Nhìn thấy sân viện trống hoác, hắn ngẩn người giây lát, đôi mày nhíu chặt lại thành một đường.
Ta giơ tay, đưa tờ hòa ly thư trong tay về phía hắn.
"Đừng giãy giụa nữa, ký đi."
18
Thẩm Chiếu Tuyên hốt hoảng bỏ chạy.
Hôm đó, Hà Nhược Liễu chính thức được đón vào phủ.
Tiểu Đào tức giận đến mức dậm chân bình bịch.
Cùng Hà Nhược Liễu trở về phủ, còn có bà nội của Thẩm Chiếu Tuyên, Hầu Lão phu nhân Lục thị.
Từ khi Lão Hầu gia qua đời, Lục thị vẫn sống trên núi, ngày ngày lễ Phật.
Giờ đây, phủ xảy ra đại sự, bà đương nhiên phải trở về để chủ trì đại cục.
Dù sao, đứa trẻ đang lưu lạc bên ngoài kia, cũng là m.á.u mủ của Thẩm gia.
Còn ta – một người đàn bà ghen tuông, tự ý phá bỏ cốt nhục của mình, trong mắt bà đương nhiên không đáng để nhìn.
Hay phải nói, vốn dĩ từ đầu, bà đã không ưa ta.
"Phó thị! Ngươi đúng là quá nhẫn tâm, nhẫn tâm đến mức tự tay phá bỏ chính đứa con ruột của mình!
"Ngươi cùng Chiếu Tuyên thành thân bao năm mới có được mụn con này, vậy mà chỉ vì Chiếu Tuyên có một người đàn bà khác, ngươi liền xuống tay với cốt nhục của mình, ngươi ác độc thế sao?
"Nhược Liễu đã mang thai, đương nhiên phải được rước vào phủ. Chiếu Tuyên thương ngươi đến thế, đứa trẻ sinh ra hoàn toàn có thể gọi ngươi một tiếng mẫu thân!"
Hầu Lão phu nhân xoay xoay tràng hạt trong tay, ánh mắt tràn đầy khinh miệt.
Như thể việc để đứa con của tình nhân gọi ta là mẫu thân đã là một sự ban ơn.
Bộ dạng bà chẳng khác gì năm đó – luôn coi ta là cái gai trong mắt.
Chỉ là hiện tại, tỷ tỷ của ta là Quý phi được Hoàng thượng sủng ái nhất. Dẫu xuất thân thương nhân, Lục thị cũng không dám buông lời quá đáng.
Năm xưa, vì một lòng chỉ có Thẩm Chiếu Tuyên, ta chịu đựng mọi lời xúc phạm của bà.
Nhưng bây giờ, ta chẳng còn gì phải sợ.
Bà ngồi bên cạnh lải nhải không ngừng, ta bèn gọi Tiểu Đào mang điểm tâm đến, vừa ăn vừa lắng nghe.
Đôi mắt Lục thị trợn trừng, giận đến mức ném mạnh chuỗi tràng hạt trong tay xuống đất, khiến từng hạt lăn tứ tán.
Ta chỉ nhàn nhạt mở miệng:
"Hầu Lão phu nhân, hành động này đúng là bất kính với Phật tổ.
"Người tình kia, đương nhiên phải rước vào phủ. Dù sao, đó mới là con cháu của Thẩm gia.
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟 🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶 🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
"Chỉ có điều, việc gọi ta là mẫu thân thì không cần. Ta đã đề nghị hòa ly với Thẩm Chiếu Tuyên, về sau dù cô ta được nâng làm chính thất, cũng chẳng liên quan gì đến ta."
Hà Nhược Liễu ngồi lặng lẽ một bên, đôi mắt ầng ậng nước.
Nàng quỳ sụp xuống đất, vẻ mặt thống khổ:
"Phu nhân, đừng nói những lời như vậy! Thiếp làm sao dám mơ ước vị trí Hầu phu nhân chứ?
"Phu nhân với Hầu gia nên hòa hợp như xưa.
"Phu nhân yên tâm, đứa trẻ này, sinh ra thiếp sẽ đưa tới trước mặt phu nhân mà nuôi nấng.
"Thiếp không bao giờ dám tranh Hầu gia với phu nhân!"
Hạ nhân trong phủ rì rầm bàn tán.
Bụng của Hà Nhược Liễu đã hơi lộ rõ.
Nàng vừa xoa bụng, vừa quỳ trên đất, nước mắt lã chã.