Thiên La

Chương 402: Tam Nữ Tâm Sự



Trong lúc Thanh Thanh chìm đắm vào hồi tưởng thì bị tiếng gõ cửa ngoài phòng cắt ngang, giọng nói của Huân Vũ truyền đến.

- Thanh tỷ, muội có thể vào không?

- Mời vào.

Cửa phòng mở ra, Huân Vũ và Hàn Băng lần lượt bước vào, ánh mắt hai nàng cùng nhìn về Thanh Phong Dực trong tay Thanh Thanh.

Huân Vũ mỉm cười.

- Bây giờ tỷ đã yên tâm rồi chứ?

Bên trong kim phòng, Huân Vũ và Hàn Băng không ngồi cùng một chỗ là muốn tạo cơ hội cho Thanh Thanh và Lâm Phong, chuyện đấu giá Thanh Phong Dực cũng là nằm trong kế hoạch.

Lúc Thanh Thanh tham gia đấu giá sẽ giả vờ như không đủ linh thạch, nếu Lâm Phong thật sự thích nàng nhất định sẽ ra tay giúp đỡ.

Chỉ là các nàng không ngờ nửa đường xuất hiện biến cố, lão thành chủ lại xen vào, càng không ngờ Lâm Phong lại to gan lớn mật như vậy.

Nếu lúc đó thật sự có chuyện gì xảy ra có lẽ các nàng sẽ ân hận cả đời, nhất là Huân Vũ, vì tất cả kết hoạch đều do nàng chủ mưu.

Bây giờ nghĩ lại, Phong Thanh Thanh vẫn có cảm giác không yên.

- Tình hình lúc đó thật sự rất nguy hiểm.

- Đúng vậy nhưng cũng chứng minh chàng thật sự yêu thích Thanh tỷ.

Với bản tính tham tài như mạng của Lâm Phong, muốn lấy linh thạch của hắn chẳng khác nào lấy mạng của hắn, chứng tỏ địa vị Thanh Thanh trong lòng hắn đã vượt qua số linh thạch kia.

Phong Thanh Thanh nghe Huân Vũ nói, trong lòng dâng lên một cảm giác ngọt ngào khó tả, khóe miệng khẽ cong lên để lộ nụ cười hạnh phúc, nhưng chợt nhớ ra bên cạnh vẫn còn hai nữ tử, sắc mặt thoáng thay đổi.

- Hai người đừng hiểu lầm, hắn chỉ nói cho ta mượn Thanh Phong Dực, sau này nhất định phải trả lại.

- Vậy chàng có nói khi nào trả không?

- Có lẽ là khi giao dịch giữa ta và hắn kết thúc, hắn còn nói nếu ta không trả thì cho dù có lật tung hết đại lục cũng phải tìm cho được ta.

- Chàng thật sự nói như vậy?

Liễu Huân Vũ mỉm cười, vị Lâm đạo hữu này đúng là không bao giờ chịu thiệt.

- Giao dịch kết thúc cũng chính là thời điểm Thanh tỷ rời đi, nếu tỷ không đi vậy thì không cần phải trả lại có đúng không?

- Cũng đúng.

- Đây rõ ràng là chàng muốn bày tỏ với Thanh tỷ.

- Đây chỉ là do muội tưởng tượng.

Tuy ngoài mặt Phong Thanh Thanh vẫn phủ nhận nhưng từ lúc Lâm Phong đối đầu với lão thành chủ thì nàng đã hiểu được tâm ý của hắn.

Lúc đó trong lòng Thanh Thanh chợt nhớ đến một khoảnh khắc bên trong Thượng Cổ Chiến Trường, trong tình thế cửu tử nhất sinh Lâm Phong đã đẩy Hàn Băng về phía Linh Mộng còn bản thân thì rơi vào miệng thánh thú.

Nam nhân có thể hi sinh cả tính mạng để bảo vệ nữ tử trong lòng, dù hắn có bao nhiêu khuyết điểm thì nàng cũng có thể chấp nhận được.

Nghĩ đến đây, ánh mắt Thanh Thanh thoáng nhìn về phía Hàn Băng, từ lúc vào phòng đến giờ nàng vẫn lạnh lùng đứng đó, không nói một câu.

- Hàn Băng, thứ này là ta vô tình tìm được, muội… tỷ xem có dùng được không?

Phong Thanh Thanh lấy ra một tờ pháp chỉ đưa cho đối phương nhưng chợt nhận ra không biết xưng hô như thế nào cho phải.

Tính theo tuổi thì Hàn Băng nhỏ hơn Thanh Thanh nhưng nàng lại bước vào Lâm gia trước, theo phong tục thì phải gọi là đại tỷ a.

Huân Vũ ngồi cạnh khẽ mỉm cười, lúc đầu nàng cũng trải qua tình huống như vậy, không biết phải xưng hô như thế nào cho đúng.

Hàn Băng nhận lấy pháp chỉ, ánh mắt lạnh lùng thoáng lóe lên.

- Băng Vũ Pháp Văn.

Loại pháp văn này một khi kích hoạt sẽ tạo thành vô số băng vũ có sức công phá cực lớn trên diện rộng, chuyên dùng để đối phó với thú triều.

Hàn Băng khẽ gật đầu với đối phương.

- Tạm thời ta sẽ giữ thứ này, đa tạ.

- Nếu muội thích thì ta sẽ tặng cho muội.

Phong Thanh Thanh cảm thấy nhẹ lòng, Băng Vũ Pháp Văn là một trong số vật phẩm mẫu thân đã chuẩn bị cho nàng, trước khi xuất phát đến Tây Hoang, nàng và mẫu thân đã tâm sự rất lâu, trong đó có một câu nàng đặc biệt ghi nhớ.

- Nếu muốn ở bên cạnh Lâm Phong thì phải chấp nhận ở bên cạnh nữ nhân của hắn.

Ngọc thủ của Huân Vũ đưa tới trước mặt Thanh Thanh.

- Thanh tỷ, quà của muội đâu?

- Không phải hôm trước muội đã lấy của ta một chiếc trâm cài rồi sao?

- Tỷ cũng lấy ngọc bội của muội còn gì, đừng quên kế hoạch lần này là do muội phải thức mấy đêm liền để nghĩ ra đó.

Phong Thanh Thanh hết cách, nàng chỉ có thể lấy ra mấy món bảo vật mẫu thân đã chuẩn bị bày ra trước mặt đối phương.

Không khí trong phòng dần trở nên náo nhiệt, Hàn Băng nhìn hai nữ tử bên cạnh liên tục nói cười, trong lòng chợt nhớ đến Phi Dao, nếu tiểu muội ở đây có lẽ sẽ còn vui hơn.



Lâm Phong vừa trở về phòng liền lấy ra cặp Dưỡng Hồn Ngọc đặt lên bàn, đại thủ bắt ấn, hư ảnh một đầu phượng hoàng lóe lên rồi biến mất.

- Chẳng lẽ ta nhớ nhầm?

Hắn bắt thủ ấn thêm vài lần, kết quả vẫn không thay đổi, giọng nói của lão đầu truyền đến.

- Tiểu tử ngươi không cần tốn công vô ích.

- Có vấn đề gì sao?

- Trong hai mảnh ngọc bội chỉ có một cái là hàng thật.

Khi Lâm Phong bắt ấn chỉ có hư ảnh phượng hoàng hiện ra chứng tỏ phượng ngọc là hàng thật, long ngọc có vấn đề.

Lâm Phong nhíu mày, hắn suy nghĩ một lúc rồi lắc đầu.

- Thứ này chắc chắn không có vấn đề, Vạn Bảo Các trước giờ chưa từng đấu giá hàng giả.

- Vấn đề nằm ở long văn.

Hai mảnh Dưỡng Hồn Ngọc đều là hàng thật nhưng chỉ có phượng văn được khắc họa chính xác, long văn chỉ vừa được khắc lên.

Có thể giám định sư của Vạn Bảo Các không biết phương pháp kích hoạt Long Phượng Ấn, bọn họ nghĩ hoa văn bên trên Dưỡng Hồn Ngọc là hình ảnh dùng để trang trí.

Lâm Phong nghe lão đầu nói, vẻ mặt thất vọng, chỉ có phượng văn thì không thể khai mở phong ấn, bây giờ biết đi đâu tìm long văn đây.

- Còn tưởng là tìm được một món hời lớn.

- Vậy thì chưa chắc.

- Chẳng lẽ lão biết chỗ của long văn?

- Bây giờ vẫn chưa biết.

Ánh mắt Lâm Phong lóe lên, giọng nói cung kính.

- Xin tiền bối chỉ giáo.

- Bên trong mảnh long văn đó còn ẩn chứa một loại pháp văn.

Tuy đối phương đã che giấu rất kỹ nhưng vẫn không qua được pháp nhãn của lão đầu, ẩn phía sau long văn là một loại truy tung pháp văn.

- Truy tung pháp văn?

Lâm Phong nhíu mày, trong đầu chợt xuất hiện một ý nghĩ.

- Chẳng lẽ chủ nhân của cặp Dưỡng Hồn Ngọc này muốn thông qua buổi đấu giá để tìm người biết được lai lịch Long Phượng Ấn?

- Không tệ.

- Ta hiểu rồi, nhất định là cái tên đã tranh giành với ta.

Chỉ có người thật sự biết được lai lịch của cặp Dưỡng Hồn Ngọc thì mới chịu bỏ ra một cái giá cao như vậy, cái tên đó liên tục nâng giá là để xác định Lâm Phong có biết hàng hay không.

Một tên đan sư như Lâm Phong chắc chắn không thể nhận ra truy tung pháp văn được giấu kín bên trong long văn, có lẽ khi hắn rời Vạn Bảo Các thì đã bị đối phương để ý.

Bây giờ Lâm Phong đang ở bên trong Đan Thành, cái tên đó tất nhiên sẽ không dám động thủ.

- Đúng là một tên nham hiểm.

- Bây giờ tiểu tử ngươi tính sao?

- Hả, hình như đây là câu thoại của ta mà?

- Cái đầu của ngươi chỉ để cho có hả?

Chuyện gì nên giúp thì lão sẽ giúp, có những chuyện phải để hắn tự giải quyết.

Lâm Phong suy nghĩ một lúc rồi thu cặp Dưỡng Hồn Ngọc vào giới chỉ, dù sao cái tên này cũng không dám động thủ bên trong Đan Thành cứ để sau này rồi tính, chuyện quan trọng trước mắt là tu luyện.

Phải tận dụng thời gian để cải thiện hỏa linh thể, hỏa lực càng tinh thuần thì tỷ lệ giành chiến thắng trong trận đấu sắp tới sẽ càng cao.