Thoạt Nhìn Em Rất Mlem

Chương 26: Hứa Thanh Ca từng được bày tỏ rất nhiều lần, nhÆ°ng lần bày tỏ này của Tần Tuyển là trá»±c tiếp và đặc biệt nh�



Edit: Xiao Yi.

Đêm hè rất nóng, Hứa Thanh Ca lại không bật máy lạnh. Sau khi vừa mới tắm xong, trên người cô rất nhanh Ä‘ổ mồ hôi Æ°á»›t Ä‘ẫm, cả lòng bàn tay và Ä‘ầu ngón tay cầm Ä‘iện thoại cÅ©ng Æ°á»›t Ä‘ẫm.

Nhiệt Ä‘á»™ trên mặt rất nóng, tâm tình cÅ©ng tỉnh táo theo.

Hứa Thanh Ca hÆ¡i do dá»±, không biết anh muốn nói gì, cÅ©ng không biết cô phải phản á»©ng nhÆ° thế nào. NhÆ°ng là ba mẹ Hứa Ä‘ã dạy cô phải lễ phép, cho nên cô theo lý theo tình mà xuống lầu.

Hứa Thanh Ca mặc nội y vào rồi thay một cái váy khác, trước khi đi còn trộm ngó ra ban công nhìn một cái.

Dưới Ã¡nh Ä‘èn Ä‘ường mỏng manh có một thân áº£nh cao gầy. Tần Tuyển cúi Ä‘ầu cầm Ä‘iện thoại, Ä‘èn Ä‘iện thoại ngược sáng cÅ©ng thật mỏng manh, một tay còn lại của anh xách một bịch Ä‘ồ mua sắm, bị gió hạ thổi khẽ.

Ánh Ä‘èn Ä‘ường áº¥y phủ xuống Ä‘ỉnh Ä‘ầu của anh giống nhÆ° Ä‘èn của sân khấu kịch chiếu xuống diễn viên. Lúc này, toàn bộ diễn viên và người xem Ä‘ã ra về, chỉ còn lại mỗi anh, thoáng cảm thấy cô Ä‘Æ¡n và tịch liêu.

Hứa Thanh Ca vội vàng lắc Ä‘ầu, anh có nhiều bạn bè họ hàng nhÆ° vậy sao có thể cô Ä‘Æ¡n Ä‘ược? Có cô Ä‘Æ¡n cÅ©ng là bởi vì anh Ä‘ã bắt nạt người ta thôi.

Hứa Thanh Ca lấy bình xịt Ä‘uổi muỗi phun lên người một cái, sau Ä‘ó rót ra rón rén Ä‘i ra cá»­a nhà. Phòng ngủ của ba mẹ Hứa cách Ã¢m hẳn sẽ không nghe thấy cô ra khỏi cá»­a, nhÆ°ng cô vẫn chậm rãi, muốn Ä‘i sớm về sớm.

Chạy Ä‘ến trước mặt Tần Tuyển, cô dừng lại. Nếu là bình thường, cô sẽ ngẩng Ä‘ầu cười nói: “Anh tìm em có chuyện gì thế áº¡?”, nhÆ°ng lúc này Hứa Thanh Ca rất xấu hổ, cô cúi Ä‘ầu xoa cái mÅ©i, không biết nói gì.

Tần Tuyển lại bình tÄ©nh hệt nhÆ° buổi sáng chÆ°a từng có chuyện gì xảy ra. Anh lấy một cây kem trong bịch Ä‘ồ ra Ä‘Æ°a cho cô, “Anh Ä‘i ngang siêu thị nên mua, kem chÆ°a tan Ä‘âu.”

Hứa Thanh Ca Ä‘Æ°a tay nhận lấy, “Cảm Æ¡n anh áº¡.”

Tần Tuyển rÅ© mắt nhìn cô gái nhỏ trước mặt. Hẳn là cô vừa mới tắm xong, chuẩn bị Ä‘i ngủ, tóc sau khi hong khô thật mềm mại, thoáng có mùi hÆ°Æ¡ng của gió.

Cô mặc một cái váy dài tá»±a nhÆ° tiên nữ, cổ tay Ä‘eo một sợi dây gân màu Ä‘en. Tuy cô còn nhỏ tuổi nhÆ°ng lại tá»±a nhÆ° tiên nữ sinh Ä‘ẹp từ trên trời giáng trần.

Hứa Thanh Ca cúi Ä‘ầu nhìn cây kem, không dám ngẩng Ä‘ầu nhìn anh. Cô chậm rãi tháo bao giấy xung quanh cây kem ra, sau Ä‘ó Äƒn chậm rì.

Tần Tuyển cười khẽ, “Chúng ta Ä‘i Ä‘ình hóng gió bên kia ngồi chút nhé?”

Hứa Thanh Ca không gật Ä‘ầu cÅ©ng chẳng lắc Ä‘ầu, chỉ Ä‘i theo phía sau anh tới chỗ Ä‘ình hóng gió.

Tần Tuyển có mua một túi khoai tây cắt lát trong bịch Ä‘ồ, mở ra rồi Ä‘Æ°a cho cô. Sau Ä‘ó, anh không nhắc tới chuyện buổi sáng, chỉ nhÆ° lãnh Ä‘ạo tâm sá»± với nhân viên mà thôi, “Cảm thấy đến công ty học hỏi thế nào?”

Hứa Thanh Ca cúi Ä‘ầu, chớp chớp hai mắt. ÄÃ¢y là kịch bản gì thế? Sao anh lại Ä‘á»™t nhiên hỏi mấy câu này? Là Ä‘ang muốn làm cô nÆ¡i lỏng cảnh giác sao?

Hứa Thanh Ca Äƒn một chút kem rồi thản nhiên nói thật, “CÅ©ng khá tốt áº¡.”

“Còn gì nữa không?”

“Không áº¡.”

Tần Tuyển rÅ© lông mi, cười khẽ: “Em nói Ã­t vậy Ã ?”

Hứa Thanh Ca thật sá»± không biết nói gì bây giờ. Chuyện buổi sáng, cô Ä‘ã xem nhÆ° anh là gián tiếp bày tỏ, là một ná»­a bày tỏ. Cô không biết phải chung Ä‘ụng với người Ä‘ã từng bày tỏ với mình nhÆ° thế này Ä‘ây?

Nếu nhÆ° cười nói với Tần Tuyển vậy giống nhÆ° Ã¡m chỉ cô cÅ©ng thích anh rồi, nhÆ°ng mà cô không có cảm giác này, chỉ xem anh là anh trai thôi.

Hứa Thanh Ca do dá»±, Ä‘Æ¡n giản nói theo Ã½ mình, “Là em không biết phải nói gì…”

“Vậy Ã ?”

“Dạ.”

Tần Tuyển cÅ©ng không nói chuyện, chỉ cầm lát khoai tây trên bàn Ä‘á rồi Ä‘Æ°a tới trước mặt cô. Hứa Thanh Ca thấy anh Ä‘ã cầm lát khoai Ä‘Æ°a tới tận mặt mình rồi cÅ©ng không thể từ chối. Cô duỗi tay nhận lấy hai miếng rồi Ä‘Æ°a lên miệng nhai rộp rộp.

Mười giờ rưỡi mùa hạ còn có người tản bộ và nói chuyện phiếm trong tiểu khu. Không khí không yên tÄ©nh, còn có muỗi Ä‘ốt.

Hứa Thanh Ca cảm thấy không khí xấu hổ lúc này sắp Ä‘en nhÆ° quạ rồi. Cô lấy bình xịt Ä‘uổi muỗi từ trong túi áº©n của bộ váy ra, “Anh Æ¡i, muỗi có cắn anh không?”

Tần Tuyển ngoài Ã½ muốn nhìn bình xịt muỗi nhỏ nhắn trong tay cô. Anh thật không nghÄ© tới Hứa Thanh Ca xuống lầu còn nhớ Ä‘em theo cái này.

Có Ä‘ôi khi, cô gái nhỏ này sẽ Ä‘á»™t nhiên làm gì Ä‘ó liền, cho anh niềm vui sướng kinh hỉ bất ngờ.

Từ nhỏ, Tần Tuyển Ä‘ã không dụ muỗi, cÅ©ng chẳng sợ Ä‘i rừng cây Ä‘ể chÆ¡i cùng Ä‘ám bạn học. Tụi nó bị muỗi cắn từng cái từng cái, còn anh Ä‘ến tiếng muỗi kêu còn không nghe thấy.

NhÆ°ng bây giờ, Tần Tuyển lại cười gật Ä‘ầu, “Có bị. Vừa rồi cánh tay hình nhÆ° bị muỗi cắn, cảm Æ¡n Tiểu Thanh Ca nhé.”

Hứa Thanh Ca liền mở bình xịt ra, quÆ¡ quÆ¡ xịt quanh người anh một vòng, sau Ä‘ó hỏi: “Nhà anh có thuốc mỡ thảo dược không áº¡? Nhà em có vài bình, hay là tặng anh và dì Lữ một lọ nhé?

Lời nói của cô hoàn toàn xuất phát từ bản năng. Cô nói xong liền hÆ¡i ngẩn người, cảm giác sao lời nói không Ä‘ược tá»± nhiên, còn quái lạ chỗ nào áº¥y.

Tần Tuyển gật Ä‘ầu Ä‘ồng Ã½, cười Ä‘áp: “Được, cảm Æ¡n Tiểu Thanh Ca nhé.”

Không khí lại trở về an tĩnh.

Tần Tuyển Ä‘ánh giá cô một hồi lâu. Thanh Ca là cô gái Ä‘ẹp nhất mà anh từng gặp, giống nhÆ° Lữ Hỉ Doanh Ä‘ã rất hÆ°ng phấn khi thấy cô lần Ä‘ầu, trở về nói với anh vậy: Cô giống hệt nhÆ° kem bÆ¡.

Làn da của cô trắng nõn mọng nước, lúc cô xấu hổ thì hai má sẽ á»­ng hồng, giống nhÆ° trên lớp bÆ¡ kem Ä‘iểm thêm một chút dâu tây vậy.

Từ lúc xuống lầu tới bây giờ, cô vẫn không hề phản cảm anh, chỉ là không biết nên Ä‘ối mặt với anh nhÆ° thế nào.

NhÆ° vậy thì vấn Ä‘ề không lớn!

Nhưng anh còn có một khúc mắt khác, “Tiểu Thanh Ca này.”

Hứa Thanh Ca bất an, từ trong cổ họng phát ra một tiếng thật nhẹ, “Dạ.”

“Em có yêu thích bạn trong lớp hay bạn bè nào bên ngoài không? Hoặc là đàn anh nào Ä‘ó?” Tần Tuyển chậm rãi hỏi ra lo lắng trong lòng mình.

Hứa Thanh Ca ngoài dá»± Ä‘oán rằng anh lại Ä‘á»™t nhiên hỏi một câu nhÆ° vậy. NhÆ° vậy cÅ©ng thẳng thắn quá rồi, muốn cô trả lời sao Ä‘ây hả? Cô vẫn chÆ°a muốn tâm sá»± thế giới tình cảm của mình với anh Ä‘âu.

Chỉ là con người cô luôn thành thật thôi nhé…

“Em không có…” Hứa Thanh Ca nói xong, bỗng nhiên trước mắt hiện lên hai bức áº£nh, lập tức sá»­a miệng, “CÅ©ng có ná»­a thích áº¡.”

Cô thầm nghÄ©: tuy bản thân Ä‘ối với nhiếp áº£nh gia Ngộ Khanh là sùng bái nhÆ°ng mÆ¡ hồ lại hÆ¡n vậy. Nếu cô biết Ngộ Khanh á»Ÿ ngoài Ä‘ời, hẳn là cô sẽ thích anh áº¥y.

Tần Tuyển lại một lần nữa không Ä‘oán Ä‘ược rằng cô gái nhỏ này lại trả lời là có ná»­a phần thích.

Đây là Ã½ gì? Ná»­a yêu thầm sao?

“Em có Ä‘ể Ã½ nếu nói cho anh biết là ai không?” Anh chậm rãi dẫn dắt.

Hứa Thanh Ca vẫn rất trung thá»±c, “Rất Ä‘ể Ã½ áº¡.”

“…”

Vốn dÄ© Tần Tuyển định nấu áº¿ch bằng nước áº¥m [1], nhÆ°ng nước áº¥m bỗng nhiên bị người ta làm sôi, áº¿ch xanh bị phỏng nên nhảy ra rồi. Cô muốn chạy trốn, không những thế còn muốn ná»­a thích bị nấu bằng nồi nước khác.

Anh không hề muốn khiến cô bỏ chạy…

Tần Tuyển nghiêng người nhìn cô. Ãnh trăng ngoài Ä‘ình tá»±a nhÆ° dừng lại trên mặt của Hứa Thanh Ca, khiến cho sườn má của cô toả ra vầng sáng nhu hoà.

Anh thích nhất là cô gái an tÄ©nh ngoan ngoãn này, rất nhiều thời Ä‘iểm, Hứa Thanh Ca thật sá»± Ä‘áng yêu, có lúc cÅ©ng rất thông minh, còn có những khi bị anh trêu Ä‘ến Ä‘ỏ mặt nữa.

Tần Tuyển Ä‘è cổ Ã¡o, nhẹ vuốt hầu kết của mình nhÆ° muốn thanh giọng. Sau Ä‘ó, anh không nhanh không chậm gọi, “Thanh Ca này.”

Hứa Thanh Ca hÆ¡i ngẩng Ä‘ầu nhìn anh, Ä‘ôi mắt lại lộ ra vẻ mê man.

“Anh thật sự thích em.”

“…”

Hứa Thanh Ca bỗng nhiên nhớ lại một câu kia mà lần Ä‘ó, Tần Tuyển đã nói với Hàn DÄ© Tâm â€” Nhất kiến chung tình là duyên phận cao nhất.

Thanh Ã¢m của Tần Tuyển rất Ã´n nhu, “NhÆ°ng anh không muốn theo Ä‘uổi em. Vốn là muốn Ä‘ợi cho em vào Äáº¡i học, sau khi huấn luyện quân sá»± xong thì anh mới theo Ä‘uổi.”

Hứa Thanh Ca lại hoang mang khiếp sợ, “Vì sao áº¡?”

“Bởi vì anh không muốn em trốn tránh anh,” Giọng của anh Ã´n nhu mà thành khẩn, Ã¡nh mắt cÅ©ng thành khẩn, sau Ä‘ó thành thật nói ra tiếng lòng, “Anh Ä‘ịnh chờ em Ä‘ến hôm khai giảng, chung Ä‘ụng với em càng nhiều, để em từ từ thích anh.”

Hứa Thanh Ca từng được bày tỏ rất nhiều lần, nhưng lần bày tỏ này của Tần Tuyển là trực tiếp và đặc biệt nhất trong lòng cô.

Câu tỏ tình mà cô nghe nhiều nhất Ä‘ều là: Thanh Ca, anh rất thích em. Em có thể làm bạn gái của anh không?

Nhưng còn Tần Tuyển thì hi vọng rằng cô từ từ thích anh.

Vừa thẳng thắn vừa thành khẩn như vậy, làm cho Hứa Thanh Ca không biết nên trả lời như thế nào.

Tần Tuyển cÅ©ng không trông mong cô sẽ trả lời, chỉ cười khẽ xoa Ä‘ầu cô, “Được rồi, em về nhà Ä‘i, mÆ¡ Ä‘ẹp nhé.”

“Dạ.”

Hứa Thanh Ca chập chà chập chững theo lời Tần Tuyển xuống lầu. Cô bị anh gọi xuống dưới, nghe anh rành mạch bày tỏ, sau Ä‘ó anh không cần cô trả lời Ä‘ã nói cô trở về ngủ Ä‘i.

Cái tiết tấu này làm cô có hÆ¡i không thăm dò ra nổi Ã½ của Tần Tuyển.

Hứa Thanh Ca cũng không biết tiếp theo anh muốn làm gì.

_____

[1] Nấu áº¿ch bằng nước áº¥m: áº¿ch sẽ không nhảy ra khỏi nồi, Ã½ chỉ Tuyển ca Ä‘ang từ từ dụ dỗ Tiểu Thanh Ca.

Bạn đang đọc truyện trên truyencom.com