Hoài Viễn Hầu khựng lại một chút, ánh mắt nhìn về phía quản gia đang đi cùng nha hoàn tới tìm ông ta bên cạnh, vội vàng mở miệng sắp xếp.
“Mấy vị quý nhân chắc hẳn dùng bữa cũng hòm hòm rồi, Vương quản gia, ngươi đích thân tiễn mấy vị quý nhân xuất phủ, nhất định phải đưa quý nhân bình an trở về.”
Ý tứ tiễn khách trong lời này, đã rõ ràng đến mức không thể rõ ràng hơn được nữa.
Thịnh Hoài Túc trong lòng hiểu rõ.
Tuy còn muốn mặt dày mày dạn ở lại hít drama, nhưng Mạc di nương vừa mới tỉnh, chính là lúc cần được an ủi, quả thực cũng không tiện ở lại nữa.
Nặng nhẹ thế nào vẫn phải phân biệt rõ ràng.
Ông thuận thế gật đầu: “Cũng được, Chiêu Chiêu, vậy chúng ta về thôi.”
Thịnh Chiêu cũng hiểu chuyện gật đầu, nương theo lời nói.
“Hầu gia mau đi đi, Mạc di nương chịu kinh hãi, nên được chăm sóc cẩn thận mới phải, hôm nay làm phiền nhiều rồi, đa tạ Hầu gia khoản đãi, đồ ăn rất ngon!”
Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha
Drama cũng rất ngon~
Nàng cũng cảm thấy nên đi rồi, đã hít drama hòm hòm rồi, cũng nên để người ta xử lý việc nhà.
Hoài Viễn Hầu trong lòng vui mừng, trên mặt lại vẫn mang theo sự lo lắng và áy náy.
“Tiểu Thịnh đại nhân khách sáo rồi, hôm nay đa tạ chư vị, đều là Hầu phủ nên làm, vậy lão phu liền...”
Ông ta không kịp chờ đợi xoay người, bước chân đều đã bước ra một nửa.
“Hầu gia khoan đã.”
Một giọng nói trong trẻo vang lên, chính là Tạ Phưởng.
Hoài Viễn Hầu không biết vị Thiệu Thế t.ử này có ý gì, ông ta xoay người lại, cười hỏi.
“Thế t.ử... còn có chuyện gì sao?”
Tạ Phưởng tiến lên hai bước, đứng trước mặt Hoài Viễn Hầu, thần sắc bình tĩnh, phảng phất như chỉ là tùy miệng nhắc tới.
“Đột nhiên nhớ ra, tiểu công t.ử quý phủ, Khoáng Thanh huynh, nay có khỏe không? Ta nhớ huynh ấy lớn hơn ta vài tuổi, trước khi ta theo Phụ vương đến đất phong Thiệu Châu, từng có duyên gặp mặt một lần ở cung học, về kinh đã lâu, ngược lại vẫn chưa có cơ hội gặp mặt. Nghe nói huynh ấy vừa ra đời không lâu, đã định hôn ước từ bé với thiên kim của Trình tướng quân, hôn kỳ là định vào năm sau?”
Hoài Viễn Hầu bị hỏi đến ngẩn người.
Thế t.ử sao đột nhiên lại hỏi đến đứa con trai út của ông ta rồi?
Con trai út của ông ta dạo này chắc không gây ra họa gì chứ?
Chắc không có drama gì cho bọn họ hít chứ?
Hoài Viễn Hầu giờ phút này trong lòng chỉ muốn mấy vị này mau ch.óng rời đi, liền tùy miệng lấy lệ nói.
“Làm phiền Thế t.ử nhớ thương, Thanh nhi mọi sự đều tốt, năm xưa Thế t.ử rời kinh, nó còn nhắc mãi mấy lần, nay nếu biết Thế t.ử hồi phục, chắc chắn sẽ vô cùng vui mừng. Còn về hôn sự... quả thực là vậy, định vào mùa xuân năm sau, đến lúc đó trong phủ có hỉ sự, còn xin Thế t.ử nể mặt đến uống chén rượu mừng a, hahahahahaha!”
Được rồi.
Được chưa?
Có thể đi được chưa?
Chuyện năm sau năm sau hẵng nói được không?
Bây giờ vẫn còn sớm!
Hoài Viễn Hầu tuy là đứng đối diện Tạ Phưởng, nhưng một chân đã không kịp chờ đợi bước ra ngoài rồi, chỉ đợi mau ch.óng ứng phó xong hắn, mau ch.óng rời đi.
Nếu không lỡ như Tiểu Thịnh đại nhân có hứng thú với hôn sự của con trai ông ta, lại đến đào drama, vậy chẳng phải là không dứt sao?
Tạ Phưởng nghe vậy, lại khẽ thở dài một tiếng.
Giọng điệu bâng khuâng: “Thật là một đôi thanh mai trúc mã khiến người ta ngưỡng mộ, từ nhỏ đã định lương duyên, giai ngẫu thiên thành, chắc hẳn tình cảm sâu đậm.”
Hắn dừng lại một chút, ánh mắt hữu ý vô ý lướt qua ba người đang vểnh tai nghe họ nói chuyện bên cạnh.
“Nói ra thật xấu hổ, ta từ nhỏ đã rời khỏi kinh thành, ở đất phong cũng đa phần là ở một mình, nay về kinh, thấy Khoáng Thanh huynh sớm đã có lương duyên bên cạnh như vậy, ngược lại khiến ta có chút ngưỡng mộ rồi, đâu giống Phụ vương Mẫu phi ta, năm xưa sao không định cho ta một mối hôn ước từ bé nào chứ... Ây, có lẽ là e ngại thân thể ta, cũng chưa từng nghĩ đến việc sớm định cho ta một mối hôn sự biết rõ gốc gác.”
Hoài Viễn Hầu:?
Thịnh Hoài Túc:?
Tạ Dung Phái:?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Thịnh Chiêu:?
Thế t.ử nói gì vậy?
Kỳ kỳ lạ lạ?
Sao, tuổi còn trẻ đã lo lắng đến hôn sự của mình rồi?
Đột nhiên lại đa sầu đa cảm lên, còn ghen tị người ta có hôn ước từ bé?
Thịnh Hoài Túc nhíu mày, cảm thấy sự việc không hề đơn giản.
Ánh mắt sắc bén của ông quét về phía Tạ Phưởng.
Thằng nhóc này, trong lời nói có ẩn ý a!
Đột nhiên nhắc đến thanh mai trúc mã gì đó, hôn ước từ bé gì đó, lại nói mình chưa định thân...
Hắn muốn làm gì? Hắn đang ám chỉ điều gì sao?
Tạ Dung Phái cũng không hiểu ra sao, có chút ngơ ngác.
Tạ Phưởng đây là bị sao vậy?
Kỳ kỳ quái quái!
Bình thường cũng đâu thấy hắn lo lắng cho hôn sự của mình a?
Hoài Viễn Hầu cũng không hiểu mô tê gì, đối với lời của Tạ Phưởng cũng không nghĩ sâu xa, nhưng nghe hắn nói những lời này, cũng bất giác an ủi.
Dẫu sao đối phương là Thế t.ử, lại vừa mới khỏi bệnh, tâm trạng nhạy cảm chút cũng bình thường.
E là đứa trẻ này trước đây cũng vì chuyện chứng câm mà chịu không ít ánh mắt dị nghị đi, Vương gia và Vương phi cũng chính vì nguyên nhân này, mới không quá sớm sắp xếp những chuyện này.
Hoài Viễn Hầu dùng giọng điệu trưởng bối an ủi vãn bối, mang theo chút cảm khái nói.
“Thế t.ử nói đùa rồi, hôn sự của Thanh nhi, là do tổ phụ nó, cũng chính là Tiên Lão Hầu gia lúc còn tại thế định ra, lão phu lúc đó cũng không xen vào được lời nào, chuyện hôn ước từ bé này, cũng chỉ là từ nhỏ có thêm một người bạn chơi cùng, biết rõ gốc gác hơn chút thôi.”
“Thế t.ử thân phận tài mạo bực nào, nay đã hồi phục, càng là tiền đồ vô lượng, lo gì không có lương duyên? Hôn sự tương lai của ngài, đó tất nhiên là đại sự được Bệ hạ, Thái hậu, còn có Thiệu Vương gia Thiệu Vương phi ngàn chọn vạn tuyển, cân nhắc đi cân nhắc lại, há là hôn ước từ bé tầm thường có thể so sánh? Đến lúc đó định ra, chắc chắn là thục nữ đức hạnh tài mạo thượng giai, Thế t.ử thật sự không cần vì thế mà lo lắng quá sớm.”
Hoài Viễn Hầu lặng lẽ lau mồ hôi.
Ông ta cũng không dám phát biểu cái nhìn gì về hôn sự của Thanh nhi.
Không dám nói tốt, cũng không dám nói không tốt.
Kẻo cái danh hiệu Lục bán tiên của ông ta lại bị lôi ra nói, cứ thế đ.á.n.h trống lảng cho qua là được rồi!
Ông ta cứ nhặt lời cát tường mà nói, tổng không sai chứ?
Dẫu sao Thế t.ử bây giờ cũng chưa định thân, khen vợ tương lai của hắn tốt chắc chắn không sai!
Không phải... sao còn chưa đi?
Sao hắn còn chưa thuận thế cáo từ a?
Hoài Viễn Hầu có chút sốt ruột rồi, nhìn hai người bạn tốt trạc tuổi bên cạnh hắn, quyết định từ góc độ tình bạn hiện có lại an ủi một đợt, mau ch.óng kết thúc chủ đề này, tiếp tục mở miệng nói.
“Huống hồ, Thế t.ử về kinh không lâu, đã cùng Tứ hoàng t.ử điện hạ, Tiểu Thịnh đại nhân hợp ý như vậy, người trẻ tuổi mà, có bạn bè chí đồng đạo hợp làm bạn, cùng nhau cầu tiến, cũng là niềm vui vô tận a!”
Thịnh Chiêu và Tạ Dung Phái gật đầu lia lịa.
Đúng vậy đúng vậy!
Cùng nhau hít drama, há có thể vô tận!
Nói đến đây, ánh mắt ông ta rơi vào đôi mắt trong veo linh động của Thịnh Chiêu, cười trêu chọc nói.
“Trong ba vị, không phải có Tiểu Thịnh đại nhân là nữ oa sao? Tiểu Thịnh đại nhân nàng... ờm...”
Lời đến khóe miệng, quay đầu liền nhìn thấy bộ dạng Thịnh Hoài Túc đang như hổ rình mồi nhìn chằm chằm ông ta.
Phảng phất như chỉ cần từ miệng ông ta thốt ra lời gì đó ông không thích nghe, thì ông ta sẽ gặp xui xẻo lớn rồi!
Lại nhìn đôi mắt to trong veo thấy đáy của Thịnh Chiêu, trên đó viết đầy: Sau đó thì sao?
Lại liên tưởng đến những chiến tích lẫy lừng ngày thường của nha đầu này, cùng với thái độ đặc biệt của Bệ hạ đối với nàng.