Bách Du Nguyệt cuối cùng cũng sụp đổ, bả vai run lên bần bật, khóc không ra tiếng. Cậu ta cuối cùng cũng từ bỏ, bởi vì biết được cậu ta và Châu Kinh Trạch không còn khả năng nữa rồi.
Bách Du Nguyệt nhấc chân đi về phía trước, đi được mười mấy bước, Châu Kinh Trạch đứng ở chỗ cũ, anh nói với cậu ta một câu: "Lời tôi nói cậu suy nghĩ cho kỹ."
Bóng lưng của người phía trước cứng đờ, không quay đầu lại, rời đi thẳng.
Châu Kinh Trạch mặc quần đen, giày thấp cổ, đứng ở đó vừa cao lớn vừa đẹp trai, mũi chân anh gõ nhẹ xuống đất, bật cười một tiếng: "Đừng nghe nữa, ra đây đi."
Hứa Tùy sửng sốt, ôm sách vở bước ra ngoài hai bước, cô giải thích: "Không phải mình cố ý đâu."
Châu Kinh Trạch xoay người, thong thả nói: "Vậy phải làm sao đây? Vốn dĩ đã chia tay rồi, lại còn bị nhìn thấy, đau lòng quá."
"Xin lỗi." Hứa Tùy suy nghĩ một chút.
Hai tay Châu Kinh Trạch đút túi, bước từng bước về phía cô, ánh mắt nhìn chằm chằm vào Hứa Tùy. Anh đi đến trước mặt Hứa Tùy, khoảng cách của hai người gần đến mức cảm tưởng như trán có thể chạm vào nhau.
Mùi t.h.u.ố.c lá trên người anh bủa vây, hơi thở lạnh lẽo khiến Hứa Tùy lúng túng, cô vô thức lùi ra sau, kết quả Châu Kinh Trạch lại tiến thêm một bước.
Châu Kinh Trạch cúi người nhìn cô, đôi mắt đen như nham thạch, đè nén vài phần ngả ngớn cùng tản mạn: "Nếu không thì cậu thay thế?"
Hơi thở ấm nóng phả vào tai, tai Hứa Tùy ngứa ngáy từng đợt từng đợt, dưới cái nhìn của Châu Kinh Trạch, gương mặt cô đỏ ửng, giống như một giọt nước đỏ thẫm nhỏ xuống tờ giấy thấm dầu trong suốt, lan nhanh từ má ra sau tai, để lộ vài phần kiều diễm cùng quyến rũ.
Thấy Hứa Tùy không lên tiếng, Châu Kinh Trạch lại ép sát hơn, nhướng chân mày, hỏi: "Hm?"
"Mình... mình..." Hứa Tùy vừa căng thẳng vừa ngượng ngùng, cô liên tục lùi ra sau mấy bước, không may đụng phải bụi hoa sơn trà, ánh sáng mờ dần, có gì đó rơi xuống, dường như trong không khí cũng có thứ gì đó đang bùng cháy.
Châu Kinh Trạch đứng trước mặt cô, chầm chậm dựa sát vào cô, Hứa Tùy nhìn thấy sống mũi cao thẳng của anh, đôi môi mỏng đang bặm lại, gần đến mức cô có thể nhìn thấy cả lông mi đen nhánh của anh.
Trái tim nhảy vọt lên tận cổ họng, vừa sợ hãi vừa âm thầm mong đợi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Kết quả Châu Kinh Trạch cúi người, giơ tay dùng ngón cái và ngón trỏ kẹp cánh hoa sơn trà trên vai cô, không ngờ lại bỏ vào trong miệng. Môi Châu Kinh Trạch ngậm cánh hoa màu hồng phấn, hàm răng chậm rãi nếm náp thưởng thức nó, đôi mắt đen láy toát lên ý cười đùa bỡn.
Vừa kinh điển vừa dấy lên một tia xấu xa.
Hứa Tùy thở phào nhẹ nhõm, thở hổn hển, mấy quyển sách ôm c.h.ặ.t trong tay cũng đồng thời rơi rào rào xuống dưới đất, cánh hoa lại một lần nữa rơi trên vai hai người.
"Trêu cậu thôi." Đáy mắt Châu Kinh Trạch hiện rõ tia trêu chọc.
"Buổi tối ra ngoài ăn cơm nhé, mình nói với Tây Tây rồi." Châu Kinh Trạch lại gỡ một cánh hoa xuống, đầu ngón tay khẽ nghiền nát.
Hứa Tùy gật đầu, sau khi Châu Kinh Trạch đi khỏi, cô chống tay lên đầu gối, vẫn đang thở hổn hển. Cô nhìn theo bóng lưng đang rời đi của anh thầm nghĩ, sao lại có người xấu xa như vậy chứ.
Giống như t.h.u.ố.c độc, nói bừa một câu cũng khiến người ta ngây ngất, chìm trong mộng đẹp, một giây sau lại ngã vào địa ngục, khiến người ta không thể không tỉnh táo.
9 giờ tối, Hồ Thiến Tây quen đường cũ đưa Hứa Tùy đến phố ăn vặt đằng sau Kinh Hàng, đi bộ vài phút, Thịnh Nam Châu ngồi ở quầy thịt nướng vẫy vẫy tay với bọn họ.
Hứa Tùy nhìn qua, mấy người con trai ngồi ở đó, Châu Kinh Trạch mặc áo màu đen, quay lưng lại phía cô, tóc ngắn, để lộ ra một chiếc cổ trắng ngần.
Hồ Thiến Tây đi tới chỗ bọn họ, cẩn thận né tránh vũng nước, đứng ở nơi cách bọn họ khoảng một mét phàn nàn: "Mình thật sự không thích những nơi khói t.h.u.ố.c dầu mỡ thế này, người ta vốn thuộc chủ nghĩa tiêu dùng tinh tế đấy."
Thịnh Nam Châu đặt cốc trà xuống, cười lạnh: "Lần trước là ai gọi hai suất chân giò heo, một chục quả thận heo ấy nhỉ."
"Cậu... cậu... đừng có mà ngậm m.á.u phun người, đồ ch.ó mực!" Hồ Thiến Tây phóng lên trên muốn đ.á.n.h anh ấy.
"Sao cậu suốt ngày chọc con bé thế?" Châu Kinh Trạch liếc xéo anh ấy một cái, menu cầm trong tay xoay một vòng để xuống trước mặt Hứa Tùy, "Muốn ăn gì tự gọi đi."
Thịnh Nam Châu suy nghĩ bản thân dù gì cũng là một anh chàng đẹp trai ngũ quan đoan chính, sao có thể là ch.ó mực được? Thế là hai người lại tiếp tục cãi cọ không ngừng nghỉ, Hồ Thiến Tây túm cổ áo của anh ấy, nói: "Lần trước mình chỉ ăn có đúng một tí, cậu đừng có vu khống mình."