Đúng lúc này, một vài bóng đen từ trong bụi lao về phía đám thiên kiêu, một thanh niên bước ra, trường kiếm trong tay chém tới.
- ÉC… ÉC…
Vài bóng đen rơi xuống nằm bất động, số ít còn lại lập tức quay đầu bỏ chạy.
Lâm Phong nhìn mấy thứ rơi trên mặt đất, thì ra chỉ là vài đầu huyền cấp yêu thử, có lẽ mọi người đều thu lại linh lực làm cho đám yêu thú không nhìn ra được tu vi nên mới tấn công bừa như vậy.
Nửa ngày trôi qua, đám người Lâm Phong liên tục gặp phải công kích, phần lớn đều là huyền thú và hoàng thú, mỗi lần gặp phải bọn chúng chỉ cần một tên thiên kiêu vận linh lực tỏa ra khí tức vương giả là đủ dọa cho đám yêu thú bỏ chạy.
Thời gian một ngày trôi qua, mọi thứ vẫn tương đối thuận lợi, tiếp tục như thế này thì chỉ cần thêm ba ngày là có thể vượt qua Đại Nguyên Sơn Mạch tiến vào Hỏa Nguyên.
Đêm ngày thứ hai, đám thiên kiêu tiến vào địa bàn của một bầy yêu lang, trong đó có năm đầu lang vương đạt đến thiên cấp, hơn trăm đầu địa cấp cùng với hàng ngàn đầu huyền cấp và hoàng cấp.
Nếu là bình thường, chỉ cần một trong tam đại gia tộc cũng đủ sức đẩy lui bầy yêu lang nhưng đây là Đại Nguyên Sơn Mạch, không thể tùy tiện sử dụng linh lực để giao chiến, đám thiên kiêu chỉ có thể vừa đánh vừa lui.
Tam đại gia tộc dùng pháp chỉ và bảo vật mở đường, tán tu và các thế lực nhỏ ở phía sau yểm trợ, nhiệm vụ của bọn họ là không để đám yêu lang đến gần.
Phần lớn yêu thú bên trong sơn mạch đều sở hữu độc tố, nếu bị bọn yêu lang này cắn trúng không chừng sẽ phát bệnh dại ngay lập tức.
Lâm Phong đứng giữa vòng vây liên tục kích hoạt pháp chỉ, thỉnh thoảng lại ném ra vài viên bạo đan ngăn chặn đám yêu lang từ địa cấp trở xuống.
Nhìn thi thể yêu thú nằm la liệt khắp nơi, trong lòng Lâm Phong chợt dâng lên chút đồng cảm, dù nhân yêu nhị tộc có thù oán nhưng cũng không thể để bọn chúng chết không chỗ chôn như vậy.
- Thu dọn đám yêu lang này chắc không tốn nhiều thời gian đâu nhỉ?
- Tiểu tử ngươi nghĩ mấy tên kia sẽ để yên sao?
Đám thiên kiêu không nhặt xác yêu thú là vì muốn cho bầy yêu lang biết bọn họ chỉ vô tình đi ngang qua, mục tiêu không phải là bọn chúng.
Nếu Lâm Phong chạy đi nhặt xác chẳng khác nào đang khiêu khích với đàn yêu lang, lão tử đến đây là vì các ngươi đó, có ngon thì nhào vô.
Lúc đó Lâm Phong không chỉ trở thành đối tượng trọng điểm được đàn yêu lang để ý mà còn trở thành đối tượng bị đám tu sĩ cô lập, đúng là nhất tiễn song điêu, nhân yêu phẩn nộ.
Đúng như lão đầu dự đoán, không một tên thiên kiêu nào dám nhặt xác yêu thú, bầy yêu lang cũng không tiếp tục tấn công, cả đám thuận lợi rời đi.
Ngày tiếp theo, đám người Lâm Phong bị một bầy yêu xà phục kích, lần này không may mắn như lúc gặp đàn yêu lang, cả đám phải đại chiến một trận mới có thể vượt qua, tiếp đó bọn họ còn đi qua địa bàn của một đàn Kim Diễm Phong may mắn là không bị đàn yêu phong tấn công.
Lúc này sắc mặt của đám thiên kiêu vô cùng khó xem, nếu cứ tiếp tục như thế này dù có tiến được vào Hỏa Nguyên thì dược lực của Bách Hỏa Tinh Nguyên Đan cũng không còn lại bao nhiêu.
Trời cao không tuyệt đường người, ba ngày trôi qua, cảnh vật phía trước lần nữa thay đổi, hỏa vụ mờ dần, từng ngọn cự sơn cao vút hiện ra.
Cả đám tu sĩ cùng nhìn về những ngọn cự sơn phía xa, vẻ lo lắng trên gương mặt đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là ánh mắt hưng phấn và kích động.
- Đúng là một nơi kỳ lạ.
Lâm Phong hít một hơi thật sâu, cả người tràn đầy sức lực, Hỏa Nguyên không giống với Đại Nguyên Sơn Mạch, không khí nơi này gần như không bị hỏa vụ ảnh hưởng.
Theo như lão đầu suy đoán, nguyên nhân xuất hiện hỏa độc là do phần lớn hỏa vụ không thể vượt qua Đại Nguyên Sơn Mạch, trải qua hàng vạn năm tích tụ trở thành hỏa độc, từ đó hình thành nên một bức tường thành bảo vệ Hỏa Nguyên.
Một khi vượt qua được Đại Nguyên Sơn Mạch, tu sĩ có thể thỏa sức càn quét mảnh bảo khố này nhưng cần phải hạn chế va chạm với đám yêu thú để bảo toàn dược lực, vì bọn họ còn phải đối mặt với dãy sơn mạch hùng vĩ phía sau một lần nữa.
Sau khi nghỉ ngơi một lúc, đám tu sĩ bắt đầu hành trình thu thập linh dược, nhóm đầu tiên rời đi là thiên kiêu Trang gia.
Tam đại gia tộc và Hỏa Dương Thánh Cung chỉ hộ tống tu sĩ tiến vào Hỏa Nguyên, bây giờ nhiệm vụ của bọn họ đã hoàn thành, danh ngạch cũng không còn tác dụng, thu hoạch nhiều hay ít thì phải xem vào bản lĩnh của mỗi người.
Lâm Phong nhìn từng nhóm người lần lượt rời đi, vẻ mặt không chút nóng vội, ánh mắt hắn nhìn về phía đám người Lý gia, bọn họ vẫn còn đang thương lượng cái gì đó.
Để có được Địa Mẫu Thánh Liên, Lý Nguyệt Thần đã đồng ý với Lâm Phong ba điều kiện, một trong số đó là hộ tống hắn một đoạn bên trong Hỏa Nguyên.
- Sao bọn họ không bàn trước ở nhà nhỉ?
- Có thể đám tiểu tử đó dựa vào mức độ hao tổn dược lực để quyết định nên làm thế nào.
- Là thế à.
Đúng như lão đầu suy đoán, Lý Nguyệt Thần và tộc nhân đang bàn tính kế hoạch thu thập linh dược bên trong Hỏa Nguyên, quá trình vượt qua Đại Nguyên Sơn Mạch khó khăn hơn dự tính nên kế hoạch ban đầu có chút thay đổi.
Trong lúc đám người Lâm Phong đứng chờ thì một nhóm người khác chuẩn bị xuất phát, lần này đến lượt thiên kiêu của Trường Hà Thánh Cung.
Trước khi đi, Nam Cung Ngạo Phong có đưa cho Lâm Phong một tờ thiên cấp cấm chỉ, uy lực khi kích hoạt có thể sánh ngang với một đòn của tôn giả, nói là muốn đa tạ chuyện danh ngạch tiến vào Hỏa Nguyên.
Hỏa Nguyên vô cùng rộng lớn, Lâm Phong và Trường Hà Thánh Cung lại không cùng đường, cho dù hắn có kích hoạt tín vật thì Nam Cung Ngạo Phong cũng không chắc đã nhìn thấy.
- Thứ này chỉ có thể sử dụng một lần, Lâm đạo hữu bảo trọng, tại hạ xin cáo từ.
- Chúc Nam Cung đạo hữu vạn sự như ý.
Lâm Phong nhìn Nam Cung Ngạo Phong rời đi, vẻ mặt có chút không nỡ, tri âm khó gặp tri kỷ khó tìm, hiếm khi có được một người hào phóng như hắn.
Nửa canh giờ trôi qua, tộc nhân của Lý gia cuối cùng cũng bàn luận xong, bọn họ quyết định chia làm hai nhóm.
Lý Nguyệt Thần sẽ dẫn một nhóm đi hái Bách Hỏa Tinh Nguyên Thảo và hộ tống Lâm Phong theo đúng giao dịch.
Nhóm còn lại sẽ phân tán ra để thu hoạch số linh dược ở những nơi được chỉ định, tộc nhân hoàn thành nhiệm vụ phải lập tức chạy đến trợ giúp đám người Lý Nguyệt Thần.
Đối với kế hoạch của Lý gia, Lâm Phong hoàn toàn không có ý kiến, bởi vì mục tiêu của hắn lần này không phải là số linh dược phong phú bên trong Hỏa Nguyên.
- Nếu Lâm đạo hữu đã không có ý kiến vậy thì chúng ta xuất phát.
Lý Nguyệt Thần đi trước dẫn đường, cả đám cưỡi Đà La Yêu Cầm bay về phía một ngọn cự sơn gần đó, nơi đây là khu vực ngoài cùng, chỉ cần không đến gần mấy ngọn hỏa sơn sẽ không có nhiều nguy hiểm.
Bên trong Hỏa Nguyên có hàng trăm ngọn hỏa sơn nhưng phần lớn đều đã ngưng hoạt động, số ít còn lại thì bị đám yêu thú chiếm làm lãnh địa.
Thổ nhưỡng xung quanh hỏa sơn ẩn chứa linh khí vượt trội so với những ngọn cự sơn còn lại cho nên linh dược cũng nhiều hơn, đây không chỉ là nơi lý tưởng để yêu thú sinh sống mà còn là mục tiêu của tu sĩ.