Trưởng lão t.ử y tiến lên bước lớn, đứng trước mặt vị trưởng thôn trẻ tuổi kia, ánh mắt áp bức bùng nổ:
"Nói!"
"Bí mật trường sinh của ngôi làng này nằm ở đâu?"
"Môn thần thông phong ấn năm đó là gì? Vật trấn giữ ở đâu?"
Lão gầm lên, uy áp Hóa Thần đè ép khiến không gian xung quanh vặn vẹo.
"Nói ra, Quy Khương Thánh Địa sẽ che chở cho các ngươi!"
"Bằng không, ta sẽ rút hồn phách của toàn bộ dân làng nơi đây, t.r.a t.ấ.n vạn năm để tìm ra câu trả lời!"
Đám dân làng xung quanh nghe vậy, sắc mặt đều trở nên trắng bệch, bọn họ vô cùng sợ hãi, co cụm lại một chỗ, run rẩy bần bật.
Đúng lúc này, từ đầu ngõ nhỏ có một tiếng cười lanh lảnh vang lên.
Một cậu bé khoảng chừng năm sáu tuổi, mặc chiếc yếm đỏ, đang hớn hở chạy đuổi theo một chú bướm đêm.
Cậu bé chạy rất nhanh, không chú ý dưới chân.
Bịch!
Cậu bé vấp phải một viên đá nhô lên, thân hình mất đà, lao thẳng về phía trước.
Mặc Táng Sinh đang đứng ngay gần đó.
Hắn không nghĩ ngợi gì, vươn tay ra, nhẹ nhàng đỡ lấy bờ vai nhỏ bé của đứa trẻ.
"Cẩn thận." Hắn nhàn nhạt nói một câu.
Cậu bé được đỡ vững đứng thẳng dậy, ngước khuôn mặt bầu bĩnh lên nhìn Mặc Táng Sinh.
Cậu nở một nụ cười rất hồn nhiên, hàm răng sún lộ ra lộ vẻ ngây thơ:
"Cảm ơn đại ca ca vác quan tài ạ!"
Nụ cười rất đẹp.
Ánh mắt rất trong sáng.
Nhưng ngay cái khoảnh khắc ngón tay của Mặc Táng Sinh chạm vào bờ vai của đứa trẻ qua lớp vải mỏng.
Đồng t.ử của hắn đột ngột co rút lại.
Một luồng cảm giác bất thường từ đầu ngón tay truyền thẳng vào đại não hắn.
Không có nhịp tim.
Không có mạch m.á.u lưu thông.
Hơi thở của đứa trẻ lướt qua mu bàn tay hắn, hoàn toàn là một dải băng lạnh ngắt, không có một chút hơi ấm nào của sinh mệnh.
Linh hồn của đứa trẻ nằm trong thân xác kia...
Mục nát.
Khô héo.
Nó giống như một vũng nước đọng đã thối rữa qua hàng trăm năm, bị cưỡng ép giam giữ trong một cái vỏ bọc bằng thịt tươi.
Đây không phải là người sống.
Mặc Táng Sinh chậm rãi buông lỏng những ngón tay đang giữ vai đứa trẻ ra.
Hắn lùi lại nửa bước.
Ánh mắt hắn hoàn toàn thay đổi, từ tịch mịch biến thành một sự lạnh lẽo thấu xương.
Hắn ngửi thấy rồi.
Mùi vị đó.
🍃 Chào mừng các bạn đến với những bộ truyện của nhà Tịch Mặc Tĩnh Du 🤍 🍃 Nếu được, hãy để lại vài dòng review sau khi đọc để Du có thêm động lực chau chuốt từng chương truyện hơn nhé ✨ 🍃 Follow page Tịch Mặc Tĩnh Du để cập nhật truyện mới nha 🌙 🍃 Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã luôn yêu thương và ủng hộ Du 🕊️.
Khi hắn đứng ở ngoài thôn, hắn chưa cảm nhận rõ.
Nhưng khi chạm trực tiếp vào đứa trẻ này, cái mùi vị đặc trưng của công việc của hắn lập tức xộc thẳng vào mũi.
Mùi x.á.c c.h.ế.t.
Mùi của thịt thối rữa đã phân hủy qua vô số năm tháng.
Cái mùi đó không phải phát ra từ đất cát dưới chân, cũng không phải từ những căn nhà hoang phế ngoài kia.
Mà nó phát ra từ chính bên trong cơ thể của đứa trẻ năm tuổi đang cười toe toét trước mặt hắn.
Nó phát ra từ từng người dân trong cái Thôn Trường Sinh này.
Keng! Keng! Keng! Keng!
Hắc Quan trên vai Mặc Táng Sinh bỗng nhiên rung động dữ dội chưa từng có.
Nó gầm rú trong thức hải của hắn, đòi mở ra, đòi nuốt chửng lấy cái xác thối rữa đang đứng trước mặt này.
Mộ Thanh Y nhìn thấy phản ứng kịch liệt của Hắc Quan và sự thay đổi trong ánh mắt của Mặc Táng Sinh.
Nàng đứng bên cạnh, sắc mặt trắng bệch, bờ môi mím c.h.ặ.t đến mức rỉ m.á.u.
Nàng biết, hắn đã nhận ra.
Mặc Táng Sinh quay đầu lại, ánh mắt khóa c.h.ặ.t vào vị trưởng thôn trẻ tuổi đang quỳ dưới đất kia.
Hắn nhìn thẳng vào đôi mắt đục ngầu, đầy mỏi mệt của đối phương.
Hắn chậm rãi giơ ngón tay chỉ vào đứa trẻ mặc yếm đỏ vừa cười với mình.
Giọng nói của Mặc Táng Sinh trầm thấp, giống như tiếng phán quyết của Diêm Vương vang lên từ cõi u minh:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
"Đứa bé này..."
Trưởng thôn ngước đầu lên nhìn hắn.
"Đã c.h.ế.t từ lâu rồi." Mặc Táng Sinh nói tiếp, từng chữ một nặng nề như núi đá.