Thiên Ngoại Lai: Cấm Khu

Chương 148: GIAO DỊCH



"Huyết Đạo tu sĩ? Ý ông là tà đạo phương Nam?" Y Thiên cất giọng nặng nề.

"À không, tu đạo nào lại liên quan đến chính tà?"

Y Thiên nghe người đó nói, chỉ thầm cười ẩn ý.

"Được chứng kiến Vô Diện đạo hữu nhất chiêu đoạt mệnh, lấy yếu thắng mạnh tại hạ quả thực rất khâm phục. Nhưng chủ yếu vẫn là muốn ở chỗ đạo hữu câu trả lời rõ ràng."

Y Thiên khẽ xoay đầu, giọng như bề trên:

"Bản thân không hề rõ ràng lại muốn người khác rõ?"

Nghe vậy, người đó liền hiểu. Gương mặt thoáng chút ngại ngùng, hai tay chắp lại trước mặt:

"Đã thất thố rồi, tại hạ Tô Liệt. Trong một cơ duyên vô tình tiến vào con đường tu tiên, lấy máu làm đạo. Cho nên người trong thiên hạ hay gọi tại hạ là Huyết Thủ Lão Nhân, Vô Diện đạo hữu cứ thân thiết gọi ta hai chữ Tô Liệt là được."

"Huyết Đạo tu sĩ? Rốt cuộc là thứ gì, nó so với tà tu khác nhau ở đâu?" Y Thiên thầm nghĩ.

Phải biết mấy lão tán tu này không một ai bình thường cả, bản thân chinh chiến đã lâu năm, sống chết luôn đặt trên cán cân. Ngay cả một Lục Lăng đã khó xơi như thế, xuất hiện vô cùng đúng lúc.

Tô Liệt này cũng vậy, không lẽ các lão quái Kim Đan Cảnh ai cũng như ai, đều thích lúc bất ngờ mới xuất hiện? Thật sự là Y Thiên không nghĩ nổi, hắn chỉ đơn thuần muốn hỏi lão có phải Huyết Đạo tu sĩ thôi, cần gì phải ra vẻ khí thế như vậy.

"Vô Diện đạo hữu là ngại đông người nên không thể nói sao? Dễ thôi."

Tô Liệt phất tay, hồng bào tung bay giữa nền băng. Một làn huyết đặc quánh tràn ra xung quanh, dát mỏng như tờ giấy thoáng chốc bao trùm toàn bộ không gian chỉ riêng Tô Liệt và Y Thiên.

Cảnh tượng diễn ra quá nhanh khiến những người bên ngoài hoàn toàn trở tay không kịp. Lớp màng máu đỏ rực, sền sệt như kén nhện khổng lồ cắt đứt mọi âm thanh, ánh sáng và cả thần thức thăm dò.

"Tô Liệt! Ông định làm gì?"

Tuyết Nhung biến sắc, đôi mắt phượng mở to bùng lên ngọn lửa tức giận chưa từng có. Bàn tay ngọc ngà của nàng lập tức vung lên, Băng Tuyết Cung hiện ra tỏa hàn khí buốt giá. Nàng không do dự kéo căng dây cung, một mũi tên băng tinh ngưng tụ từ linh lực mạnh nhất của nàng xé gió lao vút đi, găm thẳng vào lớp màng máu.

XÈO!

Mũi tên băng vừa chạm vào màng huyết sắc liền bốc khói nghi ngút, hóa thành một vũng nước đục ngầu rồi bốc hơi hoàn toàn, không thể để lại dù chỉ là một vết xước.

Tuyết Nhung cắn chặt môi đến rỉ máu, hơi thở trở nên dồn dập. Kế hoạch tiến vào Cửu U Minh Băng đoạt lấy Thần Họa Lưu Ly của nàng, điểm mấu chốt nhất chính là Vô Diện phải làm mồi nhử sống sót trước Huyền Băng Giao ở tầng sáu. Nếu lúc này Vô Diện chết trong tay Tô Liệt, mọi hy vọng của nàng coi như đổ sông đổ bể. Nàng lại kéo căng dây cung lần hai, định liều mạng thiêu đốt linh lực để phá vỡ huyết trận.

"Tuyết Nhung, bình tĩnh!" Hồ Kỳ lao tới, bàn tay to lớn vững chãi nắm chặt lấy cổ tay đang run rẩy của nàng, ép mũi tên hạ xuống:

"Đừng manh động. Màng máu này không có sát khí, nó chỉ là một dạng phong tỏa không gian. Tô Liệt lão ta giăng màng thế này, chín phần mười là đang đàm phán giao dịch."

Tuyết Nhung lồng ngực phập phồng, ánh mắt vẫn găm chặt vào khối huyết kén:

"Nhưng Vô Diện đang bị thương, nếu lão ta giở trò..."

Ở phía sau, huynh đệ Băng Ngưu và Hỏa Ngưu vẫn đứng im lìm như hai bức tượng đá, song khí trong tay gằn xuống mặt băng, chỉ đợi một tiếng hô của Tuyết Nhung là lập tức xông lên bán mạng.

Vân Phi Vũ cách đó không xa vuốt râu mỉm cười đầy ẩn ý, một bên mắt khẽ híp lại. Việc Vô Diện bị phong tỏa không gian đối với lão mà nói lại là chuyện tốt, bớt đi một kẻ ngông cuồng làm chướng mắt Vân Tiêu Tông.

Bên trong vòm không gian rực màu đỏ ối, Y Thiên đứng khoanh tay, đôi mắt không tròng nhìn thẳng vào Tô Liệt.

"Ông tại sao lại muốn biết như vậy?" Y Thiên hỏi.

"Chẳng phải là hiếm lắm mới gặp đồng đạo hay sao?" Khác với dáng vẻ căng thẳng của Y Thiên, Tô Liệt sắc mặt một chút cũng không đổi, ánh cười hiền hậu luôn hiện trên gương mặt đầy nếp nhăn của lão.

"Nếu ta nói có thì sao? Nói không thì sao?"

"Có thì tốt, không thì chẳng sao. Bởi vì ta ở đây muốn cùng đạo hữu giao dịch một vật."

"Vật gì?" Y Thiên nhíu mày, nhìn thẳng vào hai mắt cười nheo lại của Tô Liệt, muốn trong đó đoán thử lão muốn gì.

"Vật này lão tin tiểu đạo hữu đây sẽ không cần đến."

Nhìn theo hướng mắt của Tô Liệt, Y Thiên mạnh bạo dùng máu lấy ra Hắc Vụ Phiên, có chút khinh thường nói:

"Ông muốn là cái thứ đồ chơi rác rưởi này sao? Ta quả thật không cần, nếu ông muốn thì có thể cho."

Nói rồi, Y Thiên thật sự đã vứt Hắc Vụ Phiên vào tay lão. Hai mắt lão mở to cực hạn, dường như không thể tin vào mắt mình.

"Biết ngay mà. Thứ ông cần không phải là cái Hắc Vụ Phiên này, nam nhân quân tử nào cần vòng vo tam quốc như vậy. Cứ nói thẳng ra đi, ông cần gì trên người ta."

"Không qua mắt được Vô Diện đạo hữu mà…" Tô Liệt thu lại nụ cười, ngón tay xương xẩu chỉ thẳng vào cái bao máu dưới chân Y Thiên:

"Xác của Lục Lăng." Lão nhả chữ chậm rãi:

"Đạo hữu giữ lại cái xác rỗng không thần hồn này cũng chẳng để làm gì, nó chỉ chuốc thêm tử khí vào người. Nhưng đối với lão phu, nhục thân của một cường giả Kim Đan Cảnh lại là một món cực phẩm."

Y Thiên im lặng quan sát. Trong đầu hắn bắt đầu tính toán. Cái xác của Lục Lăng đúng là vô dụng với hắn hiện tại. Nhưng để đổi lấy nó, Tô Liệt chắc chắn phải nhả ra một thứ gì đó xứng tầm.

"Ông cần cái xác đó để làm gì?" Y Thiên cố tình dò xét.

Tô Liệt vuốt chòm râu lưa thưa, điệu bộ ra vẻ một bậc tiền bối đang giảng giải cho hậu bối:

"Đạo hữu tu Huyết Đạo, chắc hẳn cũng biết việc sử dụng máu tươi để chiến đấu mang lại sức mạnh bạo liệt, nhưng cũng vô cùng hao tổn căn cơ, lại dễ sinh ma tâm. Lão phu có một thứ gọi là Huyết Lô. Chỉ cần cho nhục thân của kẻ địch vào đó, hòa cùng một giọt máu của bản thân như một loại độc tố, Huyết Lô sẽ luyện hóa toàn bộ tinh huyết và linh lực của kẻ đó thành của mình. Uống máu từ Huyết Lô, tu vi sẽ tăng tiến mà không cần phải khổ nhọc hấp thu linh khí thiên địa."

Y Thiên khẽ giật mình. Trong lòng hắn trỗi dậy một cỗ chấn động. Khái niệm này hoàn toàn mới mẻ với một Luyện Khí Kỳ như hắn. Dùng máu làm chất độc đồng hóa kẻ thù? Điều này... chẳng phải Huyết Ma Dịch trong cơ thể hắn sinh ra đã có khả năng dung hợp và nuốt chửng máu kẻ khác đó sao? Hắn không cần Huyết Lô gì đó, bản thân cơ thể hắn vốn dĩ đã có chức năng tương tự, chỉ là làm sao để tăng tu vi?

Tuy nhiên, ngoài mặt Y Thiên vẫn giữ nguyên vẻ lãnh đạm:

"Cách thức cũng khá thú vị. Nhưng chỉ dựa vào vài lời giải thích suông mà muốn đổi lấy xác của một Kim Đan? Huyết Thủ Lão Nhân, ông khinh Vô Diện ta quá rồi."

"Hấp thụ tu vi cuối cùng cũng không đơn giản chỉ cần mỗi Huyết Lô là làm được, mà lại liên quan đến vật ta sẽ trao đổi với đạo hữu."

Nghe đến điều này, không khỏi khiến lòng tò mò của Y Thiên dâng lên đỉnh điểm, gấp gáp hỏi:

"Là vật gì? Mau nói!"

Tô Liệt cười khà khà, dường như đã lường trước phản ứng này. Lão thò tay vào trong lớp áo bào, cẩn thận lấy ra một cuộn da thú mỏng dính, mục nát, bên trên loang lổ những vệt máu đen kịt đã khô từ rất lâu.

"Đương nhiên là không bắt đạo hữu chịu thiệt." Tô Liệt nâng cuộn da lên:

"Đây là một cuốn công pháp tàn khuyết mà ta may mắn thu được thời trẻ, nghe đồn là di vật của Huyết Ma Thần Tộc xa xôi ở Nam Vực. Dù chỉ là bản tàn khuyết, nhưng nó dạy cách ngưng luyện máu thành tu vi, thay thế hoàn toàn cho linh lực. Tất nhiên việc này rất là khó, gần như không thể và dựa vào may mắn là phần lớn. Cho nên ta đã bắt đầu cải tiến nó, để cho sau khi uống máu từ Huyết Lô thì sẽ sử dụng công pháp này để tăng tu vi. Tu vi con mồi càng cao, hiệu quả càng lớn."

Y Thiên nheo mắt nhìn cuộn da. Trong mắt hắn lúc này, đây chỉ là một cơ hội để tìm hiểu thêm về cách khống chế thứ máu quỷ dị đang hành hạ tâm trí mình.

"Đạo hữu nhìn cho kỹ." Tô Liệt mở cuộn da ra. Trên đó vẽ vài đồ hình kỳ lạ, nhưng nổi bật nhất là bốn giọt máu được phác họa, bên trong mỗi giọt máu có khắc những ký tự ngoằn ngoèo, mờ ảo:

"Đây là phương pháp khắc chữ lên máu. Tương truyền nếu khắc đủ mười chữ, sẽ tạo thành Huyết Ma Thần Văn, uy lực kinh thiên động địa. Đáng tiếc, cuốn tàn phổ này chỉ ghi lại được bốn chữ, lại vô cùng khó khăn."

Tô Liệt thở dài tỏ vẻ tiếc nuối, nhưng đôi mắt lại chăm chú quan sát phản ứng của Y Thiên:

"Ta cả đời dốc sức cũng không thể khắc nổi một chữ hoàn chỉnh nào vì thiếu sót nội dung."

"Nhưng dựa vào những khẩu quyết luyện máu căn bản trong này, ông mới có thể đứng vững ở Kim Đan Cảnh. Cuốn tàn phổ này không đơn giản chỉ là tàn khuyết, đúng chứ?"

"Đương nhiên rồi, nó đã được ta sử dụng sự am hiểu của bản thân với máu và tâm huyết của ta với nó để tự nâng cấp lại, có công năng biến máu thành độc giết địch, có phải rất hấp dẫn đúng chứ? Ta cũng tự hào đặt cho nó cái tên Huyết Độc Thần Ti, nghe rất oách đúng chứ? Hahaha!"

Cười đoạn, mắt lão đột nhiên trở nên nghiêm túc khác thường:

"Vậy thì cuốn tàn phổ này, đổi lấy xác Lục Lăng, đạo hữu thấy thế nào?"

Y Thiên đứng im, nhưng cánh tay dị dạng dưới lớp hắc y khẽ co rụt lại. Huyết Ma Dịch đang chảy trong cơ thể hắn dường như đang reo lên một thứ âm thanh tĩnh lặng.

Cảm giác đau đớn nhức nhối khi sử dụng Huyết Ma Dịch bạo phát đánh với Thanh Vân và Lục Lăng vừa rồi vẫn còn in hằn trong tâm trí hắn. Nếu cuốn tàn phổ này có thể giúp hắn tìm ra cách sử dụng máu thay thế linh lực một cách bài bản, giảm thiểu sự ăn mòn ma tính, thì nó có giá trị hơn nhiều so với cái xác của Lục Lăng.

"Một cuốn công pháp ngay cả ông cũng không luyện thành nổi, lại đem ra làm vật trao đổi." Y Thiên cất giọng khàn khàn, cố tình tỏ ra khinh thường:

"Ông nghĩ một tên Luyện Khí Kỳ như ta lấy về thì làm được gì? Tẩu hỏa nhập ma mà chết sao?"

"Ấy, Vô Diện đạo hữu đừng vội chê." Tô Liệt mỉm cười:

"Đạo hữu có thể dùng máu chiến đấu điên cuồng như vậy, thiên phú Huyết Đạo chắc chắn không tầm thường. Biết đâu đạo hữu lại ngộ ra được thứ mà lão phu cả đời không thấu? Cứ coi như đây là một phần kết giao thiện duyên giữa hai kẻ đi chung một con đường đi."

Trong thâm tâm Tô Liệt, lão hoàn toàn không tin Y Thiên có thể luyện ra cái gì từ cuốn tàn phổ rách nát đó. Bốn chữ khắc sai lệch kia, luyện vào chỉ tổ phế bỏ căn cơ. Nếu thực sự luyện được thì phải nói vận khí của hắn quá cao, bởi lão sống đã hơn trăm năm nhưng còn chưa có vận khí luyện được sáu chữ.

Tô Liệt lấy ra chủ yếu để đánh vào sự tò mò và lòng khao khát sức mạnh của một tu sĩ Huyết Đạo trẻ tuổi, mượn cớ hốt trọn cái xác Kim Đan béo bở.

Y Thiên rũ mắt. Hắn vốn dĩ là một kẻ thích đánh cược. Cái xác Lục Lăng để lại thực sự không có nhiều tác dụng, chi bằng lấy cuốn tàn phổ này về từ từ nghiên cứu. Dù sao thì, Huyết Ma Dịch trong người hắn có khả năng tự động đồng hóa rất mạnh, biết đâu có thể bù đắp được những chỗ tàn khuyết của công pháp.

"Được."

Y Thiên giơ chân đá nhẹ vào cái bao máu. Khối xác không hồn trượt dài trên mặt băng, dừng lại ngay dưới gót chân Tô Liệt.

Tô Liệt ánh mắt sáng rực, phất tay vung ra một dải huyết khí hút cái xác vào trong nhẫn trữ vật, đồng thời ném cuộn da thú về phía Y Thiên.

Y Thiên bắt lấy cuộn da, cất gọn vào đai lưng. Hắn không vội mở ra xem, bởi vì hiện tại không phải lúc.

"Giao dịch xong rồi. Mở không gian ra đi, Huyết Thủ Lão Nhân. Người của Hồ gia bên ngoài chắc đang lo cuống cuồng rồi đấy." Y Thiên nhàn nhạt nói.

Tô Liệt cười khà khà, hai tay chắp lại. Lớp màng máu đỏ quạch tức thì vỡ tan thành hàng vạn đốm sáng đỏ, lả tả rơi xuống mặt băng như một trận mưa hoa. Cảnh vật Băng Ngọc Lâm mờ ảo hiện ra.

Ngay khoảnh khắc màng máu biến mất, Tuyết Nhung đã lao tới trước mặt Y Thiên, ánh mắt lướt nhanh từ đầu đến chân hắn, quan sát xem có vết thương nào mới hay không. Thấy hắn vẫn đứng vững vàng, hơi thở ổn định, tảng đá đè nặng trong lòng nàng mới được buông xuống.

"Đạo hữu không sao chứ? Lão ta đã làm gì bên trong?" Tuyết Nhung gấp gáp hỏi, giọng nói tuy lạnh nhưng không giấu nổi sự khẩn trương.

Y Thiên lắc đầu, thản nhiên bước qua nàng:

"Chỉ là một cuộc trao đổi nhỏ. Lão lấy đi thứ lão cần, ta lấy thứ ta muốn. Tiến lên thôi, đừng lãng phí thời gian ở tầng một này nữa."