Tiếng cười gằn man dại vừa dứt, ba đạo bóng đen khổng lồ che khuất cả bầu trời giáng xuống.
Ba con Tuyết Viên mang theo uy lực vạn quân, hoàn toàn mất đi lý trí trước mùi máu tanh, không chút e dè hàng chục ngọn giáo bạch cốt đang chĩa thẳng lên không trung, điên cuồng vung những nắm đấm to như tảng đá nện xuống.
"Ầm! Ầm! Ầm!"
Trọng Lực Lĩnh Vực đồng loạt kích hoạt, ép cho mặt băng xung quanh Y Thiên sụp xuống thành một cái hố khổng lồ. Những nắm đấm lông lá đập thẳng vào bọc gai xương.
Xương Cốt Cổ sắc bén vô song lập tức phát huy tác dụng, trực tiếp đâm xuyên thủng bàn tay của cự thú. Máu tươi xối xả tuôn trào dọc theo những ngọn giáo trắng ởn, nhuộm đỏ cả thân hình Y Thiên.
Thế nhưng, lực lượng vật lý thuần túy hàng vạn cân ép xuống vẫn là quá khủng khiếp. Lực phản chấn trực tiếp đánh nát tầng Huyết Khí hộ thể, ép gãy ba ngọn giáo ương trên lưng Y Thiên, chấn động bạo liệt truyền vào tận tạng phủ khiến lục phủ ngũ tạng của hắn như muốn nát bấy.
"Khục..."
Y Thiên phun ra một ngụm máu đặc, nhưng khóe môi dưới lớp mặt nạ lại cong lên một nụ cười thỏa mãn đến bệnh hoạn.
Đúng lúc này, một đội quân nữa lại tiến lên. Phía trước là đàn Băng Ma Lang hung hãn. Bên trái là ba đầu Thiên Ngân Cự Hùng với bộ lông ánh bạc cứng như huyền thiết, thân cao ba trượng, mỗi bước chân đạp xuống đều làm nứt toác mặt băng. Bên phải là hàng đàn Tử Tinh Ma Chu khổng lồ, những cái chân đầy lông lá sắc như giáo mác bò lổm ngổm, nhả ra những sợi tơ tím ngắt mang theo kịch độc. Và ẩn hiện trong màn sương mù phía sau, là cái bóng khổng lồ của Băng Huyết Thiềm Thừ, sáu con mắt mở to như những chiếc lồng đèn đỏ găm chặt vào con mồi.
"Rống!" Một đầu Thiên Ngân Cự Hùng gầm lên, hai cánh tay đồ sộ vung lên nện thẳng xuống mặt đất.
"Trọng Lực Toả Cốt!"
Gần như ngay lập tức, một lực đạo như thể bùng nổ bên trong Xương Cốt Cổ, cố gắng kéo căng để tách ra. Cùng khoảnh khắc đó, hàng chục con Tử Tinh Ma Chu há những chiếc hàm sắc nhọn, phun ra một cơn mưa tơ độc tít tắp, đan thành một tấm lưới trùm thẳng xuống.
"Xương Cốt Cổ! Tiếp tục nào!"
Gầm lên một tiếng, toàn thân phát ra những tiếng "rắc rắc" rợn người.
Chỉ trong chớp mắt, lớp da thịt chỉ vừa được hồi phục lại bị đâm toạc ra lần nữa. Từ bên trong, từng đoạn bạch cốt đâm tủa ra bên ngoài như một rễ cây cấp tốc sinh trưởng, chúng uốn lượn như thể chạm đất.
Tấm lưới ý định choàng lên người Y Thiên cũng bị nó cắt ra.
Lúc này, hai con Băng Ma Lang lao tới, ngoạm ngập bộ hàm lởm chởm nanh nhọn vào hai bên đùi hắn. Một con khác cắn phập vào bả vai, điên cuồng giật xé.
Máu tươi tuôn ra như thác. Cơn đau lăng trì ập đến như muốn xé nát đại não. Đối với bất kỳ tu sĩ nào, sự đau đớn này đủ sức làm sụp đổ hoàn toàn ý chí chiến đấu.
Nhưng đối với Y Thiên hắn, đây có lẽ là chiếc chìa khoá mở ra thứ sức mạnh mà hắn hòng theo đuổi.
Bởi đối với hắn, một phế vật ngũ hành linh căn. Việc giao chiến cùng cấp hay trên cấp vốn dĩ là giấc mơ vô cùng xa vời, ngay từ ban đầu hắn đã biết bản thân phải dùng tu vi thấp đối tu vi cao.
Bất quá, Liên Tâm Cổ ở trái tim hắn đã cho hắn sức mạnh này.
"Nhân loại, ngươi thật quá điên cuồng." Liên Tâm Cổ nhoẻn miệng cười, hình thái của nó thoáng chốc thay đổi. Biến thành một thiếu nữ có làn da trắng ngần, váy đỏ thẫm như máu, chỉ lớn bằng một nắm tay, nàng che miệng cười như yêu nữ:
"Nhưng ta thật thích ngươi, chủ nhân…"
Dứt lời, nàng khẽ ép thân mình vào trái tim Y Thiên, ôm chặt vào nó như thể nó là báu vật quý giá nhất của nàng, sau đó thân thể nàng dần hoà vào đó.
BÙM… BỤP!
Tâm tạng của Y Thiên được kích bức đến mức cuối cùng. Huyết Khí cưỡng ép bơm đến mức đại não không thể chịu tải, gần như dừng hoạt động.
"ARGHHH! Máu, cho ta máu. Lập tức cho ta máu!"
Y Thiên ngửa cổ cười rống. Tiếng cười không còn mang âm sắc của nhân loại, trong khoảnh khắc này hắn dường như đã trở thành một tồn tại khác.
Từng luồng, từng luồng Huyết Khí đỏ thẫm, đặc quánh như tương bạo phát, tràn ngập lục phủ ngũ tạng, phun trào khắp thân thể. Dưới sự thôi thúc của Huyết Khí, Huyết Ma Dịch càng trở nên khủng khiếp.
"Chết đi!"
Y Thiên gập người, hai bàn tay mọc vuốt hung hăng cắm phập vào hộp sọ của hai con Băng Ma Lang đang cắn vào đùi.
"Thực Huyết!"
Không còn cần Huyết Ma Thủ dẫn động, Huyết Ma Dịch lúc này đã trở nên cực kỳ cuồng bạo, chỉ cần động ý niệm lực hút mãnh liệt trực tiếp kéo hết máu trong Băng Ma Lang ra. Chỉ trong chớp mắt, toàn bộ tinh huyết của cự thú bị hút cạn sạch, thân xác của chúng khô đét lại rồi vỡ vụn thành tro bụi rơi lả tả.
Y Thiên nở nụ cười đầy man rợ, nhưng chưa hề thoả mãn, đôi Âm Dưỡng Nhãn loé lên ánh sáng dưới lớp mặt nạ trông đặc biệt đáng sợ. Hắn khẽ nghiêng cổ, hướng mắt nhìn bầy thú xông xáo lao tới, chỉ thầm mừng.
"Rốt cuộc, cũng có thể no rồi."
Phập!
Ngay lập tức, một cự thú lao tới liền bị Xương Cốt Cổ làm vuốt trên tay hắn xuyên qua đầu, huyết tinh trong chớp mắt bị rút ra cạn sạch.
Thế nhưng, bọn chúng quá đông. Cho dù Y Thiên bây giờ mọc ra thêm bốn cái Huyết Ma Thủ, đã có đến sáu cái tay thì cũng không thể đứng giữa vòng vây nghiền nát tất cả.
Một đầu Thiên Ngân Cự Hùng từ phía sau vung cẳng chân to như cột đình, liền đá văng Y Thiên lăn lóc trên mặt băng. Lớp da thịt của hắn dính chặt trên băng lạnh, kéo dài một đường máu.
Huyết Ma Dịch lập tức bạo ngược thoái trào, phục hồi lớp da trong chốc lát.
Hắn còn chưa kịp đứng dậy, một bóng đen khổng lồ che khuất hắn, sáu con mắt đỏ lòm loé lên tia tàn độc.
Huyết Thiềm Thừ phóng cái lưỡi mang theo chất nhầy kịch độc như thiểm điện lao tới, quấn chặt lấy eo hắn. Lực siết cực mạnh ép những đoạn xương sườn rạn nứt kêu lên răng rắc, sau đó con cóc khổng lồ giật lùi đầu lưỡi, trực tiếp nuốt tuột Mạc Y Thiên vào sâu trong cái dạ dày ngập ngụa mùi hôi thối.
"Ực!"
Một tiếng nuốt trôi tuột vang lên giữa chiến trường.
Ba con Tuyết Viên khựng lại, ngơ ngác nhìn bàn tay đẫm máu của mình rỗng tuếch. Băng Huyết Thiềm Thừ đắc ý phát ra những tiếng "ộp oạp" trầm đục, cái bụng phình to của nó bắt đầu co bóp kịch liệt, dịch toan cuộn trào để chuẩn bị tiêu hóa huyết nhục của con mồi tà ác này.
Bên trong dạ dày cự thú, chất độc của Huyết Thiềm Thừ điên cuồng bâu vào ăn mòn da thịt Y Thiên.
Huyết Ma Dịch lần nữa bạo tẩu, điên cuồng đan bện lại da thịt vừa bị hòa tan. Càng lúc sức mạnh hắn càng tăng cao, Huyết Khí dường như có thể tạo thành tầng tầng lớp lớp hộ thể.
Ngược lại, lý trí của Y Thiên tại khoảnh khắc này đã triệt để đứt đoạn.
Trong không gian chật hẹp nồng nặc mùi hôi thối, đôi Âm Dương Nhãn của hắn không còn tiêu cự, mà đục ngầu một màu máu điên loạn.
Mười ngón tay hắn khép lại, Xương Cốt Cổ bạo phát vươn dài thành mười chiếc vuốt xương trắng hếu, uốn lượn những đường vân tà ác.
"GIẾT! GIẾT! GIẾT! GIẾT!"
Y Thiên vung hai cánh tay mang vuốt xương, điên cuồng cào xé, cắt nát vách dạ dày, băm vằm ruột gan của cự thú từ bên trong.
Huyết Ma Thủ liên tục bạo phát lực cắn nuốt, điên cuồng hấp thụ tinh huyết của chính con cóc để bổ sung cho Huyết Ma Dịch đang tiêu hao.
Bên ngoài, Băng Huyết Thiềm Thừ đang tự đắc bỗng nhiên trợn trừng sáu con mắt. Cơ thể đồ sộ như ngọn đồi của nó run lên bần bật.
Phập! Phập! Phập!
Hàng chục đoạn bạch cốt nhọn hoắt đâm thủng lớp da bụng dày cả thước của nó, chọc thẳng ra bên ngoài.
"OẠP... OẠP!"
Con cóc khổng lồ rống lên thảm thiết, điên cuồng lăn lộn trên mặt băng, máu xanh tanh tưởi phun trào xối xả từ các lỗ thủng. Nhưng sự tàn phá từ bên trong không hề dừng lại, mà càng lúc càng điên cuồng hơn.
BÙM!
Một tiếng nổ chấn động huyết nhục vang lên. Cái bụng của Băng Huyết Thiềm Thừ nổ tung. Nội tạng, máu xanh và những mảng thịt văng tung tóe tạo thành một cơn mưa nhầy nhụa đổ ập xuống mặt băng.
Từ giữa đống nội tạng bầy nhầy đó, một thân ảnh đẫm máu chậm rãi bò ra.
Chỉ thấy thân ảnh đó há miệng, nhai ngấu nghiến một khúc ruột nội tạng của con cóc vừa xé ra được, máu tươi chảy ròng ròng xuống cằm.
Đôi Âm Dương Nhãn đỏ rực ngước lên, găm chặt vào ba con Tuyết Viên và bầy Băng Ma Lang đang bắt đầu lùi lại vì bản năng sợ hãi.
"Giết… Giết…"
Hắn gầm gừ, tức khắc hóa thành một cái bóng đỏ sậm lao thẳng vào bầy Tuyết Viên.
Với sức mạnh to lớn của mình, một đầu Tuyết Viên nhanh chóng phản công vả nát một bên vai hắn, mặc kệ nổi đau đớn, hắn nhảy cẫng lên há miệng cắn vào cổ họng nó, điên cuồng xé đứt động mạch.
Vuốt xương từ tay thọc thẳng vào lồng ngực cự thú, moi ra quả tim khổng lồ còn đang đập thình thịch, trực tiếp bóp nát, ngẩng đầu uống máu. Huyết tinh từng sợi từng sợi bị kéo ra khỏi thân thể, dung nhập vào Y Thiên.
Dưới sự tác động của Liên Tâm Cổ, Y Thiên chiến đấu đến mức không tả nổi. Hắn cứ thế mạnh bạo tàn sát, không một cự thú nào có thể chặn nổi bước tiến của hắn.
Nụ cười của hắn càng lúc càng thay đổi, nhưng đều chưa thoả mãn…
Tu vi của hắn tăng lên cực kỳ nhanh chóng, mới đây thôi đã có thể trực tiếp phá vỡ giới hạn, tấn thăng lên Trúc Cơ Cảnh Trung Kỳ, chỉ một chút nữa thôi đã có thể đột phá Trúc Cơ Cảnh Hậu Kỳ.
Kim Đan Cảnh rồi cũng không xa vời.
Trong tình trạng như vậy, chỉ có mỗi Đoá Đoá là nhìn rõ được.
Cảnh tượng thê lương, man rợ và kinh dị đến mức khiến linh đài của Đóa Đóa bên trong thức hải phải chấn động kịch liệt.
"Chuyện… chuyện gì đây?" Nàng như không thể tin vào mắt mình.
Nàng lơ lửng trong không gian linh hồn, hoảng hốt nhìn chằm chằm vào bản thể ý thức của Y Thiên.
Nơi vốn dĩ là một đại dương bình lặng, nay đã hóa thành một biển máu sôi sục. Sát khí và sự cuồng bạo từ hai con Huyết Vương Cổ đang hóa thành những đám mây đen kịt, không ngừng cắn nuốt, xé rách phần nhân tính vốn mỏng manh của hắn.
Đóa Đóa nhận ra sự nguy hiểm của nó. Nếu cứ tiếp tục như vậy, ước chừng không tới hai canh giờ nữa, Y Thiên sẽ thật sự bị chiến ý ngập trời gặm nhấm tâm trí đến mức không còn là bản thân nữa. Khi đó, có muốn ngăn cũng quá muộn.
"Y Thiên! Vương cổ… đúng rồi, đây chính là tác dụng phụ của vương cổ, nó đang cắn trả chàng đấy. Mau tỉnh lại đi, mau thu liễm Huyết Khí bạo phát Huyết Ma Dịch chạy trốn. Vạn Cổ Diệt Sinh Lôi trong nó, tốc độ bạo phát rất nhanh, chúng ta mau hội họp với Hồ Đại Thương."
Đóa Đóa gào lên trong bất lực:
"Y Thiên! Chàng có còn nghe ta nói không? Được rồi, tất cả đến đây là được rồi, nên dừng rồi. Đôi Huyết Vương Cổ cũng đã no rồi… chúng no rồi… ta mau đi thôi… được chứ…"
Vô dụng, tất cả đều vô dụng...
Biển máu vẫn cuộn trào điên dại, sóng máu đánh bật cả ý niệm của nàng. Nàng toàn thân vô lực bay ra khỏi tâm thức của Y Thiên, nhưng nàng không hề bỏ cuộc, cứ thế gào lên, kêu lên…
Rồi lại thúc ép bản thân, chịu đau đớn nhập vào lại. Ánh mắt nàng loé lên một tia kiên quyết, nàng bắt đầu vung tay dữ dội, tạo ra những đạo ấn quyết để xua tan màn sương máu đang che lấp linh đài của hắn. Nàng gào thét đến lạc cả giọng, đôi mắt ngập tràn sự hoảng loạn:
"Mạc Y Thiên! Tên điên này! Chàng có nghe thiếp nói không?! Dừng lại ngay!!!"
Không có bất kỳ sự phản hồi nào. Bên ngoài, thân thể Y Thiên vẫn đang bị bầy thú xúm vào cào xé tơi bời, nhưng hắn vẫn cười sằng sặc, vẫn ăn miếng trả miếng, giết chóc điên cuồng.
Trúc Cơ Cảnh Hậu Kỳ rốt cuộc cũng thành.
Thực lực càng tăng cao, Liên Tâm Cổ càng mạnh mẽ. Vết thương càng nặng, Liên Tâm Cổ càng mạnh mẽ. Chiến đấu càng nhiều, tinh huyết càng nhiều, Liên Tâm Cổ cũng càng mạnh mẽ.
Tuy nhiên… ý thức của Y Thiên cũng mờ nhạt dần. Bây giờ tựa hồ như trong đầu Y Thiên chỉ còn nhớ đúng một chữ: "GIẾT!"
Trong biển thức hải tăm tối, Đóa Đóa ôm lấy đầu, bất lực nhìn tất cả dần chìm trong huyết hải, từng khúc xương mọc lên như núi, mọi thứ đang giống như địa ngục. Nàng nằm xuống đống xương, tắm mình trong đống máu, người co gập lại như tôm.
Mắt nàng dần tối lại… ẩn sâu trong đó vẫn còn một tia hy vọng nhỏ nhoi. Bởi vì nàng tin nam nhân của nàng, sẽ lần nữa mang lại kỳ tích. Giống như lần đó vậy, cứ tưởng hắn đã chết…