Thoát Khỏi Lưới Tình Của Sếp? “Tống Ngâm, tôi khuyên cô nên nói thật với bọn họ, cô không thể giấu họ mãi được.”.
Bệnh cũ của tôi lại tái phát. Ngay khi anh ta gọi cả họ cả tên của tôi lên, tôi đã run lên một chút.
“Trước, trước hết cứ để cho qua Tết đã, sau này tôi sẽ nói sự thật cho bố mẹ mình biết.”
Nhậm Bách Nhiên nhìn tôi chằm chằm, im lặng. Nhưng anh ta không nói lời nào, lại càng làm cho không khí áp lực hơn.
Sau lưng tôi đã toát mồ hôi lạnh, tuy không biết mình sai ở chỗ nào, nhưng theo phản xạ lại trở nên hoảng hốt, lo sợ.
Cũng không biết đã qua bao lâu.
Anh ta hỏi: "Sợ tôi à?"
Cuối cùng Nhậm Bách Nhiên chọn nằm ngủ dưới đất.
Để sếp nằm ngủ trên sàn nhà, tôi cảm thấy rất áy náy nhưng anh ta lại không chịu đổi với tôi.
Nhưng nếu tôi đoán được đêm nay sẽ là một đêm tôi không thể nào quên được thì tôi thà chạy ra ngủ ngoài đường còn hơn.
Trước khi tắm, Nhậm Bách Nhiên hỏi tôi có khăn tắm cho anh ta không, anh ta quên không mang theo.
Tôi đang bận thu xếp giường đệm, thuận miệng nói: "Trong ngăn kéo phía dưới cửa sổ có đó, hoàn toàn mới.”
Sau khi mở ngăn kéo ra, Nhậm Bách Nhiên giống như bị người ta ấn nút tạm dừng, cứng đờ người không nhúc nhích: "Nó ở đâu?”
“Anh lật xem bên dưới một chút, có thể nó bị lộn xuống dưới.”
“Lật lại sao?"Anh ta ngập ngừng.
Lúc này tôi mới quay đầu lại: "Anh không tìm thấy sao?"
Trước khi kịp nói xong, tôi đã c.h.ế.t lặng.
Tại sao lại có một ngăn kéo đầy đồ lót? Phần bên trên là ren hở to, bên dưới là voan, còn đính đá… Mù mắt tôi rồi.
Nhậm Bách Nhiên đã sớm đưa ánh mắt tránh đi: "Không có thì thôi vậy.”
“Có có!” Tôi vội vàng đóng ngăn kéo lại, mặt đỏ bừng: “Có thể mẹ tôi đã sắp xếp lại nên vị trí có chút thay đổi, khụ khụ.”
Chắc chắn rồi, tôi đã tìm thấy khăn tắm ở ngăn kéo phía bên kia.
Nhậm Bách Nhiên tắm rửa xong, trên người mang theo mùi hương thơm ngát, cũng không đeo cặp kính gọng nhỏ dính vào mặt kia.
Nghe nói anh ta cận thị rất nặng nên tôi to gan liếc nhìn thêm vài lần. Khi không đeo kính, gương mặt anh ta nhìn hiền lành hơn bình thường nhiều.
Hóa ra anh ta có đôi mắt hai mí. Làn da khá đẹp nhưng lại không biết cách chăm sóc.
Tôi nhìn chằm chằm hồi lâu, Nhậm Bách Nhiên đột nhiên quay đầu hỏi: "Cô nhìn đủ chưa?”
"Sao anh biết tôi đang nhìn anh?"
Nhậm Bách Nhiên cười lạnh: "Cô cho rằng tôi bị mù sao?”
“Không phải anh bị cận thị rất nặng sao?”
"Ai nói vậy?" Anh ta đặt cặp kính trước mặt tôi: “Mắt kính mỏng như vậy, cận nặng cái rắm. Hơn nữa, cũng chưa ai nói cho cô biết cho dù cận nặng đến mấy, cũng không phải là bị mù sao.”
Bạn đang đọc truyện trên truyencom.com
Báo lỗi chương