"Yêu nữ, mau chết!" Viêm Long Nhi gầm lên thịnh nộ. Hắn lật tay, một luồng kim quang chói loà xé gió lao ra:
"Thiên Sư Kim Mâu!"
Mũi mâu mang theo sát ý ngút trời, tập trung toàn bộ uy năng găm thẳng về phái tâm ngực Bạch Tư Mi. Cùng lúc đó, Cẩn Y Mai cắn chót lưỡi, bóp Hoả Linh Châu:
"Địa Hoả Tương Sinh!" Hoả Linh Châu hoá thành một luồng xích quang dịu nhẹ dung nhập thẳng vào cơ thể Viêm Long Nhi, đẩy khí thế của hắn lên đỉnh điểm.
"Người của ta, một tên trưởng lão như ngươi nói giết là giết?" Một thanh âm lạnh lẽo truyền tới.
Đột nhiên một luồng hàn khí bộc phát thổi đến.
Viêm Long Nhi cười nhạt, bấy nhiêu chỉ đủ để hắn khai vị.
"Tru Ma Diệt Hoả!" Viêm Long Nhi điên cuồng gào lên, trong tay hắn bốc lên một lửa màu xanh rờn, ngọn lửa này tuy không quá bốc cháy như Thiên Khung Phần Thiên, tuy nhiên nó lại khắc chế hoàn toàn băng lực.
Hàn khí thoáng chốc tan biến vào hư vô.
Ngay lúc Thiên Sư Kim Mâu chỉ còn cách Bạch Tư Mi vài tấc, không gian bỗng vặn vẹo.
KENG!
Một tiếng kim loại va chạm chát chúa vang vọng, dội ngược hàn băng nứt toác. Một đạo đao quang vô hình vô dạng mang theo tuyệt sát đao ý vung lên.
Thiên Sư Kim Mâu bị chấn dội ngược lên không trung, hoả hoa văng tung toé. Viêm Long Nhi bị phản chấn bay ngược về sau vài trượng. Độc Cô Nhất Đao vung nhẹ Vô Ảnh Đao, hàn quang lạnh lẽo chỉ thẳng Viêm Long Nhi, gầm nhẹ:
"Muốn động vào người của ta? Tìm chết!"
Viêm Long Nhi không chút bất ngờ, xoay mâu triệt tiêu phản lực, khoé môi nhếch lên nụ cười tàn độc:
"Hừ! Một đám tà tu bảo vệ nhau. Thật không ngờ có thể ở đây tìm thấy hang ổ. Đệ tử Hoả Long Các nghe lệnh, lập tức kết trận."
"Hoả Thuỷ Lưu Tuyền Trận."
Được dẫn dắt bởi Dịch Khải Liên, năm tên đệ tử tung người đáp xuống năm phương vị, kết thành một hình ngôi sao năm cánh. Từ năm đỉnh, xích quang kỳ dị phóng thẳng lên cao, dung hợp tại tâm đỉnh.
Từ trong quầng sáng, một pháp tướng binh thần khổng lồ giáng thế. Tay trái nâng một tháp nhọn đảo ngược rực cháy liệt hỏa hủy diệt; tay phải cầm cán cân sinh tử, hai dòng bích thủy và thanh thủy lưu chuyển không ngừng. Đôi mắt pháp tướng sắc như đao, vô tình trừng xuống lũ sâu kiến bên dưới.
Không để cho đối phương có cơ hội thở dốc, Viêm Long Nhi tế xuất một viên ngọc tỷ tỏa ánh sáng nhu hòa, ném thẳng lên không trung, âm thanh uy nghiêm vang vọng:
"Viêm Long Nhi thỉnh cầu thần minh. Ban cho ta sức mạnh có thể mượn nước thổi lửa, tru tận tà ma!"
Uy áp ngưng thực lập tức trấn áp toàn trường, hư không như bị giam cầm khiến Độc Cô Nhất Đao nhất thời đứng yên, không thể tiến tới bồi thêm một nhát.
Viêm Long Thương hoá rồng uốn lượn bay về tay Viêm Long Nhi. Lúc này, cả thương cả mâu đều được bao bọc bởi một lớp thuỷ màng mỏng dính, nhìn như thanh tuyền, nhưng thực chất lại phong ấn ngọn lửa làm cho không gian vặn vẹo.
"Trấn Hồn Chung!"
Một tiếng Phật hiệu uy nghiêm từ tầng không vọng xuống, xé toạc màng nhĩ tất thảy!
"Tà ma hay chính đạo, há có thể để tên muốn giết là giết như ngươi định đoạt. Ngươi mới không có tư cách đó!"
BÙM!
Một chiếc chuông đồng khổng lồ khắc đầy vạn tự Phật môn từ trên trời giáng xuống. Thế nhưng, Viêm Long Nhi chỉ ngửa mặt cười khẩy.
Viêm Long Thương trong tay hắn gầm thét, hoả lực ngưng tụ thành một mũi nhọn bạo phát đâm thẳng lên không trung.
KENG!
Chỉ một thương tung ra, tầng tầng âm ba vỡ vụn. Trấn Hồn Chung bị đánh bật ngược trở lại, linh quang vỡ nát, đập mạnh về phía Vân Du Tăng khiến vị hoà thượng này phải lùi lại mấy bước, khí huyết cuộn trào.
Vô Ảnh Đao nhất tuyệt bổ đến, Thiên Sư Kim Mâu đơn thuần dễ dàng ngạnh kháng, không mảy may rung động.
"Đánh lén ta à, chưa đủ tuổi nha." Viêm Long Nhi khinh bạt.
"Để lão phu xem ngươi ngông cuồng được bao lâu."
Từ phía sau, trong đống người một thân ảnh mập mạp râu tóc đỏ rực xông tới. Lâm Thồn vung mạnh Liệt Diễm Phiến, một tiếng phượng hót vang vọng thương khung, mang theo chân nguyên cực nóng sải cánh lao thẳng vào mặt Viêm Long Nhi.
"Đấu hoả với ta? Ngu xuẩn làm sao!"
Bàn tay phủ kín lớp Dị Hoả xanh rờn thản nhiên đưa ra. Lửa đối lửa, Lâm Thồn hiển nhiên kém vị này một bậc.
Chỉ trong nháy mắt, phượng hoàng lửa giãy giụa rồi bị lực lượng cuồng bạo của Viêm Long Nhi nuốt chửng, cưỡng chế luyện hoá thành lực lượng của bản thân.
"Mất chì lẫn chài, ngươi thoải mái chứ nhóc con?"
"Tâm Kiếm Chỉ!"
Cùng lúc đó, Vô Danh Kiếm Khách lăng không xuất hiện. Thanh Phong Kiếm ngân vang rồi hoá thành một đạo kiếm tâm sắc bén, trực tiếp hội tụ vào đầu ngón tay hắn.
Vô Danh Kiếm Khác điểm nhẹ chỉ tay, vô số chỉ đạn mang theo kiếm khí áp súc điên cuồng bắn ra. Uy lực chết chóc, cắt dọc không gian.
Đáng tiếc, Viêm Long Nhi chỉ cần vung nhẹ mâu, tạo thành một lốc xoáy đánh tan toàn bộ chỉ đạn.
"Kiếm ý chuẩn đấy, tuy nhiên tốc độ xuất kiếm vẫn còn kém một chút. Ngộ tính tốt cũng cần chăm chỉ a." Viêm Long Nhi vẫn khinh khỉnh cười.
Nhưng sát cơ chưa hề dừng lại.
"Ngươi tốt như vậy, nhận xét giúp ta một đao!" Độc Cô Nhất Đao thân lướt như quỷ mị, Vô Ảnh Đao từ trên không bổ xuống:
"Tuyệt Sát Đao!"
Đao ý xuất hiện, một đường tuyệt sát bạo liệt định lấy mạng Viêm Long Nhi chuẩn xác lao tới. Ngờ đâu, Viêm Long Thương vung ngang, cán thương đã chắn được.
Đứng trước sát lực của Vô Ảnh Đao, dẫu có chắn được thì cũng khiến Viêm Long Nhi phải bật lùi liền mấy bước, nội tạng chấn động.
"Của ngươi thì mạnh đấy, luyện tập không ít phải không. Nhìn ngươi có lẽ cũng đến tuổi rồi."
"Tuổi gì?"
"Tuổi chó chết!"
Viêm Long Nhi đột ngột lao tới, một thương một mâu điên cuồng đâm tới, thương ý, mâu ý như thần. Nhất thời Độc Cô Nhất Đao khó khăn chống đỡ, liên tục lùi bước.
Toàn thân Viêm Long Nhi bọc trong Thuỷ Hoả cương khí, Tâm Kiếm Chỉ của Vô Danh Kiếm Khách hoàn toàn không thể đả động được bao nhiêu.
Ngay lúc tưởng chừng Hoả Long Các chiếm thế thượng phong, dị biến phát sinh!
Máu tươi loang lổ khắp mặt băng từ đầu trận chiến bỗng nhiên như có sinh mệnh mà chuyển động, điên cuồng tụ tập lại giữa không trung hoá thành một quả huyết cầu đặc quánh.
Tô Liệt hiển lộ thân ảnh ngay giữa trận chiến, hai bàn tay thô ráp nâng lên quả huyết cầu, sau đó dốc toàn lực đập vào nhau.
CHÁT!
"Sát Huyền Huyết Cầu!"
Quả cầu máu kịch liệt nổ tung, hóa thành vạn ngàn mũi huyết gai đỏ thẫm như mưa rào, lao thẳng vào Hoả Lưu Tuyền Trận.
"A Phong, mau mau giúp ta."
Một luồng điện quang chớp sáng, A Phong một bàn tay để ngang bụng nắm lại, một bàn tay gập ngón cái giơ lên trời.
"Tử Kiếp Hoá Lôi, Tứ Đỉnh."
"Không ổn!" Đồng tử Viêm Long Nhi co rút kịch liệt. Hắn đang đối kháng với hai người một đao, một kiếm sát lực cực cao, đã dùng đến hơn bảy phần lực, nhất thời không cách nào lùi lại cản đòn tập kích này.
"Không cần sợ hãi, có ta ở đây." Dịch Khải Liên gầm lên:
"Hoả Xà Vương thoát xác bảo hộ trận pháp. Đại trận tiếp tục giữ vững, tăng thêm lực lượng!"
Con Hoả Xà Vương bên cạnh Dịch Khải Liên cấp tốc dùng cái thân to lớn của bản thân che chắn cho năm đệ tử Hoả Long Các, há cái miệng to lớn. Từ trong đó một con xà nhỏ chạy ra, đó chính là một màn ve sầu thoát xác. Hi sinh lớp vỏ cứng cáp.
Bất quá, Dịch Khải Liên này cũng chỉ là con hàng mới lớn. Tu luyện tư chất cực cao, cuối cùng vẫn chỉ là một Trúc Cơ Cảnh Hậu Kỳ nha đầu, đứng trước sức mạnh của một Kim Đan Cảnh Hậu Kỳ, thân xác Hoả Xà Vương để lại chỉ trong nửa hơi thở đã tan biến rất nhiều.
"Chu tỷ tỷ, giúp Dịch sư tỷ chống đỡ đi. Cẩn sư muội phải hỗ trợ Viêm trưởng lão, còn ta… ta vô lực rồi. Liệt Hoả huynh cũng mau mau giúp đỡ." Hoả Vân nghiến răng kêu lên.
"Được, ta giúp Chu sư muội đỡ huyết gai. Liệt Hoả sư đệ mau dùng Song Linh Thuẫn bảo hộ toàn trận."
"Để ta!" Liệt Hoả gầm lên một tiếng.
Chỉ thấy trong người hắn nhảy ra một đôi Khí Linh, không phải là Song Sinh Khí Linh mà là Khí Linh hai trong một, Tê Tê Thiết Giáp và Bọ Hung Khổng Lồ trong chớp mắt xoay tròn điên cuồng cùng nhau hợp thể hoá thành một tấm khiên to lớn che chắn trên đầu đại trận.
A Phong gập một ngón tay, một tia lôi đình mạnh mẽ lập tức phóng xuống. Làm cho Song Linh Thuẫn nứt một vệt dài.
"Mẹ kiếp, sao hắn lại mạnh vậy. Chỉ là một Kim Đan Cảnh Trung Kỳ thôi mà?" Liệt Hoả ngơ ngác.
"Không chỉ hắn, mà mấy người ở đây đều mạnh cả. Nhưng chung quy vẫn không đoàn kết, đánh với nhau mà mỗi người mỗi ngả, sớm muộn cũng tự giết nhau. Không cần sợ, bất quá ta và đệ đều là Kim Đan Cảnh Hậu Kỳ, còn sợ họ sao?" Chu Tước Nhi treo trên miệng nụ cười như yêu nữ, nhưng lại cực kỳ chính khí nói.
"Đúng vậy." Dịch Khải Liên đáp một tiếng.
Binh pháp thần tướng của Thuỷ Hoả Lưu Tuyền Trận lúc này trợn to hai mắt dữ tợn, cán cân lập tức nghiêng về một bên.
Chu Tước Vũ đúng lúc này thổi ra một ngọn lửa, nước bên trong cán cân nghiêng tràn ra ngoài dung hoà với ngọn lửa này, cấp tốc hoá thành một thứ vô cùng kỳ diệu.
Cuộn sóng như nước mà lại cháy rực như lửa. Đống máu của Tô Liệt lập tức hoá thành hư không.
"Tứ Kiếp Lôi Đình!"
A Phong rốt cuộc cũng gập xuống ngón tay cuối cùng, một tia lôi điện cực kỳ to lớn giáng xuống Song Linh Thuẫn gây ra một vết nứt cực kỳ sâu, bất quá Song Linh Thuẫn vẫn rất cứng cáp, không thể xuyên qua.
"Hồ đại thiếu gia, bọn ta không phá được trận rồi. Mau rút lui thôi, đánh với trận pháp này, chúng ta không lại đâu." Tô Liệt quay đầu cấp báo.
Hai tay ông đầy máu, luân phiên di chuyển, đống máu hoá thực thể liên tục tấn công vào thân xác Hoả Xà Vương nhưng lại bị lớp thuỷ không ra thuỷ, hoả không ra hoả của trận pháp phản ngược, không có tác dụng.
A Phong cũng thở hổn hển, một chiêu vừa rồi tốn của lão không ít linh lực.
"Đám gia hoả này thật sự biến thái a. Đã đánh tới vậy mà không thể làm chúng tổn thương nặng nề gì, chỉ toàn thấy càng hung hăng bật ngược."
Ở gần chỗ Y Thiên, Chương Cao liên tục bấm tay tính toán, Cuồng Vân Châu đang xoay điên cuồng trước mặt.
Đột ngột Cuồng Vân Châu ngưng lại, kim quang trên đó cũng mất đi.
"Chết tiệt, thiếu niên này không còn thần thức nữa rồi. Ta tính đến năm ngàn phương thức, đến nỗi Cuồng Vân Châu cũng phải tạm thời mất năng lực cũng không tính được phương thức nào hiệu nghiệm. Chỉ e là Vô Diện đạo hữu đã thần hồn câu diệt, xác thịt còn nguyên như vậy không nói được gì."
"Nói láo!" Đoá Đoá gầm lên:
"Lão quỷ ông mới thần hồn câu diệt. Ở đây giả thần giả quỷ, là muốn cho ai xem?"
Thấy nữ nhân này mất bình tĩnh như vậy, Bạch Tư Mi rốt cuộc cũng không nhịn được lên tiếng:
"Cô là ai, tại sao lại ở đây bảo vệ Thiên ca. Không lẽ cô theo dõi hành trình của bọn ta?"
Đoá Đoá nghe vậy nhếch môi cười khinh miệt, không hề để nữ nhân trước mặt vào mắt:
"Ta là nữ nhân của chàng ấy. Ngươi tính là cái thá gì?"
Một lời như vậy trực tiếp đâm xuyên tim Bạch Tư Mi, nhưng nàng cũng không phải không có lý cãi lại. Nàng ngoan ngoãn chỉ là trước mắt Thiên ca của nàng, còn lại đối với kẻ khác nàng không được tính là mười phần thì cũng phải đến chín phần cay nghiệt.
Nàng khẽ gật đầu, dáng vẻ mị hoặc xoa xoa mái tóc phủ bạc như tuyết của Y Thiên, giọng điệu ưỡn ẹo đầy châm chọc nói ra:
"À… thì ra cô là nữ nhân của Thiên ca. Ây dô, thật đáng tiếc Thiên ca có điên cuồng cũng muốn đẩy cô ra, còn ta chỉ ôm một cái, người đã mềm nhũn ra rồi."
Nói xong, nàng còn chưa thấy đủ. Giả bộ ngơ ngác nhìn sâu vào lam nhãn băng lãnh của Đoá Đoá, chỉ tay lên trên như ngẫm ra được gì đó:
"Thì ra là vậy!"
"Ý cô là gì?" Đoá Đoá không bình tĩnh hỏi.
"Cô là nữ nhân của Vô Diện, còn ta là nữ nhân của Thiên ca. Huynh ấy đã nằm trong người ta như thế này, ta có muốn cũng không rời, thế này khác gì đôi phu thê?"
Đoá Đoá không nhìn được cười hắc:
"Tốt lắm, vậy cô có thể giải thích cho ta vì sao khi đó từ hôn hay không? Cô có thể giải thích cho ta vì sao cô một chữ Y Thiên, hai chữ Thiên ca, rốt cuộc là cô có nghĩ đến cảm nhận của chàng hay không?"
Thấy Đoá Đoá dường như mắc câu, Bạch Tư Mi uỷ khuất nói:
"Người ta có nỗi khổ riêng mà…"
"Hay cho nỗi khổ riêng. Nhân tiện để giới thiệu ta là Khí Linh của chàng, muốn làm gì chàng trước hết phải có sự đồng thuận của ta." Đoá Đoá cũng không dễ dàng gì như vậy mắc câu, liền như bề trên nhìn xuống:
"À thì, coi bộ nói ra ở đây không đúng lắm. Tuy nhiên cũng phải nói, Nguyên Dương của chàng, ta lấy rồi."
Vừa dứt câu, Đoá Đoá lập tức hoá thành tàn ảnh trực tiếp bay vào người Y Thiên, như thể muốn chứng minh cho mọi người thấy lời nói của nàng, không sai lệch nửa câu.
Bạch Tư Mi nghe được, tức đến chút nữa phát điên. Nhưng sợ làm đau Y Thiên trong lòng, chỉ đành nhịn xuống, nghiến răng nói nhỏ:
"Tuỳ cô, dù sao Thiên ca bây giờ cũng ở trong tay của ta. Còn sợ cô cướp mất sao."
"Còn ở đó mà cãi nhau nữa à? Nếu còn sức để cãi nhau thì giúp ta một tay, tên Viêm này thực sự rất mạnh." Độc Cô Nhất Đao quay đầu gầm thét, gương mặt vì dốc sức mà méo mó.
Tuyết Nhung từ nãy đến giờ, từ lúc thấy tình trạng của Y Thiên thì đều trầm ngâm. Một tiếng cũng không nói, chỉ tay của nàng luôn bấm vào nhau như tính toán điều gì. Hồ Kỳ rất để ý điểm này, vẫn luôn ở cạnh nàng bảo hộ nhưng tình thế bây giờ đã cấp bách, còn không mau ra quyết định thì sẽ tổn thất rất lớn.
"Tuyết Nhung, ý nàng như nào đây?"
Tuyết Nhung nghe giọng nói của Hồ Kỳ, lập tức ngẩng đầu lên. Môi mấp máy định nói thì đột nhiên có một tiếng động cực kỳ to lớn vang lên ở các tầng phía dưới, kèm theo sự rung chấn dữ dội.
Viêm Long Nhi là người đầu tiên dừng hành động lại, thanh mâu trên tay vung ngang đánh bật Độc Cô Nhất Đao về sau, chính hắn cũng lùi về bên Thuỷ Hoả Lưu Tuyền Trận, nói với các đệ tử:
"Tiếng động này, nếu thần thức của ta truy quét không nhầm thì đó chính là ở tầng thứ sáu. Băng Tuyệt Cốc đã đến được đó rồi."
"Tầng thứ sáu?" Tô Liệt tự hỏi:
"Làm sao hắn có thể biết được."
Tuyết Nhung dường như có biết về vị Viêm trưởng lão này, lúc này mới lên tiếng:
"Thần thức của Nguyên Anh Cảnh Trung Kỳ thật sự vi diệu, ở đây mà đã có thể tiến sâu vào phía dưới tiến hành thăm dò."
Lời này vừa nói ra, các lão quái liền một phen chấn động.
"Ta đã dò xét rồi, hắn cùng lắm chỉ là một Kim Đan Cảnh Đỉnh Phong. Nguyên Anh Cảnh gì chứ, còn nói đến Trung Kỳ." Vô Danh Kiếm Khách không nhịn được nói lên thắc mắc.
"Các tiền bối có chỗ không biết rồi. Hắn bế quan đã lâu, mọi người có thể không biết. Trong Hỏa Long Các có một vị trưởng lão thực lực rất khủng khiếp, Viêm Long Nhi. Cũng chính là hắn, độc môn bí pháp hắn đã tu luyện khiến cho không cần phá huỷ căn cơ vẫn có thể áp chế toàn bộ tu vi xuống. Kim Đan Cảnh Đỉnh Phong này, vốn chỉ là lớp bình phong mà thôi." Tuyết Nhung đứng dậy, phất tay:
"Chúng ta mau rút lui thôi, đến Huyền Băng Uyên. Đừng để Băng Tuyệt Cốc chiếm lợi."
Các lão quái cùng trao nhau một ánh mắt tà dị, chớp mắt lui về sau. Đội hình lập tức tái thiết lập, cùng nhau nhanh chóng di chuyển xuống dưới. Bạch Tư Mi cõng trên lưng Y Thiên, nụ cười mong manh vẫn treo trên môi như có như không.
Hoả Long Các không hề vội vàng, Viêm Long Nhi hiểu hơn ai hết thực lực của Lãnh Vô Tình. Đợi Hồ Đại Thương đi trước một lúc, hắn mới bắt đầu ra lệnh.
"Còn đủ sức lực không? Chúng ta từ từ đuổi theo, không gấp."
Các đệ tử Hoả Long Các đồng thời gật đầu, tỏ ý không vấn đề. Viêm Long Nhi lại nói:
"Cao Lãng vì nhất thời kích động muốn thể hiện mà chết. Đây là tổn thất rất lớn cho chúng ta, lấy hắn làm bài học. Các ngươi nhất định đừng có như vậy, nếu có tổn thương hay bất trắc cứ liều mạng chạy về phía sau lưng của ta. Băng Tuyệt Cốc thực lực mạnh như nào, các ngươi chí ít cũng rõ." Viêm Long Nhi dừng lại một chút suy nghĩ, rồi thở hắt một hơi, tiếp tục nói:
"Tuy nhiên ở đội hình lúc này giao chiến, chúng ta có thể chiếm thượng phong ta có cảm giác như đều do nữ nhân cầm băng cung kia không tham chiến. Hàn khí của nàng ta cực kỳ đặc thù, lại thêm có thứ gì đó bí ẩn trong nàng. Cái gì không rõ thì đừng nên khinh thường."
"Tuân mệnh thưa Viêm trưởng lão." Các đệ tử đồng thanh nhận hiệu lệnh.
"Tốt lắm, đi thôi. Nhớ là theo sát ta, ai mệt đừng có gắng, có thể nói ta chậm lại." Viêm Long Nhi nhìn một lượt các đệ tử, rồi nhìn qua chiến trường đã hoang vắng bây giờ, trong lòng không khỏi có chút mất mát.