Thợ Săn Hóa Con Mồi

Chương 8: Em có từng thực sự động lòng với tôi không?



Editor: Trang Thảo.

 

“Điều tôi cần là em đừng giả ngốc với tôi nữa.” Lục Khác lặng lẽ nhìn tôi. Một lát sau, anh khẽ thở dài: “Chẳng hạn như, tôi hy vọng em có thể nói cho tôi biết, suốt một năm qua, em có từng nhận ra rằng tôi thực sự không có nửa điểm tương đồng với người trong ấn tượng của em không?”

 

“Em có phát hiện ra là tôi đang rất nghiêm túc yêu đương với em không?”

 

“Và... em có từng thực sự động lòng với tôi không?”

 

Trong lúc nói chuyện, chúng tôi đã đi đến dưới lầu ký túc xá tân sinh. Với tâm lý trốn tránh, tôi có chút hoảng loạn mở lời: “Đến nơi rồi, em vào ký túc xá trước đây.”

 

Lục Khác cũng không ép tôi phải trả lời ngay, chỉ nói một chữ: “Được.”

 

Đến khi về phòng, tôi mới phát hiện anh đã gửi lời mời kết bạn: “Ít nhất thì cũng phải kết bạn lại đã chứ, đàn em.”

 

Vành tai tôi nóng bừng lên, nhưng vẫn cố giữ bình tĩnh để chấp nhận lời mời của anh: “Em đi rửa mặt đ.á.n.h răng trước đây.”

 

Gửi tin nhắn xong, tôi úp điện thoại xuống bàn. Vừa ngẩng đầu lên đã đối diện với ba gương mặt đầy vẻ quan tâm.

 

“Về rồi hả Kiến Nguyệt? Chuyện có kết quả thế nào rồi?”

 

Tôi kể sơ qua chuyện ở đồn cảnh sát cho các bạn nghe. Lâm Nhân không thể tin nổi: “Nghĩ gì không biết, ngày thường dựa vào gian lận để được điểm cao, thi đại học không chép được thì lại đổ thừa cho cậu.”

 

“Quan trọng là lời nói dối ngớ ngẩn như vậy mà Chu Lễ cũng tin.” Một bạn cùng phòng khác phụ họa: “Kiến Nguyệt, cậu đừng sợ, lần sau mà còn có bài đăng kiểu đó, bọn tớ sẽ giúp cậu phản công.”

 

“Đúng vậy, lần này là do bất ngờ bị đ.á.n.h úp nên bọn mình không kịp trở tay, lần sau chắc chắn sẽ không như vậy nữa.”

 

Nhìn các bạn, đáy lòng tôi dâng lên một luồng ấm áp: “Tớ không sao đâu, với lại chắc cũng không có lần sau đâu.”

 

Ba người họ nhìn nhau, cuối cùng Lâm Nhân lên tiếng: “Vậy còn cậu với đàn anh Lục... rốt cuộc là sao thế?”

 

“Tớ với anh ấy...” Nghĩ đến Lục Khác, tôi nhất thời không biết phải trả lời thế nào.

 

“Chẳng trách ngày nhập học anh ấy lại chạy đi đón tân sinh rồi đưa cậu về tận phòng.” Lâm Nhân mắt sáng rỡ tiến lại gần tôi: “Không lẽ hai người lén lút yêu nhau mà không nói cho bọn tớ biết đấy chứ?”

 

“Thật không công bằng chút nào, bọn tớ còn định đưa cậu đi vũ hội để săn trai đẹp, ai ngờ người đẹp trai nhất đã bị cậu chiếm mất rồi, còn săn gì nữa đây?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

“Tớ...” Tôi đắn đo hồi lâu, rốt cuộc vẫn không nói ra được câu “Không có yêu đương gì đâu, là hiểu lầm thôi.”

 

“Chuyện này tình huống hơi phức tạp, một hai câu không giải thích hết được.”

 

Tôi nghiêm túc nhìn các bạn: “Chờ tớ giải quyết xong mọi chuyện, tớ sẽ kể cho các cậu nghe từ đầu đến cuối.”

 

Trước khi đi ngủ, tôi mở điện thoại ra và phát hiện WeChat nhảy lên một lời mời kết bạn mới. Người gửi là Chu Lễ.

 

Một Chu Lễ “hàng thật giá thật” với ảnh đại diện là tấm hình chụp nghiêng đen trắng. Lời nhắn đi kèm cũng rất đặc trưng: [Tôi là Chu Lễ.]

 

Tôi nhìn chằm chằm vào bốn chữ đó một giây, rồi mặt không cảm xúc gõ trả lời: [Cút.]

Trang Thảo

 

Đêm hôm đó, tôi lại mơ thấy những chuyện trong quá khứ. Mơ thấy kỳ nghỉ hè năm lớp 11.

 

Bố tôi đưa mẹ kế và Giang Vi ra nước ngoài du lịch để ăn mừng việc Giang Vi đứng nhất khối. Vì không muốn làm hỏng tâm trạng của mình nên ông ta không đưa tôi theo.

 

Tôi đã tốn không ít công sức để xin được phương thức liên lạc của Chu Lễ từ một người bạn quen qua mạng ở Thanh Hoa. Sở dĩ tôi không tìm qua các mối quan hệ ở trường cấp ba là vì sợ bị anh ta nhận ra thân phận.

 

Thực ra tôi chẳng hề thích Chu Lễ, thậm chí còn rất ghét anh ta. Bởi tính cách đào hoa, phong lưu của anh ta vốn đã nổi danh khắp trường từ trước. Ngay từ đầu, tôi thậm chí còn nghĩ anh ta sẽ chẳng bao giờ chấp nhận lời mời kết bạn của mình.

 

[Anh ơi, yêu đương qua mạng không anh?]

 

Khi gửi tin nhắn đó đi, tôi thực sự không ôm nhiều hy vọng. Nhưng mười phút sau, đối phương lại chấp nhận yêu cầu kết bạn của tôi.

 

Thế là tôi gửi cho anh ta một tấm ảnh mỹ nhân đã chỉnh sửa đến mức hoàn toàn khác biệt, chẳng còn liên quan gì đến diện mạo thật của mình. Tôi nói với anh ta rằng mình đã thầm thương trộm nhớ anh ta từ lâu.

 

[Trước đây em luôn không dám nói, vì em thấy mình rất bình thường, không giống như anh có thể đỗ Thanh Hoa, thực sự quá giỏi.]

 

Bên kia im lặng một lúc rồi hồi âm: [Vậy tại sao hôm nay em lại dám?]

 

[... Vì đêm qua em nằm mơ thấy anh.]

 

Tôi cố nén cảm giác buồn nôn để gõ chữ: [Em muốn dũng cảm một lần, dù anh có từ chối thì sau này em cũng không phải hối hận hay tiếc nuối.]

 

Đối phương lại trầm mặc rất lâu, nhưng cuối cùng vẫn không từ chối tôi. Tôi cũng không nghĩ ngợi nhiều, vì trong ấn tượng của tôi, Chu Lễ vốn đâu phải hạng người giữ mình trong sạch.