Hắn nghe xong những lời kinh người này, cả người giống như bị ai điểm huyệt.
Cứng đờ trên ghế, không dám nhúc nhích.
Vành tai đỏ đến mức sắp rỉ m.á.u, hắn có thể cảm nhận rõ ràng tai mình đang nóng ran.
Tim đập như đ.á.n.h trống.
Vừa rồi, Chiêu Chiêu có phải chỉ phản bác cái phần cả nhà ăn dưa gì đó thôi không.
Nàng hình như... không trực tiếp phủ định đề nghị thành thân?!
Còn nói đợi bệnh của hắn chữa khỏi rồi tính?
Nhận thức này khiến nhịp tim vừa mới bình phục của Tạ Phưởng lại một lần nữa mất khống chế, tai còn đỏ hơn trước, ngay cả ngón tay cầm b.út cũng đang hơi nóng lên.
Thịnh Chiêu vừa quay đầu lại, liền nhìn thấy Tạ Phưởng cả người ngồi đó với bộ dạng đỏ bừng.
“Ủa? Thế t.ử, huynh nóng lắm sao?”
Nàng vươn tay quơ quơ trước mặt hắn, “Thư phòng này đúng là hơi ngột ngạt ha! Hạnh Nhi, mau mở hết cửa sổ cửa chính ra cho thoáng khí!”
Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha
Hạnh Nhi không chỉ chứng kiến toàn bộ quá trình, mà còn nghe trọn vẹn từ đầu đến cuối.
“......”
Tiểu thư a!
Hai người mau đừng nói chủ đề này nữa!
Nói thêm nữa Thế t.ử chín mất!!
Đây nào phải là nóng? Rõ ràng là xấu hổ!
Là bị người và cái vị Chi Chi kia làm cho ngượng ngùng a! Tiểu thư ngốc của ta ơi!
Cũng không trách Thế t.ử như vậy, đoạn đối thoại này của các người, bất cứ ai nghe xong cũng phải đỏ mặt!
Đều bàn đến chuyện đính thân, thành thân, sinh em bé rồi...
Tiểu thư nhà ai lại ở trong lòng bàn luận mấy chuyện này, lại còn bị đương sự nghe thấy chứ!
Hạnh Nhi thân là nha hoàn thiếp thân của Thịnh Chiêu, lúc này đã cảm thấy ngón chân mình sắp đào ra cả một cái đại trạch viện rồi.
Nàng ấy vừa đáp lời, “Vâng, tiểu thư.”
Vừa bước nhanh đi mở cửa sổ cửa chính.
Chỉ muốn mau ch.óng chạy trốn khỏi chốn thị phi này.
Cái tật thích xấu hổ thay người khác lại tái phát rồi!
Thịnh Chiêu đi qua đi lại bên cạnh, đợi Tạ Phưởng viết tấu chương.
Lại nhớ tới hôm nay Thế t.ử đã giúp nàng không ít việc, bây giờ lại bị nàng kéo về phủ, mình hình như vẫn chưa bày tỏ gì.
Lập tức lại nói.
“Thế t.ử a, huynh cứ từ từ viết, không vội! Ta đi xem nhà bếp có món gì ngon không, hôm nay nhất định phải khao huynh một bữa!”
Nói xong, nàng liền như một cơn gió chạy v.út ra ngoài.
Lúc này trong thư phòng, chỉ còn lại một mình Tạ Phưởng.
Hắn dừng b.út, đưa tay nhẹ nhàng chạm vào tai mình, nhìn theo bóng lưng Thịnh Chiêu rời đi.
Trên khuôn mặt tuấn tú kia lộ ra một nụ cười bất đắc dĩ lại mang theo vài phần ngọt ngào.
Thịnh Chiêu hùng hổ chạy ra khỏi thư phòng, vừa đi về phía tiểu trù phòng, vừa ở trong lòng lầm bầm với hệ thống.
【Chi Chi, điểm tâm trong phủ chúng ta cũng chỉ đến thế, quanh đi quẩn lại cũng chỉ có mấy loại đó, Thế t.ử có thích ăn không? Ngươi xem trong thương thành có món gì ngon không, ta thấy Thế t.ử nóng đến mức trán toát mồ hôi rồi, phỏng chừng hôm nay nâng kiếm mệt rồi, hay là làm chút đồ ngọt ướp lạnh?】
Hệ thống: 【Vậy thì làm một phần kem tươi nguyên bản đi! Đảm bảo Thế t.ử chưa từng ăn, giải nhiệt cực kỳ! Lại còn rất rẻ, 1 tích phân một phần~】
Thịnh Chiêu vừa nghe.
Một tích phân?!
【Được được được!】
Giải quyết xong đồ ăn, Thịnh Chiêu đảo mắt, lại nghĩ tới một chuyện.
【Đúng rồi Chi Chi, ngươi check VAR lại giúp ta xem, có loại đan d.ư.ợ.c nào, ăn vào có thể khiến người ta thoạt nhìn giống như bị nội thương nghiêm trọng, mạch tượng suy nhược, nhưng thực chất chả bị làm sao, hết t.h.u.ố.c lại nhảy nhót tưng bừng không? Loại rẻ rẻ chút ấy!】
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Hệ thống: 【Ký chủ, cô cần cái này làm gì? Cô lại muốn hố ai? Hay là dùng cái này để xin nghỉ ốm a?】
Thịnh Chiêu lý lẽ hùng hồn.
【Cái gì gọi là hố người? Ta đây gọi là kế sách! Lương gia chắc chắn sẽ không cam tâm tình nguyện để yên, lỡ như bọn họ ác nhân cáo trạng trước, c.ắ.n ngược ta một cái, nói ta đ.á.n.h Lương Lục trọng thương ngất xỉu, ta dù sao cũng phải có chút chuẩn bị chứ? Ta uống trước một viên, nằm ườn ra trước mặt Bệ hạ, xem ai t.h.ả.m hơn!】
Hệ thống trầm mặc một chớp mắt.
Rất nhanh liền tìm ra một viên t.h.u.ố.c.
【Ký chủ, có thì có, Hư Nhược Hoàn, sau khi uống lập tức sắc mặt trắng bệch, hơi thở thoi thóp, trên người sẽ xuất hiện đủ loại vết thương, mạch tượng rối loạn như bị trọng thương, giá gốc 188 tích phân, hôm nay giá đặc biệt, chỉ cần 58!】
Thịnh Chiêu vừa nghe, không những không mừng rỡ, ngược lại còn híp mắt lại.
Giọng điệu tràn đầy nghi ngờ.
【Rẻ thế á? Hiệu quả lại còn đỉnh vậy sao? Chi Chi, thành thật khai báo đi, t.h.u.ố.c này của ngươi có hố gì không? Mỗi lần ngươi lấy ra mấy món hàng rẻ tiền này, không phải có tác dụng phụ kỳ ba, thì cũng là hiệu quả bị giảm sút, lần này là loại nào?】
Hệ thống bị vạch trần, cười gượng hai tiếng.
【Hắc hắc, vẫn là ký chủ hiểu rõ thương thành chúng ta! Thuốc này ấy à, hiệu quả là chắc chắn đảm bảo thật, thời gian duy trì trọn vẹn bảy ngày, chỉ là... chỉ là có một cái tác dụng phụ nho nhỏ, không ảnh hưởng đến toàn cục...】
Thịnh Chiêu: 【Gì cơ?】
Hệ thống: 【Chính là trong thời gian uống t.h.u.ố.c, không được kích động, đặc biệt là không được cười lớn hoặc nói quá nhiều, một khi cảm xúc dâng trào hoặc nói nhiều, sẽ kích hoạt hiệu ứng thổ huyết, hơn nữa lượng m.á.u nôn ra là ngẫu nhiên, có lúc là một chút tơ m.á.u, có khả năng, ờm... giống như đài phun nước, khá là khó khống chế.】
Thịnh Chiêu: “......”
Nàng tưởng tượng một chút, mình ở trên buổi tảo triều, đang dõng dạc lên án Lương gia, kết quả đột nhiên phun ra một ngụm m.á.u tươi...
Hình như là hơi quá bi tráng rồi ha?
Hệ thống bổ sung, 【Nhưng ký chủ yên tâm đi! Máu này không phải m.á.u thật, là do d.ư.ợ.c lực mô phỏng ra, không có tổn hại gì đến cơ thể, cũng không cần lo lắng mất m.á.u quá nhiều, chỉ là hiệu ứng thị giác hơi chấn động một chút, hơn nữa t.h.u.ố.c vừa hết tác dụng, lập tức sinh long hoạt hổ, không để lại bất kỳ hậu họa nào, thế nào?】
Thịnh Chiêu xoa cằm, cân nhắc lợi hại, trong lòng tính toán.
【Nghe có vẻ cũng ổn áp phết nhỉ? Tác dụng phụ này hình như cũng không phải là không thể chấp nhận được.】
【Ta vốn dĩ chỉ xin nghỉ ba ngày, kết quả hôm nay nghỉ một ngày lại tiện tay làm một vố lớn, ngày mai đã phải tăng ca đi thượng triều rồi, nếu dùng t.h.u.ố.c này, hiệu quả có thể duy trì bảy ngày...】
Mắt nàng sáng lên.
【Thế chẳng phải ta có thể lấy cớ này, danh chính ngôn thuận xin nghỉ thêm bảy ngày sao? Bảy ngày nghỉ phép có lương đó nha!】
【Đỉnh ch.óp, chốt đơn!】
Hệ thống: 【Được luôn!】
Vừa dứt lời, một viên t.h.u.ố.c thoạt nhìn bình thường không có gì lạ liền xuất hiện trong tay Thịnh Chiêu.
Nàng không nói hai lời, trực tiếp ném vào miệng, nhai rôm rốp vài cái như nhai kẹo đậu, liền nuốt xuống.
Khoảnh khắc viên t.h.u.ố.c trôi xuống bụng.
Bàn tay, cổ Thịnh Chiêu lộ ra bên ngoài, với tốc độ mắt thường có thể thấy được nổi lên từng mảng vết bầm tím đan xen.
Sắc mặt cũng lập tức trở nên trắng bệch, ngay cả môi cũng mất đi huyết sắc, trên trán và má cũng xanh một miếng tím một miếng, còn có vết m.á.u.
Cả người thoạt nhìn giống như vừa được khiêng xuống từ chiến trường, thương binh nặng chỉ còn thoi thóp một hơi thở.
“Oa!”
Thịnh Chiêu kéo tay áo lên, cúi đầu nhìn vết đao c.h.é.m nhìn mà giật mình trên cánh tay mình.
Tò mò đưa tay ấn ấn.
Ủa?
Không có cảm giác gì cả?
Nàng lại cử động tay chân một chút, nhảy nhót hai cái.
Trên người cũng nhẹ bẫng, hoàn toàn không có cảm giác đau đớn của việc bị thương.
Hệ thống giải thích, 【Ký chủ, t.h.u.ố.c này chỉ mô phỏng biểu hiện của trọng thương, bất luận là mắt thường nhìn hay là đại phu bắt mạch, đều giống y như thật, nhưng bản thân cô là không sao cả, cho nên cứ ăn cứ uống bình thường, chỉ là nhớ ngày mai diễn cho chân thực một chút, đừng để lộ tẩy.】
Thịnh Chiêu nhìn bộ dạng thê t.h.ả.m này của mình, lập tức vui vẻ.
【Đúng là đồ tốt để ăn vạ... à không, đúng là đồ tốt để diễn kịch a!】
Nàng hài lòng gật gật đầu, sau đó lấy ly kem từ trong thương thành hệ thống ra.
Cứ như vậy đội cái thân thể thoạt nhìn trọng thương sắp c.h.ế.t này, cẩn thận từng li từng tí bưng ly kem, vui vẻ chạy chậm đến thư phòng tìm Tạ Phưởng.