Sau khi Kỳ Bất Nghiên nói xong câu đó, chiếc khăn trong tay Hạ Tuế An rơi cái "bộp" xuống nước, bọt nước b.ắ.n tung tóe, làm ướt đẫm mặt nàng.
Hạ Tuế An không biết ý của Kỳ Bất Nghiên có phải là ý nàng đang nghĩ không, nàng há miệng, nhưng cảm thấy cổ họng nghẹn lại, như bị hóc, khựng lại một chút: "Sách? Là cuốn sách đó sao?"
Kỳ Bất Nghiên nhìn nàng qua tấm bình phong.
Hắn nói phải.
Căn phòng yên tĩnh một lát, lại vang lên tiếng nước rào rào, Hạ Tuế An đưa tay với lấy tấm bình phong đặt cạnh thùng tắm, muốn lấy váy áo vắt trên đó.
Hơi với không tới.
Nàng đứng dậy, rời khỏi thùng tắm.
Hạ Tuế An biết mặt bên kia của tấm bình phong có thể phản chiếu bóng dáng việc mình đang làm, Kỳ Bất Nghiên đều có thể nhìn thấy. Nhưng nàng vẫn đứng dậy đi lấy váy áo, bởi vì không muốn nói chuyện trong tình trạng khỏa thân nữa.
Cân nhắc mãi, Hạ Tuế An muốn hỏi cho rõ: "Ý huynh... cái đó, rốt cuộc là chỉ cái gì?" Nàng thực sự khó mà nói thẳng ra được.
Thực sự là ý nàng đang nghĩ sao?
Kỳ Bất Nghiên cũng tắm xong rồi, khi hắn đưa tay qua lấy y phục, đầu ngón tay lướt qua mu bàn tay Hạ Tuế An vẫn đang đặt trên bình phong, vài giọt nước nhỏ xuống da nàng, mang theo hơi ấm của nước.
Như có một luồng điện chạy dọc theo mu bàn tay Hạ Tuế An lan ra tứ chi bách hài, khiến người ta không đỡ nổi, nàng rụt phắt tay về, nhát gan vô cùng.
Váy còn chưa lấy được.
Lúc này Kỳ Bất Nghiên lên tiếng trả lời: "Ngón tay, ngón tay của ta."
Vừa giải thích cho Hạ Tuế An, hắn vừa lấy váy áo nàng vắt trên bình phong xuống, chiều cao của hắn ở đây rất có lợi thế, cánh tay dài vượt qua tấm bình phong cao, đưa váy mới cho Hạ Tuế An.
Cơ bắp cánh tay hắn trôi chảy, có lớp cơ mỏng, ngón tay trắng lạnh cầm chiếc váy xếp ly màu trắng, đầu ngón tay dán c.h.ặ.t vào vải, Hạ Tuế An nhìn thấy, cảm giác Kỳ Bất Nghiên đang chạm vào không phải váy áo.
Mà là chính nàng.
Chiếc váy xếp ly màu trắng ở trong tay Kỳ Bất Nghiên thêm một giây, tim Hạ Tuế An càng run rẩy tê dại.
Nàng lập tức nhận lấy: "Cảm ơn."
Giọng nói nhỏ xíu.
Hóa ra ý Kỳ Bất Nghiên là ngón tay, Hạ Tuế An hiểu lầm rồi, vừa nghe câu nói của hắn, nàng đã nghĩ sang phương diện khác, nhưng hai cái này cũng chẳng khác nhau là mấy, khác biệt chỉ nằm ở chỗ...
Hạ Tuế An nhìn về phía để sách.
Cuốn sách này viết cái gì vậy trời, còn nhớ nội dung trang đầu tiên đã rất phóng túng. Nội dung phía sau không cần tận mắt xem, nàng cũng có thể tưởng tượng ra được, tuyệt đối còn phóng túng hơn phía trước.
Kỳ Bất Nghiên xem đến đâu rồi? Nàng lúng túng như con mèo xù lông, choáng váng mặc váy áo, vội vội vàng vàng mặc sai mấy lần.
Mặc xong váy áo, Hạ Tuế An vòng qua bình phong đi ra, phát hiện hắn đã ngồi bên mép giường.
Cửa sổ đóng, nhưng ánh nắng xuyên qua lớp giấy cửa sổ mỏng manh chiếu vào, căn phòng rất sáng, họ tắm rửa cũng thuận tiện gội đầu luôn, lúc này, tóc ướt của Kỳ Bất Nghiên rủ xuống trước n.g.ự.c.
Thiếu niên vai rộng eo thon, khi ngồi, đoạn eo đó bắt mắt nhất, không có chút mỡ thừa nào, độ thon vừa phải, Hạ Tuế An bình thường ngủ mơ màng rất thích ôm eo hắn.
Kỳ Bất Nghiên nghe thấy tiếng động, biết là nàng mặc xong váy áo đi ra rồi.
Hắn nhìn sang.
Mặt Hạ Tuế An ửng hồng sau khi tắm, b.í.m tóc đuôi sam đã tháo ra, tóc dài gội qua ướt sũng, tỏa hương bồ kết.
Trên mặc áo sa mỏng trơn, dưới mặc váy xếp ly màu trắng, gần như hòa làm một thể hoàn hảo với màu da của nàng, tà váy chỉ thêu một con bướm xanh lam, đơn giản đến cực điểm, dây lưng thắt sau eo.
Cánh tay thon thả cân đối của nàng lộ rõ đường nét trong lớp áo sa mỏng manh nhẹ nhàng, hai xương quai xanh lõm sâu vào trong, bờ vai gầy guộc chống đỡ lớp vải mềm mại, ngay cả vai lưng cũng mỏng manh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nhưng trên mặt Hạ Tuế An lại có rất nhiều thịt mềm, trông mũm mĩm.
Kỳ Bất Nghiên lại rất thích vuốt mặt nàng.
Ánh mắt hắn dừng lại trên người Hạ Tuế An, chần chừ không dời đi, ngày đầu gặp nàng ở Vệ thành, Hạ Tuế An cũng như vậy, không thay đổi.
Họ dường như đều không thay đổi, nhưng lại dường như có gì đó đã thay đổi, Kỳ Bất Nghiên không tìm ra được chỗ nào thay đổi, chẳng lẽ là từ thói quen nuôi độc cổ, chuyển sang thói quen nuôi Hạ Tuế An sao?
Hạ Tuế An cũng ngồi xuống bên mép giường.
Chỉ là họ một người ở đầu giường, một người ở cuối giường, cách nhau một đoạn.
Trước và sau khi tắm, Hạ Tuế An không đi giày thêu, Kỳ Bất Nghiên cũng không đi ủng dài, họ thay guốc gỗ có sẵn trong khách điếm, không lo làm ướt giày, phải đợi hong khô.
Người ngồi sẽ khiến vạt áo bị kéo lên khá nhiều, vạt áo màu chàm của Kỳ Bất Nghiên cũng bị kéo lên, lộ ra mắt cá chân, đôi bàn chân trần.
Kỳ Bất Nghiên không lau tóc, mà quay đầu nhìn Hạ Tuế An.
"Tại sao nàng lại ngồi xa thế?"
Hạ Tuế An "a" một tiếng, nhìn khoảng cách giữa họ, rõ ràng chỉ cách một người, tuy là hắn ngồi đầu giường, nàng ngồi cuối giường: "Không xa mà?"
Hắn chỉ vào vị trí giữa giường: "Trước đây, nàng sẽ ngồi ở đây."
Nàng cứng họng.
Hạ Tuế An chột dạ đến mức bị nước bọt của mình làm sặc: "Ta đều ngồi tùy tiện mà."
Kỳ Bất Nghiên vẫn đang nhìn nàng, Hạ Tuế An lại từng chút từng chút nhích qua, hơi thở thanh tao cũng lẫn mùi bồ kết của hắn lại quay về bên cạnh nàng, hơi thở Hạ Tuế An thắt lại.
"Hạ Tuế An." Kỳ Bất Nghiên ghé vào tai Hạ Tuế An, gọi tên nàng, "Chúng ta thực sự có thể trở nên thân mật hơn lần trước sao?" Lần sau thân mật hơn lần trước, là điều hắn hướng tới.
Hạ Tuế An vô cớ nuốt nước miếng.
Nàng biết cảm xúc của hắn đang d.a.o động.
Người khác có thể che giấu cảm xúc d.a.o động của mình, nhưng Kỳ Bất Nghiên thì không thể.
Chỉ cần hắn có cảm xúc phập phồng, những con bướm đó sẽ sinh ra theo, khi g.i.ế.c Biên Dĩ Thầm, Kỳ Bất Nghiên vì g.i.ế.c người mà nảy sinh hưng phấn, nhưng con bướm hiện lên ở dưới cổ, bị y phục che khuất.
Lúc này đây, sườn mặt Kỳ Bất Nghiên có một con bướm nhỏ thấp thoáng, nhìn rất diễm lệ.
Tuyền Lê
Hạ Tuế An muốn tìm chỗ trốn.
Nàng quay mặt đi, Kỳ Bất Nghiên giơ tay nhẹ nhàng nhéo má Hạ Tuế An, xoay cái đầu nhỏ của nàng lại, hắn muốn nhìn nàng, kết quả Hạ Tuế An lại quay sang hướng khác, hắn lại xoay về.
Hạ Tuế An như sắp phát điên, cũng không biết lấy đâu ra gan, dùng đầu mình húc vào n.g.ự.c Kỳ Bất Nghiên, liên tiếp húc mấy cái, suýt chút nữa tự làm mình choáng váng.
Kỳ Bất Nghiên chuyển sang tóm gáy Hạ Tuế An, không cho nàng húc nữa.
Nàng lại rén rồi.
Chủ yếu là n.g.ự.c Kỳ Bất Nghiên cứng quá, húc đau quá, Hạ Tuế An húc đến nổ đom đóm mắt, phải mất một lúc lâu mới hoàn hồn lại được.
"Bây giờ ta mệt quá, tối đi." Hạ Tuế An ôm cái trán bị húc đau, nằm sấp trên giường, nghĩ thầm kéo dài được lúc nào hay lúc đó, đến lúc đó nàng hôn Kỳ Bất Nghiên là có thể đ.á.n.h lạc hướng sự chú ý của hắn rồi.
Mình thỉnh thoảng cũng thông minh phết.
Hạ Tuế An nghĩ.
Sở dĩ Kỳ Bất Nghiên có hứng thú với việc họ có thể thông qua làm những chuyện này trở nên thân mật hơn hay không, có lẽ là vì con người đa phần đều nảy sinh ham muốn tìm hiểu đối với điều chưa biết, nàng cũng giống hắn.
Khác với Kỳ Bất Nghiên là nàng rất ít khi làm được như hắn, thẳng thắn, bộc trực.