"Đoá Đoá, Cửu U Băng Nguyên làm sao lại có thay đổi lớn như vậy. Như thể lúc trước chúng ta đi vào không phải là nó vậy."
Y Thiên cất tiếng kinh hô trong thức hải.
"Dễ hiểu thôi. Đây chính là nguyên do mà Cửu U Băng Nguyên không thể bị cá nhân tu sĩ nào chiếm lĩnh. Không chỉ bởi vì khả năng tự phục hồi phi thường của nó, mà còn dựa vào khả năng biến đổi khôn lường này."
Quả thật như nàng nói, trước cảnh tượng hào hùng của Cửu U Băng Nguyên bây giờ làm gì có ai nghĩ được Cửu U Băng Nguyên mà Y Thiên khám phá lúc trước cùng với bây giờ đồng dạng là một.
Hắn đưa tầm mắt ra xa, nhìn thấy ở dưới mặt hố sâu hút chính là một vùng đất băng óng ánh tựa một tòa pha lê hiện ra.
Đi trước hắn là đám người Băng Tuyệt Cốc, chỉ thấy đám người đó tụ lại thành một hình trận đồ bát quái. Duy chỉ có nữ nhân tóc đỏ là cuồng xung phía trước, từng đường thương quét ngang hàng chục Băng Trụ với đầy tán lá tựa như một cái cây cổ thụ lâu đời được đắp mình bằng pha lê tan vỡ hoàn toàn.
"Đó là sức mạnh của Lãnh Vô Tình sao?" Y Thiên kinh ngạc thốt lên.
"Vô Diện đạo hữu, lại gặp nhau rồi." Bạch Tư Mi ngự kiếm phi hành bên cạnh, đưa mặt qua nói khẽ.
"Được." Y Thiên lạnh lùng đáp lại một câu.
Huyết Dực dang rộng đập mạnh trong không trung, hạ người phóng thẳng xuống dưới.
Trong khi bay, ánh mắt hắn vẫn không khỏi bị thu hút bởi hình ảnh nhất truy bát hỗ trước mặt. Tốc độ tăng tiến ngày càng nhanh, thực sự làm hắn cực kì trố mắt, có chút không tin vào mắt mình. Trong lòng đã sớm tự hỏi:
"Là Băng Ngọc Lâm quá đơn giản, hay là nàng ta quá mạnh?"
Nhưng trong thâm tâm đang nhộn nhịp của hắn, hắn biết rõ rằng chỉ có thể là nàng quá mạnh. Bởi vì các Băng Trụ to lớn đến mức thiếu chút nữa đã có thể chồng lên nhau xé toạc Cửu U Băng Nguyên đi ra ngoài.
Cho dù khoảng cách xa đến đâu thì các tán lá lam quang mỏng như một phiến băng dài khoảng hai gang tay, hình tam giác sắc lẹm mọc tủa ra từ các cành theo những góc độ kỳ dị, trông giống như hàng vạn lưỡi dao đang chĩa xuống đầu người đứng dưới.
Chúng cứ như có sinh mệnh mà ngả người nhắm thẳng về phía đám người Băng Tuyệt Cốc mà phóng đi, khí thế như muốn nghiền nát bọn họ ra làm bã.
Bất quá trận đồ bát quái mà các đệ tử Băng Tuyệt Cốc tạo ra ở phía sau Lãnh Vô Tình không hề vô dụng, chúng như một tấm phòng thủ cứng cáp hơn cả kim cương, bất cứ phiến lá nào phóng tới đều bị ngăn chặn và tan biến.
Với sự phù trợ không kẽ hở của đồng đội, Lãnh Vô Tình thoải mái tiến lên phía trước gần như không chút trở ngại. Càng chém càng hăng, càng tiến càng nhanh. Chỉ trong chốc lát mà hình bóng của nàng đã ở phía xa xăm, có chút không thể thấy rõ.
Ngay lúc này, Y Thiên cũng vừa đáp xuống mặt băng lấp lánh đến mức có thể soi được cả bản thân.
Bàn chân trần của hắn vừa chạm xuống mặt đất, sự rung chuyển nhẹ nhàng được liền lan tràn tứ phía.
RẮC!
Từ trên đỉnh đầu, hàng chiếc phiến lá bị chấn động phóng tới nhắm chặt hướng Y Thiên. Hàng trăm phiến bắt đầu phóng đi như một cơn mưa lam quang.
Khi hàng trăm chiếc phiến vây hãm lấy Y Thiên, Bạch Tư Mi bên cạnh vừa vặn xuất thủ.
Chỉ thấy nàng xoay người, đôi ngọc thủ chắp lại thành ấn. Hô vang:
"Kim Thủ Ấn - Triệt!"
Một đống hư ảnh ngọc thủ thoáng chốc xuất hiện, bao lấy hai người điên cuồng đẩy ra, nghiền nát tất thảy phiến lá bay tới.
"Vô Diện đạo hữu có bị thương không?" Bạch Tư Mi vẫn tư thế thủ ấn, gương mặt hơi vã mồ hôi lạnh ân cần hỏi.
Y Thiên lạnh lùng lắc đầu, cánh tay nhẹ nhàng đẩy nàng sang một bên:
"Ta nghĩ cô nên lo cho bản thân mình thì hơn. Ta một cái Thể Tu làm sao có thể vì chút phiến lá rách nát này làm cho bị thương."
Dứt lời, hắn liền đi ra khỏi vòng khí lam quang bao bọc lấy hai người, chưa kịp để nàng vơ tay gọi lại.
Hắn đã làm ra điều khiến nàng kinh ngạc hơn cả.
Toàn thân hắn bỗng chốc rùng lên, một luồng khí bạo ngược cuồn cuộn dâng lên. Ngay khi phiến lá gần chạm lấy người hắn, Sát Khí cộng hưởng với Huyết Ma Dịch tản ra lập tức đồng hoá thành vũng máu rồi lại thu vào cơ thể hắn.
Cảnh tượng thật sự vô cùng kì dị, Bạch Tư Mi sau khi thấy thủ đoạn này lập tức trong lòng đã lung lay không ít. Bởi vì Y Thiên nàng biết làm sao có thể mạnh đến như này… không… phải là kinh tởm như này mới đúng.
"Chỉ thủ được một đợt mà trông như linh lực tiêu hao không ít. Cô nên đi chung với tông môn thì hơn, bọn họ sẽ cùng cô dễ dàng vượt qua."
"Còn đạo hữu thì sao?"
Y Thiên quay người nhìn nàng, Sát Khí tản phát khiến không gian sáng quắc đột nhiên tối lại một chút.
"Mở đường máu."
Nói rồi, đôi Huyết Dực của hắn lại lần nữa hình thành, dòng máu bây giờ khác hẳn lúc nãy bay xuống chỉ đơn thuần là ấm nóng. Ma Khí và Oán Khí ngập tràn đến mức không thể lưu giữ mà chỉ có thể để mặc tràn ra.
VÚT!
Y Thiên lập tức với tốc độ kinh hoàng bay về phía trước, nhìn theo hướng đi có lẽ hắn muốn đuổi theo đám Băng Tuyệt Cốc.
Bạch Tư Mi cắn chặt môi quay đầu lại phía sau, định sẽ tụ họp cùng với Vân Tiêu Tông và các lão quái để tiện di chuyển lên trước.
Nhưng cảnh tượng nàng thấy chính là hỗn loạn đến cùng cực.
Không nhắc đến các lão quái vốn đã rất mạnh mẽ đang tiến về phía trước, Thanh Vân và Bạch Vân căn bản là không thể kịp thời đỡ được các phiến lá bay xuống như mưa giông trút nước.
Vân Phi Vũ vì vậy đã phả chùn bước, Vân Tiêu Cổ tức khắc lơ lửng trước mặt ông, hai tay ông như hai chiếc dùi cứ thế liên tục đập vào mặt trống, từng hồi trống vang lên cực kì mãnh liệt.
Không chỉ Bạch Vân và Thanh Vân mà cả những người ở gần đó cũng được an toàn, thuận thế nép người về phía ông nhẹ tiến về phía trước.
Lúc này nàng mới hiểu ra cơ chế hoạt động của các Băng Trụ. Hình như nó là dựa vào âm thanh dao động của mỗi cá nhân tác động lên mặt băng mà phản hồi.
Cũng chính vì vậy nên nàng chôn chân ở đây đã một lúc nhưng không có phiến lá nào tiến tới tấn công.
Nơi phía sau nàng tính cả Hồ Kỳ và Tuyết Nhung thì đã lên tới mươi ba người, người thì chạy toán loạn né tránh, người thì vung đao xung kích tạo thành một đường dài, người thì hoảng loạn phòng hộ, ai nấy tiếng động phát ra đều rất mạnh.
"Các vị đạo hữu, làm ơn bình ổn lại đội hình. Các Băng Trụ ở đây là dựa vào dao động chúng ta tác động vào mặt băng và bọn chúng mà hoạt động. Nếu chúng ta không động, chúng cũng không động." Bạch Tư Mi quát lớn về phía sau.
Cứ tưởng như thế là đã dễ dàng giải quyết được tầng đầu tiên của Cửu U Băng Nguyên, dù gì nàng cũng đã tìm ra cách thức. Nhưng thứ khiến nàng không thể nào tin nổi chính là một thân ảnh mơ hồ như ảo ảnh liên tục đảo người qua lại tiến về phía trước.
Đao vung ra như búa bổ, sức nặng cực kì vang dội tựa như thể đập vào cả không khí. Thân ảnh đó lại gần mới nhìn ra rõ, đó chính là Độc Cô Nhất Đao. Ông ta vẻ mặt không chút biến sắc, cất giọng trầm lạnh đầy áp lực:
"Cô nương nghĩ là ai sẽ nghe theo cô nương. Nếu có thực lực thì tự mình bảo hộ mọi người, còn không thì tự thân một mình vượt qua. Ai rảnh mà chơi trò đồng đội với cô."
Nghe những lời đầy sắc đá của Độc Cô Nhất Đao, nàng mới hoàn toàn minh bạch. Thập vị lão quái tại đây chính là một lũ tán tu ô hợp không thể nào hợp tác, thứ bọn họ muốn nhất định phải có được, thứ bọn họ không thì có thét khàn giọng cũng không làm.
Tán tu bọn họ là như vậy đấy, thấy yếu thì khinh thấy mạnh thì sợ. Đó cũng là những gì cuộc đời dạy cho họ. Nàng thầm cười tự giễu:
"Vậy được, mong đạo hữu bình an. Ta thân cô thế cô, thực lực không lớn mạnh thật sự không có cách nào giúp tất cả các vị bảo hộ. Chỉ đành chờ dịp khác vậy."
Đôi ngọc thủ tách khỏi nhau, vòng khí lam quang quanh người tan ra. Chân đạp lên mặt đất nhẹ nhàng như thể chưa kịp chạm đã rời, thân hình đẫy đà xoay vòng hướng về Bạch Vân.
"Bạch Vân muội, giúp ta đỡ."
Chưa để Bạch Vân dang tay ra đỡ, Vân Thanh tức khắc liều mạng lao ra khỏi sự bảo hộ của Vân Tiêu Cổ ôm lấy Bạch Tư Mi giữa không trung.
Bạch Tư Mi khẽ nhíu đôi mày phượng, vẻ mặt không chút nào tình nguyện, khó khăn thốt lên một lời: