Lúc mới quen Tống Thận, tôi làm sao có thể ngờ được, chàng trai có vẻ mặt luôn lạnh lùng xa cách ấy, sẽ có ngày cùng tôi đứng ở phòng khám sản khoa, nghiêm túc học cách làm một người cha thực thụ.
Bước ra khỏi bệnh viện, đi ngang qua một rạp chiếu phim, anh đột nhiên hỏi tôi: “Có muốn đi xem phim không?”
Tôi vội vàng lấy điện thoại ra tra cứu lịch chiếu: “Nhưng dạo này toàn chiếu phim hành động, à, chúng ta đi xem phim này đi, phim tình cảm.”
Phim hành động khó tránh khỏi những cảnh c.h.é.m g.i.ế.c đ.á.n.h đ.ấ.m, tôi không muốn để anh xem.
Anh nói: “Xem cái em thích là được, anh thế nào cũng được.”
Thuận theo ánh mắt anh nhìn sang, đó là một đôi tình nhân đang nhảy nhót vui vẻ.
Anh thản nhiên nói: “Hình như lâu lắm rồi anh chưa đưa em đi rạp chiếu phim, làm những việc mà những cặp tình nhân bình thường nên làm.”
Tôi mỉm cười, lắc lắc tay anh: “Tống Thận, có phải anh đang muốn bù đắp cho những năm tháng không ở bên em không?”
Anh không nói gì, coi như ngầm thừa nhận.
Tôi tựa đầu vào vai anh, cười cười: “Không cần cố ý làm chuyện gì đâu, chỉ cần có anh ở đây, em đã hạnh phúc lắm rồi.”
43
Khi phim tàn thì trời cũng đã tối.
Bộ phim không lấy gì làm thú vị cho lắm, xem đến nửa sau, tôi đã buồn ngủ díp cả mắt.
Lúc Tống Thận đ.á.n.h thức tôi, người trong rạp gần như đã về hết, chỉ còn lác đác vài người đang ngồi đợi xem cảnh post-credit.
Màn hình phản chiếu, đôi mắt anh sáng lấp lánh, đang nhìn tôi với vẻ rất thích thú.
Tôi ho hắng vài tiếng, chữa ngượng: “Là em bé của anh buồn ngủ, không phải bản thân em muốn ngủ đâu.”
Tống Thận bật cười khẽ: “Ừm, đều tại em bé cả.”
Anh từ từ đỡ tôi đứng lên, rồi chậm rãi bước ra ngoài, chuẩn bị gọi xe.
Khu phố sầm uất lúc mới lên đèn rất nhộn nhịp, có một bà lão tóc hoa râm đi ngang qua, mặc sườn xám, tinh thần quắc thước, toát lên một khí chất rất đặc biệt.
Tôi kéo nhẹ tay áo Tống Thận, ra hiệu cho anh nhìn sang: “Khi nào em già em cũng sẽ mặc như thế.”
Anh suy nghĩ một lát rồi cười: “Vậy anh có phải kè kè theo em một tấc không rời không nhỉ?”
Tôi hỏi: “Tại sao?”
Anh nghiêm trang đáp: “Bà lão nhà anh đẹp quá, sợ mấy ông lão khác giành mất.”
Tôi bật cười, định mở miệng nói thì đột nhiên bị một tràng ồn ào cắt ngang.
Ở cửa sổ một tòa nhà lớn, không biết từ lúc nào có một đứa bé đang vắt vẻo, hai tay bám c.h.ặ.t lấy khung cửa, chênh vênh chực ngã.
Tống Thận cũng nhìn sang.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Giây tiếp theo, anh sải bước lao vọt tới ——
Cùng khoảnh khắc ấy, đứa bé hoàn toàn kiệt sức, từ chỗ nối khung cửa sổ, rơi thẳng xuống.
Tôi ôm c.h.ặ.t lấy n.g.ự.c.
May mắn thay, may mắn thay, Tống Thận đã đỡ được.
Đứa bé khóc thét lên đã được những người khác đỡ lấy, Tống Thận ôm c.h.ặ.t cánh tay, vẻ mặt rất đau đớn.
Tôi vội vàng gọi 120, đỡ lấy eo chạy tới hỏi anh: “Anh sao rồi? Bị thương ở đâu? Có nghiêm trọng lắm không?”
Anh giãn đôi lông mày ra, an ủi tôi: “Không sao đâu, lúc đỡ có triệt tiêu lực rơi rồi, không đau lắm.”
Nói dối.
Rơi từ trên cao xuống như vậy, sao có thể không sao chứ, em đâu phải chưa từng học qua Vật lý.
Xung quanh có người cầm điện thoại quay video, miệng lẩm bẩm: “Vãi, ở khu phố sầm uất thế này, đứa bé này cứ thế rơi xuống, phụ huynh vẫn nên cẩn thận thì hơn…”
Tôi vội vàng che mặt Tống Thận lại, hét lên: “Các người đừng quay nữa! Đừng quay nữa!”
Tống Thận cũng phản ứng lại, kéo sụp vành mũ xuống, trấn an vỗ vỗ lên mu bàn tay tôi: “Không sao đâu, chúng ta đi thôi.”
Không đợi xe cứu thương đến, chúng tôi vội vã rời khỏi hiện trường, đi bộ đến phòng cấp cứu.
Dọc đường đi, tôi cứ bồn chồn không yên.
Lo lắng cho cánh tay của anh, và lo lắng cả những đoạn video kia.
Lúc Tống Thận đang được bác sĩ bó bột, anh vẫn phân tâm an ủi tôi: “Không sao đâu, Hiểu Hiểu. Xa như vậy, anh lại đội mũ, xác suất nhìn rõ chính diện khuôn mặt là rất thấp, em đừng lo lắng nữa, được không?”
44
Mọi chuyện không như mong muốn.
Hôm nay, Chu Huyên gửi cho tôi một đoạn video.
Trong đoạn video, cậu bé chênh vênh chực ngã, một người đàn ông mặc áo đen lao tới đỡ lấy.
Khoảnh khắc rơi xuống, tay cậu bé đã va lệch vành mũ của người đàn ông, để lộ khuôn mặt chính diện của anh.
…………
Giọng nói trong video vẫn tiếp tục vang lên: “Giang tay đỡ lấy vừa chuẩn xác vừa dứt khoát, thế nào là người anh hùng bình dị? Đây chính là người anh hùng bình dị!”
Lượt thích của video này đã vượt quá 100 ngàn, tôi không thể tính toán được lượt xem sẽ cao đến mức nào, có bao nhiêu người đã xem được video này.
Khu vực bình luận toàn những lời ngợi ca, nhưng tôi xem mà tay chân lạnh toát, l.ồ.ng n.g.ự.c bức bối khó chịu.
Phù sinh như mộng, hà tất phải vội vàng? Cứ thong dong mà sống, cứ nhẹ nhàng mà qua. Vui lòng không mang truyện đi nơi khác set vip kiếm tiền. Khi truyện được mua bản quyền các bạn vui lòng bình luận bên dưới để team gỡ truyện nhé. Team thuộc hội toàn thanh niên hơi lớn tuổi nên tốc độ ra truyện hơi chậm nha quý vị.