hắn đặc biệt đi vòng mấy con phố để chuẩn bị, có bánh hạnh nhân mới ra lò, còn có một bình nhỏ trà sữa mới nấu.
Hắn nghĩ, mùa đông trời lạnh, Tiểu Thịnh đại nhân nếu ở bên ngoài lâu, có lẽ sẽ muốn ăn chút gì uống chút gì?
Thứ này cũng là cha hắn nói cho hắn biết, nói Tiểu Thịnh đại nhân thích nhất những thứ này.
Cũng không biết lời cha hắn có đáng tin hay không.
Nhưng mà bây giờ đông người thế này, trực tiếp đưa qua có phải là quá đường đột không?
Có bị coi là có dụng ý khác không?
Nhưng cha hắn nhìn bộ dạng đó của hắn, cho dù hắn không quay đầu lại, đều cảm thấy ánh mắt nóng rực đó sắp thiêu thủng một lỗ trên lưng hắn rồi!
Còn cháu ngoại Khổng thái phó Tư Yểu Tùng, hướng về phía Thịnh Chiêu mỉm cười, gật gật đầu.
Ngoại công nói rồi, hắn cười như vậy siêu đẹp trai, còn đặc biệt bắt hắn ở nhà luyện tập ròng rã hai ngày trời đấy!
Vừa phải tỏ ra tuấn lãng, lại phải tránh vẻ cợt nhả.
Căng thẳng quá, Tiểu Thịnh đại nhân vừa nãy có phải là nhìn hắn một cái không?
Thịnh Chiêu chớp chớp mắt, nhìn mấy vị đại nhân quen thuộc, còn có mấy người trẻ tuổi đồng bối, trong lòng xẹt qua một tia nghi hoặc.
Hôm nay là ngày gì vậy, mấy vị đại lão tập thể dẫn theo người nhà ra ngoài đi dạo.
Còn dạo đến cùng một con phố nữa chứ?
Nhưng ngoài mặt nàng vẫn lịch sự mỉm cười, trước tiên lễ phép chào hỏi mấy vị trưởng bối.
“Trùng hợp quá a! Có thể ở đây gặp được các vị đại nhân.”
Nàng lại nhìn về phía mấy người trẻ tuổi, khách sáo gật gật đầu: “Mấy vị công t.ử này nhìn lạ mặt, là theo các vị đại nhân ra ngoài đi lại mở mang kiến thức nhỉ? Thật là hiếu học.”
Khổng thái phó vừa thấy Thịnh Chiêu chủ động nhắc tới mấy người trẻ tuổi này, trong lòng mừng rỡ.
Cơ hội đến rồi!
Lão phu lớn tuổi, để lão phu lên trước!
Ông lập tức dùng gậy nhẹ nhàng đẩy đứa cháu ngoại nhà mình một cái, hắng giọng, trên mặt cười vô cùng hiền từ, đang chuẩn bị long trọng giới thiệu.
Ông nhất định phải giành người đầu tiên, ấn tượng đầu tiên sâu sắc!
Nhất định có thể khiến Tiểu Thịnh đại nhân nhớ kỹ đứa cháu ngoan của ông~
Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha
Đây chính là đứa cháu ngoan ông tuyển chọn rất lâu mới chọn ra được, tướng mạo tốt, văn học cao, sau này cũng là phải vào quan trường, đến lúc đó cùng Tiểu Thịnh đại nhân đứng trên triều đường, xứng đôi biết bao~
“Tiểu Thịnh đại nhân, đứa trẻ này, là cháu ngoại của lão phu, tên là Tư...”
Chữ Tư vừa mở miệng, sự chú ý của Thịnh Chiêu đã bị động tĩnh mới trước cổng La phủ kéo về.
Chỉ thấy vợ chồng La Húc Quế quỳ nửa ngày, vậy mà lại hướng về phía trong cửa dập đầu thật mạnh ba cái, sau đó La phu nhân bi thống quá độ, thân hình lảo đảo, bị La Húc Quế hoảng hốt đỡ lấy, hai người lại là một màn kịch nắm tay nhau nhìn nhau rơi lệ.
Trong đám đông cũng là tiếng bàn tán nối tiếp nhau.
Có người cảm thán, có người khuyên bọn họ tâm ý đến là được rồi, đừng làm mệt nhọc thân thể.
Có người khuyên bọn họ đừng quá bi thương, còn có người hào phóng khen ngợi bọn họ.
Thịnh Chiêu xem đến mức nhíu mày, cũng không rảnh nghe Khổng thái phó giới thiệu nữa, theo bản năng liền tiếp lời.
Trong ngữ khí còn có chút hưng phấn.
“Các vị đại nhân cũng cảm thấy La Húc Quế này hành sự có chút quái dị, lúc này mới dừng lại xem đúng không? Ta cũng cảm thấy kỳ lạ vô cùng! Người này chắc chắn có vấn đề!”
Nàng nói xong, còn khẳng định gật gật đầu, trên mặt viết đầy anh hùng sở kiến lược đồng (anh hùng chí lớn gặp nhau).
Nàng vừa nãy có thể nghe thấy tiếng giao đàm của mấy vị đại thần rồi!
Giống hệt như nàng nghĩ!
Mấy vị lão thần vừa nghe, nghe ngữ khí này của Tiểu Thịnh đại nhân, lẽ nào có dưa?
Mấy người tinh thần chấn động, cũng không rảnh bận tâm đến con trai cháu trai cháu ngoại trong nhà nữa, trong lòng vui vẻ không thôi.
Hóng biến mới là chân ái!
Còn về việc giới thiệu tiểu bối nhà mình?
Không vội không vội, hít dưa xong rồi nói cũng như nhau cả thôi!
Khổng thái phó lập tức nuốt cái tên của cháu ngoại nhà mình trở lại, tích cực hưởng ứng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Đúng vậy chứ sao Tiểu Thịnh đại nhân! Lão phu liếc mắt một cái đã cảm thấy không đúng rồi! Cái tác phong này, quá gượng ép rồi, làm gì có chút dáng vẻ chân tâm thật ý nào?”
Trương Đình Kính mỉm cười vuốt cằm, ánh mắt lại quét qua cổng La phủ.
“Đúng vậy, Tiểu Thịnh đại nhân nhạy bén a, người này là... người mới điều đến kinh thành?”
Trịnh Lưu cũng hừ lạnh một tiếng.
“Giả mù sa mưa, muốn khóc thì về nhà đóng cửa lại mà khóc! Ở trên đường lớn này diễn cho ai xem chứ?”
Mục tướng quân cũng liên tục gật đầu hùa theo: “Đúng vậy đúng vậy!”
Lý Tri Ưu híp mắt, nhìn đi nhìn lại, bệnh nghề nghiệp đều phát tác rồi: “Ta thấy vừa nãy trong tay áo La Húc Quế kia hình như giấu thứ gì đó, e là mấy thứ đồ chơi thôi miên lấy nước mắt...”
Mấy vị lão thần người một câu ta một câu, hùa theo lời Thịnh Chiêu nói, chỉ đợi xem Chi Chi có bóc phốt dưa gì ra không.
Hoàn toàn quên mất phía sau còn thật sự có mấy người trẻ tuổi được trang điểm tỉ mỉ, chuẩn bị ra mắt.
Lúc này, đột nhiên truyền đến một tiếng ho khan không nặng không nhẹ.
“Khụ khụ...!”
Một đám người lúc này mới phảng phất như bị bừng tỉnh, đồng loạt quay đầu.
Nhìn về phía Tạ Phưởng vẫn luôn đứng bên cạnh Thịnh Chiêu, nhưng lại bị bọn họ tập thể phớt lờ.
Trịnh Lưu phản ứng nhanh nhất, mãnh liệt lùi về sau một bước nhỏ, trên mặt tràn đầy kinh ngạc.
“Ây da! Thế t.ử điện hạ cũng ở đây? Xem cái ánh mắt này của lão phu, chỉ lo suy nghĩ xem tên họ La kia giở trò trống gì, đều không nhìn thấy Thế t.ử điện hạ, thất lễ thất lễ!”
Trịnh Lưu liếc nhìn Tạ Phưởng một cái.
Trong lòng trong mắt đều là Tiểu Thịnh đại nhân, suýt chút nữa quên mất tên Thế t.ử chướng mắt này rồi!
Mục tướng quân ôm quyền.
“Thế t.ử.”
Nội tâm: Tiểu t.ử này sao lần nào cũng ở đây? Âm hồn bất tán nhỉ!
Lý Tri Ưu khẽ vuốt cằm: “Thế t.ử an hảo.”
Nội tâm: Cứ có cảm giác ánh mắt Thế t.ử nhìn Tiểu Thịnh đại nhân không đúng lắm...
Khổng thái phó chậm nửa nhịp "ồ" lên một tiếng: “Thế t.ử điện hạ cũng ở đây a...”
Nội tâm: Sao chỗ nào cũng có hắn a!
Trương Đình Kính là người bình tĩnh nhất, hướng về phía Tạ Phưởng chắp tay, coi như đã chào hỏi, sau đó ánh mắt rất nhanh lại chuyển về trên người Thịnh Chiêu.
Nội tâm: Thế t.ử giống như thị vệ của Tiểu Thịnh đại nhân vậy, chỗ nào cũng có hắn, cứ coi như hắn không tồn tại là được rồi!
Tạ Phưởng: “...”
Hắn nhìn đám lão thần diễn người này còn nhập tâm hơn người kia, thật muốn kéo Chiêu Chiêu quay người rời đi, rời khỏi chốn thị phi này.
Đừng giả vờ nữa!
Tròng mắt của các người đều sắp dính lên người Chiêu Chiêu rồi, ánh mắt đó hận không thể bọc Chiêu Chiêu lại mang đi, bây giờ mới nhìn thấy ta?
Trước đây lúc Chiêu Chiêu còn nhỏ, mấy đại thần này đã thích đi theo nàng chạy khắp nơi, tình cờ gặp gỡ khắp nơi, đi theo sau m.ô.n.g hóng biến, đuổi cũng không đi!
Bây giờ thì hay rồi, còn kéo theo một đám trẻ tuổi nữa!
Nhưng ngoài mặt Tạ Phưởng lại không thể không duy trì lễ tiết, dù sao Chiêu Chiêu vẫn còn ở đây, cũng không tiện quá mất chừng mực.
Hắn hít sâu một hơi, giọng nói trong trẻo nhưng không có chút nhiệt độ nào.
Coi như đã chào hỏi, lời ít ý nhiều, thêm một chữ cũng lười nói.
Mấy vị tiểu bối trẻ tuổi cũng vội vàng hành lễ với Tạ Phưởng.
Mục Sướng và Trịnh Minh Chỉ vì quan hệ của phụ bối và chức vụ, với Tạ Phưởng còn tính là quen thuộc, đơn giản chào hỏi một tiếng.
Trương Bính Khê và Tư Yểu Tùng thì cung kính hành lễ, trong lòng lại âm thầm đ.á.n.h giá.
Vị Thiệu Vương Thế t.ử này, tuổi trẻ vị cao, tay nắm thực quyền, dung mạo khí độ càng là xuất chúng, quan trọng hơn là hắn còn khá thân thiết với Tiểu Thịnh đại nhân?
May mà nghe bọn họ nói, Thế t.ử đối với Tiểu Thịnh đại nhân không có tâm tư khác, nếu không cái này làm sao mà tranh lại được?
Thịnh Chiêu không chú ý tới dòng nước ngầm vi diệu này, suy nghĩ của nàng đã bay đến trên người La Húc Quế, không kịp chờ đợi ở trong lòng cùng hệ thống trò chuyện.