Thợ Săn Hóa Con Mồi

Chương 11: Để thu hút em thêm một chút



Editor: Trang Thảo.

 

[Thi đại học không chép được thì đổ vấy cho chị gái? Giang Kiến Nguyệt cũng t.h.ả.m quá đi mất.]

 

[Chẳng trách tôi nghe người ta nói, đáng lẽ Giang Kiến Nguyệt phải học trên chúng ta một khóa, kết quả là kỳ thi chuyển cấp bị thiếu môn một cách khó hiểu rồi phải học lại một năm.]

 

[Thì ra là vì bản thân từng làm chuyện đó nên mới bịa ra lời nói dối bỏ t.h.u.ố.c ngày thi đại học trơn tru đến thế.]

 

[Sự thật chứng minh giả không bao giờ thành thật được. Giờ nó thì mặt mũi hỏng cả, trên trường thì bỏ bê đến mức nợ môn chồng chất, ngược lại Giang Kiến Nguyệt thì vững vàng học Thanh Hoa, chậc chậc.]

 

[Ơ, Giang Vi rời nhóm rồi.]

 

[Cũng bình thường thôi, là tôi thì tôi cũng chẳng còn mặt mũi nào mà ở lại đây.]

 

...

 

Trong lúc tin nhắn trong nhóm liên tục nhảy lên, tôi đang ngồi cùng Lục Khác trong quán cà phê. Đối diện chúng tôi là mẹ của anh, một người phụ nữ ăn mặc rất thời thượng.

 

“Được rồi, không làm phiền hai đứa hẹn hò nữa. Mẹ chỉ tiện đường đi mua sắm nên ghé vào chào một tiếng thôi.” Bà xách túi đứng dậy, không quên dặn dò: “Lục Khác, lần sau nhớ đưa con bé đến chỗ nào vui vẻ mà hẹn hò nhé. Cuối tuần mà lại dẫn nhau vào đây giảng bài thế này à?”

 

Tôi vội vàng đứng lên: “Không sao đâu ạ, là do cháu muốn thế. Vừa hay vẫn còn thời gian trước khi phim chiếu nên bọn cháu vào đây ngồi một lát thôi ạ.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Bà nhìn tôi, chuyển sang vẻ mặt cười híp mắt: “Cô bé ham học thế này, cô thích lắm. Hôm nào rảnh thì qua nhà cô ăn cơm nhé, thích ăn gì thì cứ bảo Lục Khác nói trước với cô.”

 

Nói xong bà vẫy tay chào tôi rồi xách túi rời đi. Một lát sau, nhân viên phục vụ mang đến một miếng bánh cà rốt và hai ly White Mocha, nói là do vị phu nhân vừa rồi mời.

Trang Thảo

 

“Thời gian cũng gần rồi.” Lục Khác nhìn đồng hồ,: “Em ăn nốt đi, xem phim xong về trường tôi sẽ hệ thống lại tài liệu cho em.”

 

Tôi vâng lời, mở chiếc điện thoại vẫn luôn rung lên từ nãy đến giờ ra xem. Một loạt những dòng chữ “đáng đời” đập vào mắt.

 

“Hầu hết các bằng chứng đó đều là do em nộp lên, cả những lời đồn về nó và mẹ nó nữa...” Tôi không nhịn được mà cảm thấy hơi thấp thỏm, khẽ hỏi Lục Khác: “Anh có thấy em làm vậy là quá ác độc, lòng báo thù quá mạnh không?”

 

"Sẽ không đâu, anh thấy như vậy rất tốt."

 

Anh nói: "Mỗi người đều phải tự gánh chịu hậu quả cho những việc mình đã làm."

 

"Huống hồ, anh cảm thấy em làm gì cũng đều đúng cả."

 

Đối diện với ánh mắt ôn nhu của anh, tôi bỗng thấy vành tai nóng bừng. Trong lúc thu dọn đồ đạc, tôi chợt nhớ ra một chuyện: "Nhắc mới nhớ, tại sao ngay từ lần đầu gặp mặt em lại không nhận ra anh nhỉ?"

 

"Hình như là vì giọng nói ngoài đời của anh không giống lắm với giọng trong tin nhắn thoại trước đây?"

 

"... Đại khái cũng giống như nguyên lý khổng tước xòe đuôi thôi, là để thu hút em thêm một chút."

 

Anh cười lắc đầu, rồi cúi xuống hôn tôi. Giọng anh hơi khàn, nhưng ánh sáng trong đôi mắt ấy còn rực rỡ hơn cả những vì sao: "Nếu em muốn nghe, lần sau anh sẽ nói giọng đó cho em nghe."