Thiên Ngoại Lai: Cấm Khu

Chương 150: VẪN LÀ LỢI ÍCH XÃ HỘI



"Huyết Thủ Lão Nhân." Y Thiên đột ngột cất tiếng, âm thanh không mặn không nhạt.

"Tiểu đạo hữu cứ gọi ta là Tô Liệt là được."

Không hề để ý đến lời Tô Liệt nói, Y Thiên vẫn sải bước, tiếp tục:

"Dùng máu người sống luyện hóa tăng tu vi, thủ đoạn tà ác như vậy, tại sao ông lại nhởn nhơ ở đây, trong khi đám tà tu Huyết Ma Thần Tộc ở Nam Vực lại bị các đại tông môn truy sát đến cùng trời cuối đất? Bọn họ gọi đám Nam Vực là tà tu, cớ sao không ai gọi ông là tà tu?"

Y Thiên vẫn nhớ như in ánh mắt kinh tởm của đám thuộc hạ Long gia nhìn hắn khi hắn bộc phát Huyết Ma Dịch ở Dị Băng. Chúng gọi hắn là tà tu. Vậy cớ gì Tô Liệt lại được ngồi chung thuyền với Hồ Đại Thương?

Tô Liệt nghe hỏi, vuốt chòm râu bạc, nụ cười hiền hậu không hề thay đổi. Lão chậm rãi đáp:

"Thật ra tu tiên ấy mà, Vô Diện đạo hữu... lúc mới đầu làm gì có ranh giới thiện ác phân minh. Giết người cướp của, tranh đoạt tài nguyên, vốn dĩ trong giới tu tiên đã là chuyện như ăn cơm uống nước. Vậy tại sao từ lâu chưa hề có khái niệm tà tu gì đó, mà ngay lúc đám dị giáo tự xưng truyền nhân Huyết Ma Thần Tộc xuất hiện, cái danh 'tà tu' mới ra đời?"

Lão liếc nhìn bóng lưng của Vân Phi Vũ đang đi tít phía trước, hạ giọng mỉa mai:

"Bởi vì vốn dĩ các tu sĩ trong môn phái hay tán tu độc hành bên ngoài đều tự cân bằng lợi ích dựa trên thực lực. Nếu không động tới căn cơ hay tài nguyên trọng yếu của một tông môn nào đó, thì không có chuyện phân bua rạch ròi. Nhưng bọn tà tu ở Nam Vực thì khác. Bọn chúng tu luyện quá mức cực đoan, không cần Khí Linh, không màng cơ duyên. Thấy người là giết, thấy tu sĩ càng thèm thuồng. Bọn chúng coi máu phàm nhân chỉ để lót dạ, còn máu tu sĩ mới làm chúng no bụng."

Tô Liệt khẽ chép miệng:

"Từng bước đi của bọn chúng như cào cào châu chấu, đã vượt ra khỏi việc chính - tà rồi, mà nó động đến trực tiếp lợi ích, tài nguyên và nhân lực của các tông môn lớn. Bị cắt xén miếng cơm, các tông môn mới hùa nhau lại, gán cho chúng cái mác 'tà tu' để danh chính ngôn thuận ban lệnh truy nã toàn thiên hạ."

Y Thiên im lặng lắng nghe, trong đầu tự nhiên sáng tỏ. Thì ra trong cái giới tu tiên nực cười này, thiện ác vốn dĩ chỉ là một lớp vỏ bọc. Chính tông chưa chắc đã thiện, tà môn chưa chắc đã ác. Kẻ bị gọi là tà tu, đơn giản chỉ là kẻ dám cướp đi miếng ăn của những kẻ tự xưng là chính đạo. Chứ thật ra, số người bọn chính đạo giết, số máu bọn chúng đạp lên để leo lên cảnh giới cao hơn, chắc gì đã ít hơn lũ tà tu?

"Vậy thì tại sao ông cũng dùng công pháp Huyết Đạo, luyện người để tăng tu vi, lại không bị coi là tà tu?" Y Thiên hỏi tiếp, đánh trúng trọng tâm.

Tô Liệt híp mắt, nụ cười càng thêm sâu xa:

"Thực chất ta biết rất rõ cái giá phải trả khi động đến lợi ích của bọn môn phái chính tông. Cho nên, ta luôn giữ mình ẩn tu. Ta chỉ giết những kẻ dám đụng đến lợi ích của bản thân. Nếu bị các tông môn hỏi tội, đó chính là lý do hoàn hảo để ta thoát tội. Bởi vì quy củ của giới tu tiên rất rõ ràng: Kẻ nào động đến ta, ta có quyền giết không tha. Đương nhiên..." Lão khẽ nghiêng đầu, khóe môi nhếch lên đầy tà ác:

"...sẽ có những kẻ trong số các nạn nhân đó bị chết oan rồi."

Y Thiên cười lạnh, không nói gì. Một con cáo già sống mấy trăm năm, làm sao có thể không khôn ngoan.

"Hơn nữa," Tô Liệt nói tiếp, giọng có chút bực dọc:

"Số lượng người ta giết thường ngày không quá lớn. Chỉ khi tranh giành thiên tài địa bảo mới là lúc ta no bụng nhất. Đối với phàm nhân, ta càng nguyên tắc hơn, nước sông không phạm nước giếng. Chủ yếu trước kia ta hấp thu tu vi phần lớn bằng máu của yêu thú. Đang lúc săn yêu vương, thỉnh thoảng nhặt được vài cái xác tu sĩ còn nguyên máu như Lục Lăng đây, xem như thu hoạch bất ngờ."

Nhắc đến đây, chân mày Tô Liệt nhíu chặt lại thành chữ xuyên, điệu bộ như một lão già nông thôn đang kể chuyện phiếm:

"Nhưng mới gần đây, mọi thứ loạn hết cả lên. Kể từ khi cố thái tử băng hà, Nhị hoàng tử Lý Triệt lên ngôi vị Thái tử. Đám người hoàng triều vốn coi mạng dân như cỏ rác, nay lại rầm rộ ra quân đi khắp các cánh rừng, giăng lưới bắt sống yêu thú, chuyên tâm thu phục mang về."

Nghe đến hai chữ "Lý Triệt", bước chân của Y Thiên hơi khựng lại một nhịp. Sát khí dưới lớp áo choàng đen bất giác gợn lên một tia sắc lạnh nhưng được hắn nhanh chóng đè xuống.

"Bọn họ tốt như vậy sao? Đi dẹp loạn yêu thú bảo vệ dân lành?" Y Thiên khinh bỉ nhả từng chữ.

Tô Liệt lắc đầu ngao ngán:

"Tốt đẹp nỗi gì! Nếu thực tâm muốn cứu dân thì đã giết sạch hoặc thu phục hết rồi. Đằng này, bọn chúng chỉ nhắm bắt những yêu thú cấp thấp và trung bình, dễ khống chế. Còn các Yêu Vương hùng mạnh tàn phá xóm làng thì chúng lập tức bỏ qua, quay xe rút lui để tránh hao tổn binh lực. Thật sự là vô đạo! Tuy không biết lũ hoàng tộc đang ấp ủ âm mưu quỷ quái gì, nhưng hành động của chúng đã cướp đi không biết bao nhiêu nguồn nguyên liệu luyện máu của ta. Bây giờ nếu không có mấy tên tu sĩ ngu ngốc tự chui đầu vào rọ, ta căn bản không có gì để tu luyện. Dựa vào việc hít thở linh khí thiên địa để thăng cấp Kim Đan ư? Đối với một kẻ không có thiên phú như ta, thật hoang đường!"

Y Thiên nghe đến cái tên Lý Triệt, sát ý trong mắt suýt chút nữa bùng phát. Hắn nắm chặt bàn tay, ép bản thân phải bình tĩnh, dù sao đối với hắn chút chuyện này căn bản vẫn quá quen thuộc.

Nhưng cái khiến hắn để ý nhất trong câu chuyện vẫn là động cơ khó hiểu của hoàng triều, đó là âm mưu bí mật gì của lão hoàng đế hay là của riêng Lý Triệt. Yêu thú tuy vô cùng nguy hiểm, nhưng ẩn sâu vẫn có nhiều giá trị chằng hạn như da thịt, một số còn có các đặc tính đặc biệt rèn lên được các pháp khí, chế tạo nên các pháp bảo vô cùng quan trọng.

Nhất là yêu hạch, thứ có thể coi như là đan điền của yêu thú. Bất quá, muốn luyện được yêu hạch không phải luyện đan sư đủ đẳng cấp thì không thể, trừ phi Lý Triệt có thể như Y Thiên chịu được số lượng linh lực bộc phát bạo liệt dữ dội đầy hỗn loạn trong yêu hạch tràn ra.

Không nói đến nỗi đau đớn xuyên qua da thịt, thẩm thấu đến cả linh hồn nó đem lại, chỉ riêng về khoản có thể hấp thụ hay không thì Y Thiên đã là độc nhất rồi, trước nay chưa từng có tiền lệ nào như vậy.

Trong lúc bản thân vẫn còn nhấn chìm trong biển suy nghĩ, đoàn người đã rẽ qua một khúc quanh lớn, không gian hẹp bỗng chốc mở bung ra thành một khoảng sân băng khổng lồ, rộng hàng nghìn trượng. Ánh sáng xanh dịu của Băng Ngọc Lâm không còn nữa, thay vào đó là một màu trắng nhợt nhạt, chết chóc.

Tất cả lão quái Kim Đan Cảnh vốn đang tách ra tìm cơ duyên không hẹn mà cùng lúc hội tụ lại tại một ở đây, điểm giao thời trước khi bước xuống tầng hai.

Thế nhưng, vừa bước vào khoảng không gian này, tất cả đều chết trân tại chỗ.

Nằm chỏng chơ giữa trung tâm khoảng sân băng là một cái xác khổng lồ. Nhìn kỹ lại, đó vốn không phải là một tảng băng, mà là Băng Ngọc Hồ Vương, con yêu vương thống lĩnh toàn bộ khu vực Băng Ngọc Lâm, là một yêu thú Lục cấp sở hữu thực lực ngang ngửa với một tu sĩ Giả Anh Cảnh.

Tất cả các lão quái Kim Đan Cảnh đều cảm thấy da đầu tê dại.

Xác của Băng Ngọc Hồ Vương bị băm vằm thành hàng trăm mảnh. Lớp giáp băng cứng hơn cả huyền thiết của nó bị xé toạc, để lộ ra những thớ thịt nham nhở. Máu xanh lam của yêu thú đã khô cứng, kết dính chặt vào mặt sàn, chứng tỏ trận chiến đã kết thúc từ khá lâu.

"Lục cấp yêu vương... lại chết thảm thế này sao?"

Y Thiên nheo mắt quan sát. Những vết cắt trên xác yêu vương cực kỳ ngọt và dứt khoát. Không có dấu vết của sự giằng co, vật lộn hay pháp thuật nổ tung. Chỉ có những đường thương sắc lẹm đâm xuyên tử huyệt và vô số mảnh băng tinh cắt nát gân cốt.

Một cơn gió lạnh ngắt vút qua mang theo dư ảnh mờ nhạt. Một lão già gầy gò, đôi chân quấn đầy những dải băng vải thô ráp tỏa ra từng tia điện xẹt lách tách, chớp mắt đã xuất hiện ngay sát cái xác.

Bàn tay thô ráp của lão khẽ lướt trên không trung, cách miệng vết thương trí mạng ở cổ con thú nửa tấc, gương mặt nhăn rúm lại.

"Tốc độ này..." Đột nhiên lão ngẩng đầu lên nhìn Y Thiên, một cơn lạnh lẽo chạy dọc sống lưng nhưng vì thân phận, lão vẫn phải cố giữ bình tĩnh:

"Lão phu A Phong mang danh Phong Lôi Tẩu tung hoành ngang dọc, tự nhận cước bộ nhanh như thiểm điện, vậy mà nhìn vết cắt này cũng phải tự thấy hổ thẹn. Không có lấy một gợn gió nhiễu loạn, con súc sinh này chết mà chưa kịp chớp mắt."

Ngay lập tức, một luồng hơi nóng hừng hực bùng lên đẩy lùi hàn khí đang áp sát. Một nam nhân mập mạp, râu tóc đỏ rực như lửa, tay phe phẩy một chiếc quạt lông chim cháy rực bước lên. Lão cau mày, nhìn vết thương bị khí lạnh cắn nát đến mức thịt cháy đen:

"Khốn kiếp thật, Lâm Thồn ta đây được người đời nể mặt gọi một tiếng Liệt Diễm Chân Nhân, vốn định dùng Liệt Diễm Phiến nướng chín con yêu hồ này làm mồi nhắm. Nào ngờ vết thương bị hàn khí cắt gọt đến mức dứt khoát thế này, hỏa hệ của ta e là cũng chưa làm gọn được như thế."

Cách đó không xa, một lão giả bận đạo bào sờn cũ, đôi mắt nhắm nghiền nhưng trên tay lại xoay tít một viên minh châu xám xịt ẩn chứa sương mù. Ánh xám từ viên châu chiếu rọi, phản chiếu vẻ mặt đầy tính toán của lão:

"Cuồng Vân Châu của ta trước nay chưa từng bói sai mạng số. Theo thiên cơ, Hồ Vương này vốn phải cầm cự được đến rạng sáng mai. Vậy mà Băng Tuyệt Cốc đã chém đứt cả vận số... Chương Cao ta bôn ba bao năm nay, lần đầu mới thấy một thế cục nghịch chuyển rợn người thế này."

Tiếng gõ lộc cộc vang lên đều đều. Một vị hòa thượng khoác áo cà sa vá chằng vá đụp, bước chân trần đạp trên băng lạnh, tay nắm chặt một cây chử đúc từ vàng ròng. Gương mặt ông ta ngập tràn vẻ bi ai:

"A Di Đà Phật. Huyền Cơ Tử huynh à, lòng người khó đoán, lưới trời lồng lộng như vậy, thiên cơ của huynh có vẻ sai rồi. Chứ thiên ý làm sao có thể bị đoạn mất."

"Coi như Vân Du đệ nói đúng, nếu không mọi chuyện khó đoán. Từ khi vào đây, Cuồng Vân Châu đã không ngừng điên cuồng xoay loạn, buộc ta phải vận sức mới có thể điều khiển được. Chỉ mong rằng ở đây được xem như bí cảnh, thiên nhãn của nó không soi tới tầng trời được."

Dựa lưng vào một cột băng gần đó là một nam nhân thân vận áo tơi xám xịt, mái tóc rối bù che khuất nửa khuôn mặt, bên hông đeo một thanh trường kiếm vỏ gỗ mộc mạc. Bàn tay sần sùi của ông ta đè chặt chuôi kiếm đang khẽ rền rĩ, ánh mắt lóe lên dị quang:

"Khí tức còn sót mạnh mẽ đến mức Thanh Phong Kiếm của ta cũng phải sinh lòng e ngại. Ta vốn là kẻ không tên không họ, người đời gọi bừa là Vô Danh Kiếm Khách, chỉ cầu một đối thủ xứng tầm. Nay nhìn vết thương này, lòng cầu chiến quả thực không nhịn được mà dâng trào."

Cuối cùng, mọi ánh nhìn vô thức dồn về phía một lão già độc nhãn, vác trên lưng một thanh đại đao bọc trong vải đen. Uy áp mà lão tản ra đủ khiến không khí xung quanh vặn vẹo, ép các lão quái khác phải tự động nhường bước. Lão chỉ nhìn chăm chăm vào vết thương hình chữ thập nơi lồng ngực Hồ Vương, khẽ gật đầu:

"Lãnh Vô Tình, nha đầu đó thực sự thú vị đấy. Cho dù thực lực mạnh đến đâu, tạo ra vết thương như này trên người của Băng Ngọc Hồ Vương, không đơn giản đâu. Thật làm cho người ta tò mò mà."

Tuyết Nhung bước tới, ánh mắt phượng lướt qua cái xác rồi trầm giọng kết luận:

"Không phải một mình Lãnh Vô Tình làm. Các vết chém nhỏ trên khớp xương là do trận pháp phong tỏa. Tám đệ tử ép con quái vật không thể hấp thu hàn khí, Lãnh Vô Tình kết liễu. Bàn về chiến lực tổ đội... bọn họ đã bỏ xa chúng ta rất nhiều rồi."

Bầu không khí nặng nề đè sập xuống vai tất cả mọi người. Thanh Vân đứng sau lưng Vân Phi Vũ cũng nuốt khan, sự ngạo mạn trên mặt biến mất sạch sẽ. Ai nấy đều hiểu, sự hiện diện của Băng Tuyệt Cốc đã không còn là một rào cản, mà là một bức tường thành khó có thể vượt qua.

Bạch Tư Mi khẽ liếc nhìn về phía bóng lưng hắc y của Y Thiên. Nàng tự hỏi, đối mặt với một thực lực tàn nhẫn và phối hợp hoàn hảo đến như vậy, hắn có còn giữ được sự bình thản ngạo nghễ kia không?

"Khi ở nơi nguy hiểm đó, chắc chắn ta lại có cơ hội ở bên cạnh chàng rồi, Y Thiên."

Trong khi đám người còn đang chìm trong sự dè dặt và toan tính, Y Thiên vẫn lặng im không nói lời nào. Đôi mắt không tròng của hắn lướt qua cái xác yêu vương. Mọi người nhìn thấy ở đó sự chết chóc và đáng sợ. Còn hắn? Hắn chỉ nhìn thấy một vũng máu khổng lồ, một nguồn linh lực vô cùng lớn.

Tô Liệt nhìn thấy tâm ý của Y Thiên, liền bên cạnh khuyên ngăn:

"Bỏ đi tiểu đạo hữu. Nghe ta nói này, tuy Huyết Độc Thần Ti có thể luyện hoá máu trong xác yêu thú thành linh lực, nhưng đây là yêu vương lục cấp đấy. Ngay cả ta một Kim Đan Cảnh Hậu Kỳ cũng chưa dám đả động gì tới đám máu này, ngươi đấy đừng quá tham lam mà tổn hại đến căn nguyên."

Chẳng trách đám người khi thấy Y Thiên dáng vẻ điên cuồng đều sợ hãi, hắn thế mà ở ngay lúc này không chút kiêng dè, không chút để lời Tô Liệt mà phất tay, thả ra một đám máu bao bọc lấy toàn bộ thân xác của Băng Ngọc Hồ Vương. Sau đó, nhanh chóng thả vào túi trữ vật, đồng thời lên tiếng:

"Xác của yêu vương này, để ở đây cũng vô dụng. Chi bằng cho Vô Diện đem về, các vị không giận chứ?"

Hồ Kỳ muốn ngăn hoàn toàn tranh cãi, quyết định đi trước một bước, lập tức bước lên bên cạnh Y Thiên, rồi nhìn sang tất cả:

"Vô Diện công tử muốn đương nhiên là được rồi. Yêu vương này đã bị mất đi yêu hạch, vốn cũng chẳng còn giá trị gì."

Thấy mọi người không có chút phản ứng nào trái chiều, Hồ Kỳ khẽ gật đầu hài lòng, nói tiếp:

"Nhân dịp mọi người cùng ở đây, tiếp đến đã là tầng hai của Cửu U Băng Nguyên - Hàn Băng Hồ. Nơi này nguy hiểm trùng trùng điệp điệp, chúng ta cùng nhau đi chưa chắc có thể bảo toàn tất cả. Huống chi mỗi người mỗi nơi, về việc hứa với các đạo hữu Hồ mỗ tất nhiên sẽ nói được làm được. Bất quá, đó là khi đạo hữu còn mạng trở về để nhận mà thôi."

Nghe lời này của Hồ Kỳ, mọi người lập tức hiểu được nguy hiểm mà bản thân sẽ phải đối mặt sắp tới lớn đến mức nào. Hàn Băng Hồ cũng không nghe nói có thiên tài địa bảo gì nổi bật, có lẽ phải dựa vào cơ duyên mỗi người rồi. Vậy thì cũng không cần mạo hiểm nữa, đi cùng nhau có vẻ tốt nhất rồi. Cùng nhau nghĩ đoạn, tất cả các lão quái đều trao nhau một ánh mắt, đồng loạt gật đầu, đồng thanh vang:

"Được."

Riêng Y Thiên không hề quan tâm, bọn họ đi chung hay không đều không ảnh hưởng đến việc hắn cùng với nhóm Hồ Kỳ. Đáng chú ý hơn là xác của lục cấp yêu vương này, mới thoáng động ý nghĩ mà hắn đã không tự chủ mà khẽ cong lên một nụ cười đầy điên rồ, động niệm ý truyền vào tâm thức Đoá Đoá:

"Đoá Đoá, nàng sắp được thăng cấp rồi."