"Ta còn lạ gì nữa? Muốn dùng thủ đoạn gì lên ta thì cứ dùng đi. Không lẽ một tiền bối Kim Đan Cảnh lại sợ không dám trực diện đối đầu với tiểu bối Luyện Khí Kỳ như ta đây?" Y Thiên nhếch môi khinh thường, đầy chế giễu nói.
"Y Thiên, chàng đừng xem thường lão ta. Lão ta thật không đơn giản đâu, tuy rằng chưa rõ công pháp nhưng Khí Linh lại là một hắc vụ phiên được nuôi dưỡng bằng linh hồn, lấy hồn nô làm chủ phiên bằng cách dày vò cơ thể con người đến cực hạn." Đoá Đoá ở trong thức hải đan điền nói vọng, bộ dáng đi qua đi lại dường như rất sợ hắn lỡ lời, lại lâm vào một trận chiến không cần nữa.
Y Thiên khẽ thở dài, hắn cũng là bất đắc dĩ thôi. Hình tượng bất cần của hắn trước mặt mọi người đang được xây dựng rất tốt, lúc này lại có bốn người Hồ Kỳ ở bên vị hắc bào nhân này làm sao vì hắn khiêu khích mà động thủ.
"Ta biết, lão ta đến đây chỉ chờ ngư ông đắc lợi. Từ đầu đến cuối một cái ý tốt dành cho ta hay Thanh Vân đều không có. E rằng chỉ chờ giây phút nghiệt ngã của cả hai mà lao vào cùng lúc triệt để thu phục linh hồn, buộc ta và Thanh Vân trở thành hồn nô trong phiên của lão."
Đoá Đoá gật gù tán thành, người đến không tiếng động chưa chắc là người xấu nhưng nhất định không thể nào là người tốt. Chỉ dựa vào việc hắc bào nhân kia toàn thân bao phủ bởi lớp hắc quang đã không thể bình thường.
"Càng là vậy thì càng nên cẩn trọng hơn. Bởi vì lão đã nhắm vào chúng ta một lần, sẽ không có ai đảm bảo rằng lão sẽ thực sự không nhắm vào chúng ta lần hai, lần ba cả. Cho nên chàng hãy nhớ lấy, ở đây rất nguy hiểm không chỉ từ đối thủ mà còn từ những kẻ được coi là đồng đội này. Đánh một trận với Vân Tiêu Tông thiên kiêu cũng đã cho chàng thấy rồi đó, chàng khi không có Huyết Ma Dịch thì hoàn toàn không là gì cả."
Y Thiên rất khó chấp nhận sự tình này, đã quá lâu phụ thuộc vào Huyết Ma Dịch khiến hắn nhiều lúc thực sự nghĩ rằng bản thân là bất tử bất diệt. Nhưng tình thế lúc này bắt buộc phải chấp nhận sự thật và giấu nó sâu vào trong, chuyến đi còn dài, chỉ có nó với Bất Khứ Hồi Quang Cư cùng Cấm Phiên là những con bài tẩy duy nhất của hắn. Thực sự vẫn cần phải dấu, nhất là Huyết Ma Dịch có thể ăn mòn tâm trí của hắn.
"Được rồi, ta hiểu rồi. Không dùng nữa là được đúng không?"
"Ý ta không phải vậy, chỉ là nên hạn chế sử dụng. Chàng có ngũ hành linh lực cùng Sát Khí là đã đủ phòng thân trước mạo hiểm rồi, cùng lắm sử dụng lượng nhỏ Huyết Ma Dịch phù trợ, đừng coi nó là thủ đoạn sử dụng chính."
Hồ Kỳ nét mặt nghiêm trọng, ánh mắt sâu hoắm nhìn vào hắc bào nhân:
"Lục Lăng tiền bối, có thể cho ta hỏi người tại sao lại bất động trong đó không? Là có ý gì với Vô Diện công tử, hay là đang chờ lấy cơ duyên?"
Hồ Kỳ đanh thép lên giọng, muốn dùng lời lẽ này để cho Lục Lăng biết khó mà lui, trong lòng hắn quan trọng nhất vẫn là để Vô Diện công tử này an toàn đến lúc Dị Băng xuất hiện.
Lục Lăng chân bước tới vô cùng nặng nề, hắc vụ phiên gõ xuống mặt băng kêu lên từng tiếng khô khốc đáng sợ. Làn hắc vụ treo trên đỉnh đầu nghiền nát tất cả phiến lá băng bay tới, hoàn toàn không coi Băng Ngọc Lâm ra gì.
Trong sự tĩnh lặng, tiếng gào thét phát ra từ đám hắc vụ vẫn khiến người ta ít nhiều rợn tóc gáy. Lục Lăng lúc này mới cất tiếng già nua, giải thích:
"Hồ đại thiếu gia, người thật sự đang hiểu lầm Lục mỗ rồi. Ta biết Vô Diện đạo hữu đây đối với đại thiếu gia rất quan trọng. Khi nãy trong lúc đang truy tìm Băng Ngọc Chi Tâm thì đột nhiên thấy chỗ nào có dao động linh lực rất lớn, ta mới bèn dấn thân mình vào bóng tối theo dõi đến đây. Khi đến đã thấy một nơi toàn là sương mũ bão kiếm, ta già như vậy quả thực không dám liều mình vào cứu Vô Diện đạo hữu, định chờ mây gió tan đi liền vào cứu Vô Diện đạo hữu ra thì không ngờ Tuyết cô nương đã ra tay trước. Một chiêu đã có thể định đại cục, quả thực rất đáng ngưỡng mộ."
Y Thiên không nhịn nổi mà bật cười. Hắn từ lúc đi ra khỏi Mạc gia chỉ thấy có mỗi bản thân vô sĩ, hoàn toàn chưa gặp kẻ nào vô sĩ như Lục Lăng trước mặt.
"Ngươi cười cái gì?" Lục Lăng nghiêm mặt vấn.
Y Thiên điềm tĩnh nhìn vào Lục Lăng, đôi mắt không tròng thoáng ẩn một tia mỉa mai:
"Khổ công ông tốt như vậy mà ta cứ nghĩ xấu rằng ông sẽ đợi ta với Thanh Vân gần chết sẽ lập tức giết người đoạt hồn, thu vào hắc vụ phiên của ông để nuôi làm hồn nô. Có ta một tên Luyện Khí Kỳ với tấm phiên có khí tức Nguyên Anh, lại thêm một thiên kiêu chi tử. Lẽ nào ông đến đây chỉ là vô tình, cứu là suy nghĩ thật?"
Thấy Y Thiên không có ý định dừng lại, Hồ Kỳ khẽ kéo tay áo hắn. Hồ Kỳ lắc đầu, thầm nói vào tai:
"Vô Diện công tử, chúng ta không chấp nhặt với loại người như này. Mau đi thôi, có ta và Hoả Băng Ngưu sẽ đảm bảo hộ tống ngươi không mất một cọng lông."
Hồ Kỳ đã lên tiếng như vậy rồi, Y Thiên cũng vừa hay có lý do chính đáng dừng lại cũng quay phắt người lại bước tiếp về phía trước.
Nhưng Lục Lăng từ sớm đã không vừa ý tên nhóc hỗn láo này, càng thêm lúc trước bị hắn rút phiên ra đe doạ. Khi nãy quan sát thấy hắn hoàn toàn không sử dụng, ngay trong khoảnh khắc sinh tử cận kề cũng không thấy lấy ra. Điều này khiến lão thấy chắc chắn rằng đó chỉ là chiêu trò của Y Thiên mà thôi.
Ở ngay tại đây bị thêm mấy câu mỉa mai, Lục Lăng một chút cũng không thể chịu nổi, hắc vụ phiên cắm mạnh xuống đất:
"Vô Diện đạo hữu, nếu như ta thực sự có ý đó thì các ngươi đã sớm nằm trong tay ta rồi, càng là nếu không phải vì ta buông bỏ phòng bị ngươi làm sao có thể phát hiện. Ngươi đây là đang vu oan cho người tốt đấy."
Y Thiên khẽ quay đầu lại, lạnh lùng nhìn Lục Lăng rồi lại nhìn sang hắc vụ phiên đang liên hồi toả ra hắc vụ hồn nô. Hắn cười một tiếng khó đoán:
"Vậy sao? Thế thì cho ta xin lỗi nhé."
Điệu bộ này của Y Thiên tức khắc khiến Lục Lăng nổi nóng, nghe có vẻ như đã hối lỗi nhưng một chút thành ý cũng không có, càng là nghe như thể người lớn không chấp trẻ con, xin lỗi một câu cho qua chuyện. Bất quá, lão cũng không tìm được lý do nào nói tiếp, đành liều mình thị uy.
"Nếu thật sự không phục, ngươi có thể giao chiến với ta một khí tức. Nếu như ngươi có thể đỡ được thì ta sẽ trao cho ngươi ba viên Băng Ngọc Chi Tâm. Còn không, ngươi sẽ phải đưa cho ta công pháp luyện phiên của ngươi."
Băng Ngọc Chi Tâm là một loại đan dược tự nhiên rất tốt cho thuỷ linh căn, chỉ cần một viên là đã dồi dào linh lực. Loại đặc biệt như nó vô cùng hiếm có khó tìm, chỉ có một cách duy nhất là trong các Băng Trụ trải dài vô tận ở Băng Ngọc Lâm tìm ra đúng cái có tuổi đời trên mười vạn lại phá nát ra mới có cơ hội tìm ra Băng Ngọc Chi Tâm.
"Ba viên Băng Ngọc Chi Tâm, lực lượng này có thể nuôi dưỡng thuỷ linh căn đến mức dạt dào. Không những thế, Băng Ngọc Chi Tâm còn tăng tư chất tu luyện thuộc hệ thuỷ. Cũng do hiệu quả như thế nó mới quý hiếm như vậy." Đoá Đoá ân cần giải thích.
Y Thiên cũng nghe nói về vật này không ít lần, chỉ là khi còn nhỏ hắn vẫn không quá bận tâm. Lần này nghe về công hiệu, quả thực mới thấy kinh hồn bạt vía. Thoáng chốc, hắn lại cảm thấy mắc cười:
"Lão Lục Lăng này thật sự là thấy bản thân nắm chắc mười phần thắng nên mới lấy nhiều như vậy ra đánh cược?"
Đoá Đoá cười hì hì đáp:
"Rất tự tin. Nhưng mà càng tự tin như này, lại vừa hợp ý với chúng ta. Ba viên Băng Ngọc Chi Tâm này nhất định phải lấy."
"Bạch!"
Hồ Kỳ vỗ nhẹ lưng Y Thiên, thì thầm:
"Đừng để lão điên đó làm cho kích động. Ta biết công tử thật sự không muốn mất mặt mũi. Cho nên ta nhất định phải khuyên công tử đừng làm bậy, lão ta tu luyện đến mức này cũng không phải dễ dàng gì, bộ dáng rất tà ma trông cũng rất không sạch sẽ. Đánh cược với lão ta sẽ không bao giờ lời đâu."
Y Thiên âm trầm lắng nghe từng lời của Hồ Kỳ nói, trong lòng rất cảm kích những lời khuyên chân thành này nhưng Y Thiên hắn thích nhất là đánh cược, không phải vì đồ vật mà là cảm giác kích thích hồi hộp mà nó mang lại.
"Đoá Đoá, nàng thử xem ta có thể điều động được lực lượng sức mạnh của lão Dương ở trong Cấm Phiên hay không?"
"Được!" Đoá Đoá gật đầu chắc nịch.
Y Thiên cười thầm, nhưng bên ngoài thì giả bộ khó khăn đi bước dài rồi lại bước ngắn trông rất do dự. Cuối cùng sau một hồi mới lên tiếng đáp lại:
"Lục Lăng đạo hữu, không phải ta không muốn cùng ông đánh cược. Việc này phải nói đến công pháp luyện phiên này của ta là do đời trước truyền đời sau, cho dù có chết cũng không được lưu truyền ra bên ngoài chỉ cho hậu duệ của huyết mạch."
Lục Lăng đứng khựng lại, vẻ mặt có chút thất vọng:
"Thế thì ngươi không thể đồng ý đánh cược à?"
Y Thiên vội vàng lắc đầu:
"Thêm cược!"
Lời này của Y Thiên vừa nói ra, toàn trường nhất thời á khẩu, thoáng chốc đã lặng đến mức có thể nghe cả tiếng kim rơi. Chỉ có Lục Lăng đầu óc như được khai sáng, nhanh chóng đồng ý, trong bụng đã chắc ăn con gà này, nhất định không thể để lọt mất:
"Được, vậy thì ta thêm cho ngươi một pháp bảo của ta. Linh Lung Khấu - Linh Cấp Pháp Bảo. Có công dụng chứa lấy hồn nô và rèn dũa cho đến khi kí ức bị tách rời khỏi thần hồn khiến hồn nô mãi mãi là hồn nô, phục tùng đến khi thần hồn câu diệt."
Y Thiên trong lòng đã vui mừng khôn nguôi, quay người lại bước mạnh lên một bước, uy thế vô cùng lẫm liệt. Ngón tay hắn chỉ vào cổ tay Lục Lăng, chỗ có một dòng xích sắt toàn thân bao phủ bởi hắc huyết sắc quấn lấy, nói to:
"Ta sẽ không chỉ đưa cho ngươi công pháp luyện phiên mà còn đưa cho ngươi cây phiên của ta nếu như ta dùng phiên đỡ không được một đòn từ phiên của ngươi. Chỉ cần ta nhúc nhích dù một chút thì là thất bại. Đổi lại, nếu ta đỡ được hoàn toàn thì ngươi phải đưa cho ta thêm pháp khí ở trên cổ tay ngươi."
Thứ Y Thiên chỉ vào chính là Hỗn Ma Xích, có thể đánh thẳng vào thần hồn đối phương, đồng thời có thể tạo thành giáp bảo hộ cơ thể. Ngoài ra, năng lực chính của nó chính là xích hồn và thu hồn. Với thứ năng lực này có thể hoàn toàn bù đắp vào thiếu sót lúc này của Y Thiên là không thể sử dụng Cấm Phiên để thu hồn, bởi vì vốn dĩ hắn không có công pháp luyện phiên, chút cơ bản về phiên cũng không có cách nào học nổi.
Còn về phần Đoá Đoá, mỗi khi hỏi tới thì nàng đều nói công pháp này là truyền thừa chỉ biết dùng không biết dạy. Càng đáng tiếc, công pháp đó lưu lạc ở đâu nàng cũng không rõ.
Lục Lăng đã im lặng hồi lâu, trên trán của lão đã thấm ướt mồ hôi. Có lẽ như cược đến Hỗn Ma Xích đã là cược đến giới hạn của lão.
Y Thiên bây giờ đã lo lắng hơn cả lão. Hắn sợ rằng vì những lời tự tin quá vào bản thân sẽ khiến lão sợ hãi mà không còn chấp nhận đánh cược, vậy thì không chỉ không có Hỗn Ma Xích mà còn cả Linh Lung Khấu và Băng Ngọc Chi Tâm cũng không thể có.
Đột nhiên, Lục Lăng từ từ ngẩng đầu lên nhìn Y Thiên. Cuối cùng mới gầm lên một tiếng như sấm rền:
"Được! Ta chấp nhận đánh cược với ngươi. Để tránh ngươi thua cược bỏ chạy, ta cũng không thể trước mặt Hồ đại thiếu gia giết ngươi. Chúng ta cùng dùng tinh huyết kí vào tờ giấy này."
Dứt lời, lão từ trong túi trữ vật lấy ra một tờ giấy da. Chỉ thấy trong đó vài dòng mực như sóng biển cuộn trào, chỉ trong một hồi đã định hình toàn bộ nội dung đánh cược.
Lão giơ tờ giấy đó lên trước mặt Y Thiên.
"Xem kĩ chưa? Bây giờ hối hận còn kịp đấy."
Y Thiên nhíu mày nhìn vào nội dung, giọng khó chịu hỏi:
"Tại sao trong này lại ghi là mười chiêu? Ông định lừa người hả?"
Lục Lăng lắc đầu:
"Một chiêu quá ít, lại đánh cược nhiều như vậy. Ta sợ ngươi có thứ pháp bảo có thể chống cả thiên địa trong một chiêu. Giờ ta nâng lên mười chiêu, mức cược của ngươi giữ nguyên ta thêm một cái Hỗn Ma Xích cho đủ cặp. Thế nào, còn dám cược chứ?"
"Đó là hai cái Hỗn Ma Xích đấy, Y Thiên! Chỉ cần đỡ được mười chiêu này, chúng ta thực lực tăng cao rồi!" Đoá Đoá kích động reo lên, nhưng trong lòng Y Thiên lúc này mới là thực sự sợ hãi.
Nhìn sâu vào trong ánh mắt của Lục Lăng, hắn cảm thấy như lão già này đã góp hết vốn liếng, sẽ nhất định trong lần cược này giở chiêu. Quả thực bây giờ quay đầu lại còn kịp, Cấm Phiên trong tay hắn bây giờ đúng là không có tí tác dụng nào cụ thể ngoài doạ người nhưng mà Đoá Đoá thì có, càng là có linh hồn lão Dương ở trong đấy, hắn không dám cược bậy.
Nhưng phần thưởng quá hấp dẫn, chỉ cần hắn thắng được lần cược này. Hắn lại có thêm rất nhiều thủ đoạn để chiến đấu, có thể dụng Hỗn Ma Xích diệt hồn, thu hồn vào Linh Lung Khấu rèn dũa rồi bỏ vào Cấm Phiên mà điều động.
Quyết định rồi, mất thì mất thôi. Y Thiên cắn đầu ngón tay, chờ cho tinh huyết chảy ra nhuốm đỏ đầu ngón tay, liền ấn vào trong tờ giấy:
"Ta chấp thuận."
Ngay lập tức, tờ giấy chứa tinh huyết của cả hai đột nhiên bốc cháy. Giao kèo đã được thiết lập.
Toàn trường lúc này mới ngỡ ngàng, nhất là Hồ Kỳ và Tuyết Nhung. Cả hai cứ tưởng bản thân thông minh, đoán Y Thiên chỉ là lòng tự tôn cao muốn dùng việc này để tiếp tục ra uy, thấy kèo khó liền bắt cầu ngang mà chạy. Ai dè cầu ngang không thấy, chỉ thấy một màn đánh cược chưa từng có trong lịch sử. Màn cược giữa Luyện Khí và Kim Đan.
"Vô Diện đạo hữu. Lần này ta cũng dốc hết vốn liếng, sẽ không hạ thủ lưu tình nếu mà đạo hữu thấy bản thân không được liền nhận thua. Còn không một khi chết ta sẽ không chịu trách nhiệm."