Thiên La

Chương 408: Theo Dõi



Gặp được lão đầu chính là cơ duyên lớn nhất trong cuộc đời Lâm Phong, nhờ lão mà hắn mới có được như ngày hôm nay, mỹ nhân, linh thạch và địa vị đều có đủ.

Cứ tưởng sẽ có một tương lai tươi sáng không ngờ phiền phức lại liên tục kéo đến, từ khi bước chân vào Tây Hoang, Lâm Phong chẳng có được mấy ngày bình yên.

Lúc đi đường không gặp sa tặc thì cũng gặp Sa Bạo, tu luyện thì bị tập kích, ngồi không cũng bị để ý, thê thảm nhất là buổi đấu giá mấy hôm trước, không làm ăn được gì còn mất thêm một đống linh thạch, nghĩ nó chán.

Ngay cả lão đầu cũng không hiểu được nguyên nhân, rõ ràng mọi chuyện đều nằm trong dự tính của lão đột nhiên lại xuất hiện vấn đề.

- Có phải tiểu tử ngươi đã giấu lão phu làm chuyện mờ ám gì rồi đúng không?

- Quân tử không làm chuyện mờ ám, lão cũng biết tính ta còn gì.

- Cũng đúng, dù ngươi có dám làm cũng không dám nhận.

- Thức ăn ở đây không tệ.

Lâm Phong chuẩn bị làm thêm vài ly chợt dừng lại, ánh mắt nhìn về phía đại môn Phong Minh Viên, nơi đó có một bạch y nữ tử vừa bước vào.

Tuy không nhìn thấy được dung mạo của nàng nhưng Lâm Phong khẳng định bạch y nữ tử chính là Lý Mộng Kỳ, dáng người ngạo nhân của nàng không lẫn vào đâu được.

Lý Mộng Kỳ vừa bước vào tửu quán, nàng nói vài câu với lão bản sau đó nhận lấy một cái lệnh bài rồi rời đi.

Phong Minh Viên có mấy chục cái tiểu viện, mỗi cái đều được đánh số thứ tự, muốn vào được bên trong thì phải có lệnh bài tương ứng.

Lý Mộng Kỳ vừa đi được vài bước thì bị một tên nam tử chặn đường.

- Tiên tử xin dừng bước.

Lâm Phong bước tới trước mặt Lý Mộng Kỳ, cặp sắc nhãn không ngừng đánh giá mỹ nhân đối diện, khóe môi nhếch lên để lộ nụ cười vô sỉ.

- Tại hạ Lý Thành Hổ, không biết tiên tử xưng hô thế nào?

- Cút.

- Thật là một mỹ nhân cá tính.

Lý Mộng Kỳ lạnh lùng nhìn tên lưu manh đối diện, bình thường sẽ có người giúp nàng giải quyết loại tạp nham này nhưng hôm nay nàng có chuyện quan trọng nên không mang theo người.

Đúng lúc này có vài thanh niên mặt đồng phục của Phong Minh Viên bước tới.

- Hai vị khách quan, có chuyện gì sao?

Lâm Phong nhìn thấy đối phương người đông thế mạnh lập tức lui về phía sau, vẻ mặt tươi cười.

- Không có gì, tại hạ nhận nhầm người.

Hắn vừa dứt lời liền xoay người rời đi, vừa bước vào bàn thì nhìn thấy ánh mắt xem thường của đám tu sĩ xung quanh.

Lâm Phong trừng mắt nhìn lại.

- Nhìn cái gì, có tin lão tử đánh các ngươi một trận không?

Đám người trong tửu điếm đã sớm không vừa mắt Lâm Phong, dám tán tỉnh mỹ nữ ngay trước mặt bọn chúng, đúng là không coi ai ra gì.

- Lão tử không tin, có ngon thì nhào vô.

- Lão tử dùng một tay cũng trấn áp được tiểu tử ngươi.

- Chiến đê, ai thua người đó trả linh thạch.

- Nói nhiều quá, mau đánh đê.

Lão bản nhìn thấy tình hình không ổn vội bước ra ngăn cản.

- Các vị khách quan có chuyện gì cứ bình tĩnh giải quyết.

- Lần này nể mặt lão bản ta bỏ qua cho các ngươi.

Lâm Phong khinh thường nhìn đám tu sĩ đối diện một cái, hắn mỉm cười nói với lão bản.

- Ta không thích ngồi với bọn chúng, cho ta một cái tiểu viện.

- Có liền.

Lão bản đưa cho Lâm Phong một cái lệnh bài sau đó kêu người dẫn hắn rời đi, bộ dáng giống như đuổi tà.

Lâm Phong đi theo thanh niên phục vụ đến trước một cái tiểu viện thì dừng lại.

- Mang cho ta vài món mỹ vị, nhanh đi.

- Khách quan đợi chút, tiểu nhân sẽ lập tức mang đến.

- Thưởng cho ngươi.

Thanh niên phục vụ nhận lấy linh thạch rồi rời đi, Lâm Phong vẫn đứng bên ngoài tiểu viện, hắn lấy ra một bình dược dịch bôi lên mắt.

Thứ này không phải là Âm Dương Tán mà là một loại truy tung tán, khi Lâm Phong mở mắt thì nhìn thấy vài dấu chân lưu lại trên mặt đất.

Lúc Lâm Phong chặn đường Lý Mộng Kỳ đã lén rải một ít dược phấn trên đường đi của đối phương, chỉ cần nàng dẫm phải thì sẽ lưu lại dấu chân.

Loại truy tung tán này là do lão đầu tự chế, không màu, không mùi, không vị cho dù là đan sư cũng không nhận ra, hiệu quả kéo dài liên tục vài canh giờ.

Lâm Phong đi theo dấu chân đến trước một cái tiểu viện thì dừng lại.

- Chắc là nơi này.

- Tiểu tử, trận nhãn nằm bên kia.

Mỗi cái tiểu viện đều có vài cái trận pháp bảo vệ, trong đó có một cái trận pháp cách âm, muốn thực hiện kế hoạch thì trước tiên phải loại bỏ thứ này.

Lâm Phong liếc nhìn xung quanh đến khi xác định không có ai thì hắn lấy ra một cái trận kỳ cắm vào trận nhãn, thứ này có thể tạm thời vô hiệu hóa khả năng cách âm của trận pháp.

Để thuận lợi theo dõi tên hắc bào nam tử, mấy hôm trước Lâm Phong đã đến Thiên Khí Các luyện chế vài cái trận kỳ, không ngờ hôm nay lại có dịp dùng đến.

Sau khi hoàn thành mọi chuyện, Lâm Phong lặng lẽ trở về tiểu viện chờ đợi, lúc sau thì thanh niên phục vụ mang theo thức ăn bước vào.

- Khách quan, đây là thức ăn của ngài.

- Để lên bàn cho ta.

Thanh niên phục vụ vừa để thức ăn xuống thì cảm giác trời đất quay cuồng, toàn thân vô lực.

- Đắc tội rồi.



Bên trong tiểu viện, Lý Mộng Kỳ ngồi đối diện với hai tên hắc y nhân, một tên đeo mặt nạ quỷ còn một tên thì không.

Quỷ diện nhân nhìn mỹ nữ đối diện, giọng nói vô cảm.

- Ngươi đến muộn.

- Trên đường gặp chút vấn đề.

Từ khi rời Bạch Vân Lâu, Lý Mộng Kỳ luôn có cảm giác bị ai đó theo dõi, có thể là thuộc hạ của Lý Nguyệt Thần nên nàng phải mất một ít thời gian để giải quyết, chuyện lần này liên quan đến tương lai của nàng, tuyệt đối không thể xảy ra sai lầm.

Quỷ diện nhân khẽ gật đầu, giọng điệu tùy ý.

- Thứ ta cần đã có chưa?

- Ta muốn nhìn thấy tín vật.

- Người đó nói không sai, ngươi rất cẩn thận.

Lý Mộng Kỳ nhìn quỷ diện nhân lấy ra một cái lệnh bài đặt lên bàn, ngọc thủ cầm lấy lệnh bài, ánh mắt cẩn thận quan sát.

Trong quá trình giao dịch, vì đối phương luôn che giấu dung mạo nên Lý Mộng Kỳ phải dùng lệnh bài làm tín vật, đề phòng có người giả mạo.

Sau khi quan sát một lúc, xác định lệnh bài trong tay là hàng thật, Lý Mộng Kỳ cũng lấy ra một cái lệnh bài đưa cho đối phương.

Đúng lúc này, bên ngoài phòng truyền đến tiếng gõ cửa.

- Khách quan, thức ăn đã được mang đến.

Thanh niên phục vụ đợi một lúc thì cửa phòng mở ra, một tên hắc y nhân xuất hiện.

Khi nhìn thấy diện mạo đối phương, ánh mắt thanh niên phục vụ thoáng lóe lên rồi trở lại như thường, vẻ mặt tươi cười.

- Khách quan, đây là thức ăn của ngài.

- Bọn ta không gọi thức ăn.

- Có một vị công tử bảo tiểu nhân mang thức ăn đến, tất cả chi phí đều đã được thanh toán.

- Để hắn vào.

Hắc y nhân chuẩn bị đuổi người thì giọng nói của Lý Mộng Kỳ từ bên trong phòng vọng ra.

Thanh niên phục vụ bước vào phòng, cẩn thận đặt từng món ăn lên bàn sau đó mỉm cười nhìn bạch y nữ tử.

- Khách quan có thể tùy ý gọi món, tất cả chi phí sẽ có ngươi chi trả.

Lý Mộng Kỳ nhìn mấy món ăn trên bàn, đều là mỹ vị nổi tiếng của Phong Minh Viên.

- Là người nào kêu ngươi mang thức ăn đến?

- Là vị công tử vừa rồi gặp khách quan ở bên ngoài.

- Lui ra đi.

Thanh niên phục vụ vừa bước ra khỏi phòng lập tức đi tới trước một cái tiểu viện khác, ánh mắt liếc nhìn xung quanh đến khi chắc chắn không có ai thì đẩy cửa bước vào.