Thứ Nữ Thích Hóng Chuyện, Cả Triều Nghe Lén

Chương 456: Quả thực khinh người quá đáng!



 

Thịnh Chiêu vẫn có chút không hiểu, nhịn không được hỏi.

 

【Không đúng nha Chi Chi, Lê lão phu nhân này cho dù có hồ đồ đến đâu, có thích cái trò ngoan ngoãn vâng lời của Văn Linh đến mấy, thì dẫu sao bản thân bà ta cũng từng là đương gia chủ mẫu, ít nhiều cũng phải biết nặng nhẹ chứ?】

 

【Văn Linh nói cho cùng cũng chỉ là một cô nhi không gốc gác, nhưng cha của Lê phu nhân vẫn đang làm quan trong triều cơ mà! Đường đường là con gái của Ngự sử, chính phòng phu nhân được cưới hỏi đàng hoàng, nói thế nào cũng không thể để một thiếp thất xuất thân từ tiểu nha hoàn leo lên đầu lên cổ được chứ?】

 

【Lão phu nhân chắc không đến mức chỉ vì ai biết đ.ấ.m bóp bóp vai, ai dẻo miệng, mà vứt sạch thể diện chốn quan trường của con trai mình ra sau đầu đâu nhỉ?】

 

Không ít quan viên âm thầm gật đầu, đặc biệt là những người trong nhà có con gái đã xuất giá, càng là thấu hiểu sâu sắc.

 

Con dâu có thể không thích, nhưng thể diện của thông gia không thể không nể.

 

Tịch đại nhân dù sao cũng là Ngự sử, nếu thật sự vì khuê nữ nhà mình mà trên triều đường tham Lê phó thống lĩnh một bản, thì ông ta cũng ăn không tiêu đâu.

 

Mặc dù quan vị của Tịch đại nhân không cao bằng Lê phó thống lĩnh, nhưng con gái ông còn có một vị huynh trưởng ruột thịt là Trạng nguyên khoa cử, tiền đồ đó cũng là không thể đo lường.

 

Lê lão phu nhân trừ phi là già hồ đồ rồi, nếu không sao có thể trắng trợn giẫm đạp thể diện của Tịch gia như vậy?

 

Cảnh An Đế trên long kỷ cũng hơi liếc mắt, ánh mắt lưu chuyển trên mặt các quan viên phía dưới.

 

Ngón tay nhẹ nhàng gõ gõ trên tay vịn.

 

Ngài cũng cảm thấy chuyện này lộ ra vẻ kỳ quái.

 

Lê lão phu nhân nếu thật sự thiển cận như vậy, cũng không thể bồi dưỡng ra một đứa con trai có thể ngồi lên vị trí Phó thống lĩnh.

 

Ngay lúc tâm tư mọi người đang xao động.

 

Hệ thống gằn từng chữ một nói.

 

【Ký chủ, cô đúng là hỏi trúng trọng điểm rồi, Lê lão phu nhân sở dĩ dám thiên vị như vậy, thậm chí dự định lập tức nâng Văn Linh làm di nương, nguyên nhân quan trọng nhất căn bản không phải Văn Linh dẻo miệng ngoan ngoãn, mà là bởi vì trong bụng Văn Linh, đã m.a.n.g t.h.a.i cốt nhục của Lê gia rồi! Hơn nữa còn là đứa con đầu lòng của Lê phó thống lĩnh!】

 

!!!

 

Trời đất ơi!

 

Thịnh Chiêu kinh ngạc suýt chút nữa nhảy cẫng lên tại chỗ.

 

【Vãi chưởng!!! Có t.h.a.i rồi? Lê phó thống lĩnh và con nha hoàn đó có con rồi? Lại còn là t.h.a.i đầu lòng m.a.n.g t.h.a.i trước cả chính thất phu nhân? Cái này, cái này chẳng phải là đem thể diện của Tịch gia, đem tôn nghiêm của Lê phu nhân đè xuống đất mà chà đạp tàn nhẫn sao?】

 

Đâu chỉ là đem thể diện và tôn nghiêm của bọn họ đè xuống đất mà chà đạp?

 

Đây quả thực là đ.â.m một nhát d.a.o vào tim Tịch ngự sử a!

 

Tất cả các đại thần đều bị bát quái này làm cho chấn động, vô số đạo ánh mắt "xoạt" một cái, lần nữa tụ tập trên người Lê Diệu Tri và Tịch ngự sử.

 

Tịch ngự sử chỉ cảm thấy đầu óc ong ong, đầu váng mắt hoa.

 

Lần này là thật sự sắp đứng không vững rồi, nếu không phải đồng liêu bên cạnh gắt gao dìu lấy, chỉ sợ sẽ đương trường ngã quỵ xuống.

 

Sắc mặt ông từ trắng chuyển sang xanh, đôi mắt gắt gao trừng chằm chằm vào gáy Lê Diệu Tri phía trước.

 

Ánh mắt đó, hận không thể ăn tươi nuốt sống hắn!

 

Con gái ông...... đứa con gái ông nâng niu trong lòng bàn tay mà lớn lên...... gả qua đó mới bao lâu, trượng phu không chỉ kiếm một thông phòng quỷ hỗn trong thư phòng, bây giờ thế mà ngay cả thứ trưởng t.ử cũng sắp sinh ra rồi?

 

Chuyện này khuê nữ biết không?

Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha

 

Hôm qua về nhà mẹ đẻ, nàng ấy còn gượng cười, không hé răng nửa lời!

 

Ông Tịch Phương Mân làm quan văn trong triều nhiều năm, cẩn thận c.h.ặ.t chẽ, ái tích lông vũ, đã từng chịu qua nỗi nhục nhã kỳ lạ bực này bao giờ?

 

Lê Diệu Tri...... Lê gia...... khinh người quá đáng!

 

Bên phía đội ngũ võ tướng, bầu không khí càng thêm phức tạp.

 

Rất nhiều tướng lĩnh quen biết với Lê Diệu Tri, giờ phút này ánh mắt nhìn hắn đều tràn đầy sự khó tin và sự khinh bỉ mơ hồ.

 

Sủng ái một nha hoàn, chuyện này ở chỗ rất nhiều công t.ử ca thế gia không tính là hiếm lạ.

 

Nhưng để nha hoàn m.a.n.g t.h.a.i trước cả chính thê, chuyện này không chỉ là hồ đồ, càng là phá hỏng quy củ, vả mặt nhà vợ và chính thê.

 

Càng đừng nói, cái tát đó đã thực sự đ.á.n.h lên mặt thê t.ử rồi!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Đó là đ.á.n.h thật!

 

Chuyện này trong vòng quan lại coi trọng đích thứ, chú trọng thể diện, là chuyện cực kỳ phạm húy.

 

Lê Diệu Tri ngày thường nhìn có vẻ là một người sáng suốt, sao thế mà lại ngu xuẩn như heo?

 

Binh bộ Thượng thư Trịnh Lưu đều lắc đầu.

 

Ánh mắt nhìn về phía Lê Diệu Tri đã mang theo sự thất vọng không hề che giấu.

 

Làm tướng, kiêng kỵ nhất là hậu viện bốc cháy, làm ra loại chuyện đức hạnh có thiếu sót bực này.

 

Mà bản thân Lê Diệu Tri, giờ phút này đã hoàn toàn ngây ngốc rồi.

 

Mang...... m.a.n.g t.h.a.i rồi?

 

Văn Linh, m.a.n.g t.h.a.i con của hắn?

 

Trong đầu hắn "oanh" một tiếng, dường như có thứ gì đó nổ tung.

 

Sau sự khiếp sợ to lớn, là một tia mờ mịt, còn có một tia mừng thầm.

 

Hắn có con rồi? Hắn sắp làm cha rồi!

 

Lê Diệu Tri vừa kinh ngạc vừa vui mừng, môi run rẩy, muốn nói gì đó, nhưng cũng biết lúc này trên triều đường này, hắn không thể lên tiếng.

 

Đứa trẻ đó...... là cốt nhục của hắn a!

 

Thịnh Chiêu từ trong sự khiếp sợ hoàn hồn lại, gấp gáp truy vấn.

 

【Trời đất ơi... Vậy Lê phu nhân có biết chuyện này không?】

 

Hệ thống: 【Nàng ấy làm sao mà biết? Văn Linh tinh ranh lắm, ngay cả Lê phó thống lĩnh đều giấu giếm kín kẽ, chỉ lén lút nói cho một mình Lê lão phu nhân.】

 

【Còn khóc lóc kể lể với lão phu nhân, nói phu nhân luôn không thích nàng ta, nếu biết nàng ta có thai, chắc chắn không dung nạp được đứa trẻ đó, cầu xin lão phu nhân giữ bí mật cho nàng ta, bảo vệ mẹ con các nàng chu toàn.】

 

【Lão phu nhân coi trọng dòng dõi, vừa nghe có cháu bế, sao còn có lý do không đồng ý? Tự nhiên đứng về phía nàng ta, giúp đỡ giấu giếm qua mặt mọi người rồi.】

 

【Đợi t.h.a.i lớn rồi, không giấu được nữa, hoặc dứt khoát đợi sinh ra, đến lúc đó ván đã đóng thuyền, Lê phu nhân có làm ầm ĩ nữa thì làm được gì? Lê phó thống lĩnh và lão phu nhân đều đứng về phía Văn Linh, nàng ấy một người không có con cái nương tựa, lại bị gán cho cái danh thiện đố, hoàn cảnh sẽ gian nan đến mức nào?】

 

【Nếu Văn Linh lại giở chút thủ đoạn, thổi chút gió bên gối, đòi một danh phận tốt cho đứa trẻ gì đó, ký chủ, cô nói xem vị trí chính thê này, còn có thể ngồi vững được không?】

 

Thịnh Chiêu nghe mà nắm đ.ấ.m đều nắm c.h.ặ.t lại rồi.

 

Răng hàm c.ắ.n c.h.ặ.t.

 

Đây đâu phải là tranh sủng?

 

Đây là muốn c.h.ặ.t đứt đường lui của Lê phu nhân, khiến nàng ấy triệt để không thể lật mình a!

 

【Hứ! Đàn ông đúng là chẳng có ai tốt đẹp! Thê t.ử ở nhà ngày ngóng đêm mong, cầu thần bái Phật chỉ mong hắn bình an trở về, hắn thì hay rồi, người về còn rước thêm một bà nội về, vừa là khách quý vừa là cục cưng, đ.á.n.h không được mắng không xong.】

 

【Lại còn làm nha hoàn cơ đấy? Nha hoàn nhà ai mà cần nữ chủ nhân phải khách sáo cung phụng hả? Đây chẳng phải là cố tình làm người ta buồn nôn sao? Sao nào, cả cái Lê phủ này đều là một phần trong trò play của đôi nam nữ này à?】

 

Nàng càng nghĩ càng tức.

 

【Bây giờ còn ảo ma canada hơn, nha hoàn biến thành thông phòng, đêm đêm quỷ hỗn, con cũng m.a.n.g t.h.a.i luôn rồi, lại còn giở thủ đoạn hãm hại phu nhân, còn đ.á.n.h phu nhân nữa!】

 

【Lê phu nhân đây là tạo nghiệp chướng gì mà lại gả cho cái thứ này vậy? Sống cái ngày tháng này, quả thực còn tởm hơn cả ăn cứt, ăn cứt cũng không nghẹn họng đến thế!】

 

“Khụ khụ......”

 

“Khụ khụ! Khụ khụ khụ khụ khụ!”

 

Trên toàn bộ đại điện, nháy mắt vang lên một tràng tiếng ho khan liên tiếp, giấu đầu hở đuôi.

 

Không ít đại thần đỏ mặt tía tai, xấu hổ dời tầm mắt đi.

 

Đặc biệt là những người trong nhà có thê có thiếp, càng cảm thấy trên mặt có chút không nhịn được.

 

Mặc dù...... Tiểu Thịnh đại nhân mắng là Lê Diệu Tri, nhưng nói đàn ông không có ai tốt đẹp, phạm vi này có phải hơi rộng rồi không tiểu tổ tông!