Thiên La

Chương 427: Dược Viên



Phía sau bạch y nữ tử là một hắc y nữ tử, bộ dáng cung kínhh.

- Chủ nhân, kế hoạch lần này đã hoàn toàn thất bại, Ung Ngạn đã bị bắt giữ, chúng ta tổn thất ba vị tôn giả cùng với mười lăm vị vương giả.

Bạch y nữ tử im lặng một lúc, giọng nói bình thản.

- Tây Hoang đệ nhất kỳ nữ đúng là danh bất hư truyền.

- Chủ nhân, lần này chúng ta thất bại nhất định sẽ bị Giáo Chủ trách phạt.

- Những người mà ta mời đến đều không liên quan đến cao tầng của bản giáo, có tổn thất một ít cũng không đáng lo.

Nữ tử đứng phía sau nhíu mày.

- Vậy còn Ung Ngạn thì sao?

Ung Ngạn là thiên kiêu Ma Giáo, đứng thứ năm trên Ma Bảng, chính là người đã dịch dung thành Vương Lâm để tiến vào bên trong Thiên Hỏa Sơn.

- Tạm thời hắn sẽ không sao.

Với tâm cơ của Lý Nguyệt Thần sẽ không tiêu diệt Ung Ngạn, đầu tiên nàng ta sẽ tra khảo một thời gian, đợi khi hết giá trị lợi dụng thì bí mật liên lạc với Ma Giáo để trao đổi con tin.

Tuy Thánh Ma luôn đối đầu với nhau nhưng chắc chắn Lý gia sẽ không muốn đứng mũi chịu sào, giết thiên kiêu Ma Giáo cũng chính là tuyên chiến với Ma Giáo, chưa kể đến phía sau Ung Ngạn còn có một Ung gia hùng mạnh.

- Lần này có thể chúng ta sẽ chịu một chút thiệt thòi.

Hắc y nữ tử âm thầm thở phào, vẻ lo lắng trên gương mặt giảm đi vài phần, chỉ cần không bị Giáo Chủ trách phạt thì có tốn một chút tài nguyên cũng không sao.

Hai bên im lặng một lúc, giọng nói của bạch y nữ tử lại vang lên.

- Chuyện của Lâm Phong điều tra đến đâu rồi?

- Từ khi rời Thiên Hỏa Sơn, tên đó luôn ở bên trong Tây Hương Lâu.

- Tiếp tục quan sát, không có lệnh của ta tuyệt đối không được hành động.

- Thuộc hạ tuân lệnh.

Vẻ mặt hắc y nữ tử có chút do dự, cuối cùng không nhịn được mà hỏi.

- Chủ nhân, cái tên Lâm Phong đó đối với chúng ta quan trọng như vậy sao?

Theo như nàng quan sát, Lâm Phong ngoại trừ thiên phú luyện đan thì chẳng có gì nổi bật, bên trong Ma Giáo cũng có vài tên không kém, với địa vị của chủ nhân nàng có thể tùy ý chọn lựa.

- Ta cần một thứ ở trên người hắn.

Bạch y nữ tử vừa dứt lời, cơ thể thướt tha như một cơn gió rời khỏi cự thạch, nhẹ nhàng bay vào màn đêm vô tận.

- Người chúng ta chờ đợi đã đến, đi thôi.

- Tuân lệnh.



Ba ngày trôi qua, linh lực bên trong cơ thể Lâm Phong đã khôi phục đến đỉnh phong, đan độc cũng đã được hắn giải quyết.

Sau khi khôi phục, chuyện đầu tiên Lâm Phong làm không phải là đi tìm Linh Mộng mà là đi đến Lâm gia để thương lượng, lòng tự tôn của một nam nhân không cho phép hắn cúi đầu với nữ tử.

Nhưng Lâm Phong vừa rời phòng thì có một thanh niên không biết từ nơi nào chạy tới, bộ dáng cung kínhh.

- Lâm công tử, đại tiểu thư mời công tử đến Lý phủ gặp mặt.

- Có chuyện gì sao?

- Tiểu nhân chỉ phụng lệnh hành sự.

Lâm Phong mỉm cười gật đầu.

- Làm phiền dẫn đường.

Hai người vừa đi được vài bước thì cửa phòng mở ra, Linh Mộng xuất hiện, giọng nói lạnh nhạt.

- Ngươi muốn đi đâu?

- Có người ngưỡng mộ phong thái của ta nên muốn gặp mặt, ta cũng không tiện từ chối.

Ánh mắt Linh Mộng lướt qua thanh niên bên cạnh Lâm Phong, khẽ gật đầu.

- Hôm nay sẽ rời Đan Thành, đừng có lề mề.

- Biết rồi.

Lâm Phong dứt lời lập tức dẫn theo thanh niên bên cạnh rời đi, hắn phải tranh thủ thời gian để còn kịp đến chỗ Lâm gia.

Nửa canh giờ trôi qua, Lâm Phong đã tiến vào Lý Phủ, lúc này người dẫn đường cho hắn không còn là thanh niên ở Tây Hương Lâu mà là nữ tử thường đi theo Lý Nguyệt Thần.

Hai người đi được một lúc, Lâm Phong nhíu mày, con đường này hình như không phải dẫn đến chỗ của Lý Nguyệt Thần.

- Lão đầu, hình như nơi này có gì đó không đúng.

- Tiểu tử người vừa tiến vào một cái thiên cấp đại trận.

- Cái gì?

- Yên tâm, không có chuyện gì đâu.

Nếu Lý Nguyệt Thần muốn ra tay với Lâm Phong nhất định sẽ bí mật hành động, không thể nào làm một cách lộ liễu như vậy.

Lâm Phong cũng đoán được Lý Nguyệt Thần không dám ra tay với hắn nên mới sảng khoái đồng ý đến Lý gia, lúc này trong lòng hắn lại có chút hối hận, hẹn gặp ở nơi bí mật như thế này nhất định là có chuyện mờ ám không muốn cho người khác biết.

Nếu để đám thanh niên ngoài kia biết Lâm Phong và Lý Nguyệt Thần đi làm chuyện mờ ám cho dù hắn có trăm cái miệng cũng không thể giải thích được.

Lý Vân đi tới trước một cái thạch môn thì dừng lại, nàng lấy ra một cái lệnh bài đặt lên trên thạch môn, ngọc thủ kết ấn.

- Đi.

Lệnh bài lóe lên linh quang rồi vụt tắt, Lý Vân xoay người hành lễ với Lâm Phong.

- Làm phiền Lâm công tử đợi một lúc.

- Không có gì.

Trong thời gian chờ đợi, Lâm Phong bắt đầu quan sát cảnh vật xung quanh, nơi hắn đang đứng là một cái dược viên khá lớn, xung quanh có không ít kỳ trân dị thảo, ngay cả thiên dược và thiên thụ cũng có, mỗi gốc đều tỏa ra dược hương nồng đậm chứng tỏ người trồng rất am hiểu về linh dược.

- Nơi này không có người chăm sóc dược viên sao?

- Tất cả linh dược nơi đây đều do tiểu thư tự tay chăm sóc.

- Ngoại trừ Nguyệt Thần tiên tử e là thiên hạ chưa chắc có người thứ hai có thể chăm sóc linh dược tốt như vậy.

- Lâm đạo hữu quá lời.

Giọng nói nhẹ nhàng từ bên cạnh truyền đến, Lý Nguyệt Thần không biết từ lúc nào đã xuất hiện, vẻ đẹp của nàng vẫn rạng ngời, dáng người uyển chuyển, khi nàng bước đến bên cạnh hoa viên hiển nhiên trở thành đóa hoa đẹp nhất.

- Nếu Lâm đạo hữu thích thì có thể tùy ý chọn một gốc linh dược ở đây.

- Thật sao?

- Tuy tiểu nữ không phải nam nhân nhưng vẫn có thể nói được làm được.

- Đa tạ ý tốt của tiên tử, vô công bất thọ lộc, tại hạ không thể nhận.

Lâm Phong nhìn dược viên bên cạnh, ánh mắt chú ý đến mấy gốc thiên cấp linh thụ, tuy trong lòng rất muốn nhưng vẫn ráng nhịn, lão đầu từng nói không thể tùy tiện nhận quà, đặc biệt là quà của nữ nhân.

Lý Vân im lặng đứng một bên, trong lòng âm thầm dậy sóng, nàng đi theo tiểu thư hơn mười năm cũng biết được một vài bí mật, số người có thể tiến vào nơi này chỉ đếm trên đầu ngón tay, còn được tiểu thư tặng linh dược thì Lâm Phong là người thứ tư sau phụ mẫu của tiểu thư và lão tộc trưởng.

Lý Nguyệt Thần nghe đối phương từ chối, vẻ mặt vẫn thản nhiên.

- Nếu Lâm đạo hữu không có hứng thú với dược viên vậy không biết có hứng thú với đan đạo không?

- Theo đuổi đan đạo vô thượng chính là lý tưởng lớn nhất trong cuộc đời tại hạ.

- Đúng lúc tiểu nữ vừa tìm được vài quyển cổ thư, hi vọng có thể cùng Lâm đạo hữu đàm đạo.

- Tiên tử đã có lòng thì tại hạ cung kính không bằng tuân mệnh.

Lâm Phong theo đối phương rời đi, phía sau thạch môn là một căn phòng nhỏ, bài trí vô cùng đơn giản, một cái kệ sách, một cái bàn, vài cái ghế, một cái hương đỉnh và một cái thạch giường dùng để nghỉ ngơi.

Vừa bước vào phòng, giọng nói của lão đầu liền truyền đến.

- Tuyệt Minh Thạch, nha đầu này đúng là chịu chơi.

- Tuyệt Minh Thạch, đó là cái gì vậy?

- Có thể xem là một loại kỳ thạch.

Tuyệt Minh Thạch là vật liệu hiếm có chuyên dùng để luyện chế cấm trận và khốn trận, thứ này rất chắc chắn ngay cả tôn giả cũng phải mất không ít thời gian để phá hủy.

Công dụng chủ yếu của Tuyệt Minh Thanh là dùng để cách âm, trừ khi phá nát căn phòng này nếu không người bên ngoài sẽ không thể biết được bên trong xảy ra chuyện gì.

- Ý của lão là bây giờ ta có làm gì thì cũng không ai hay biết?

- Đúng là như vậy đó, tiểu tử ngươi muốn làm gì thì làm lẹ đi.

Lâm Phong vừa nghe được giọng nói ẩn ý của lão đầu liền biết lão không có ý tốt, nữ nhân này cho dù có đưa tới tận giường thì hắn cũng không dám động vào, không thể vì sung sướng một lúc mà khổ cả một đời.