Thiên La

Chương 399: Đấu Giá Hội 4



Lâm Phong đứng hình mất vài giây, hắn không có cách nào phản bác yêu nữ đành phải quay qua tố cáo với băng nữ.

- Hàn Băng sư tỷ, đệ muốn tố cáo nàng ta lãng phí linh thạch của Thánh Cung.

- Ta không có quyền hạn can thiệp vào hành động của Thánh Nữ.

Tuy Hàn Băng đã là chấp sự Thánh Cung nhưng địa vị của nàng vẫn thua xa Linh Mộng, ngoại trừ Thánh Chủ, Thánh Mẫu và trưởng lão chấp pháp thì không ai có quyền ngăn cản Thánh Nữ.

Lâm Phong bất lực, bây giờ hắn chỉ có thể cầu nguyện, hy vọng có một tên lắm tài nhiều của nào đó nhảy vào tranh giành.

Trời cao như nghe được lời cầu nguyện của Lâm Phong, giọng nói từ bên trong một cái kim phòng khác vang lên.

- 250 vạn.

- 251 vạn.

- 300 vạn.

Linh Mộng nhìn vẻ mặt do dự của tên nam nhân phía sau, giọng nói ẩn hiện tiếu ý.

- Có muốn đi tố cáo tên đó lãng phí linh thạch không?

- 301 vạn.

Lâm Phong cắn răng hét giá, thua người không thua trận, tuyệt đối không thể để yêu nữ xem thường.

- 350 vạn.

- 351 vạn.

- 400 vạn.

Cả phòng đấu giá đột nhiên trở nên im lặng, một vài âm thanh kinh ngạc vang lên, rõ ràng giá trị của cửu sắc thạch đã vượt ngoài sự tưởng tượng của nhiều người.

- 400 vạn trung phẩm linh thạch, thành giao.

Lâm Phong nhìn cửu sắc thạch bị đoạt mất, hắn chỉ có thể bất lực thở dài, cách đấu giá của đối phương chẳng khác gì Linh Mộng, đều là loại xem linh thạch như cỏ rác, đối với mấy tên lắm tài nhiều của này cho dù hắn có dốc hết linh thạch cũng chưa chắc thắng được.

Bây giờ Lâm Phong chỉ có thể tiếp tục cầu nguyện, hy vọng khối cửu sắc thạch kia chỉ là một khối phế thạch, làm cho tên nào đó tức chết.

Bên trong một căn kim phòng khác, Nam Cung Như Mộng nhìn khối cửu sắc thạch được đưa tới, vẻ mặt khó hiểu.

- Nguyệt Thần tỷ tỷ, sao tỷ phải tranh giành với hắn?

- Muội đang lo cho tên nam nhân của mình sao?

- Tỷ nói gì vậy…

- Nói không chừng ngày sau muội phải cảm tạ vị tỷ tỷ này.

Ngọc thủ Nguyệt Thần cầm lấy khối đá chín màu bên trong hộp ngọc, nhìn qua chẳng có gì đặc biệt nhưng lại cứng rắn vô cùng, theo lời của đấu giá sư thì đến cả tôn giả cũng không thể phá vỡ.

Nam Cung Như Mộng ngồi bên cạnh ngắm nhìn món bảo vật trị giá 400 vạn trung phẩm linh thạch, thật lòng mà nói thứ này ngay cả nữ trang của nàng cũng không bằng.

Lý Nguyệt Thần mỉm cười.

- Có phải muội cho rằng ta bỏ ra 400 vạn linh thạch là không đáng?

- Chẳng lẽ tỷ biết lai lịch thứ này?

Như Mộng ở bên cạnh Nguyệt Thần một thời gian, nàng biết vị tỷ tỷ này làm việc gì cũng tính toán cẩn thận, trước giờ chưa từng tùy ý.

Lý Nguyệt Thần lắc đầu.

- Nói thật, ta cũng không biết đây là thứ gì.

- Vậy sao tỷ…

- Chỉ cần dùng đúng chỗ thì phế vật cũng có thể trở thành bảo vật.

Nếu như kế hoạch thành công, đừng nói là 400 vạn trung phẩm linh thạch cho dù là ngàn vạn linh thạch thì Nguyệt Thần cũng chấp nhận bỏ ra.

Sau một hồi cao trào, buổi đấu giá lại tiếp tục diễn ra, từng vật phẩm liên tục được mang lên sàn đấu, linh dược, đan dược, yêu thú, pháp chỉ, binh khí, khoáng thạch… đều có đủ.

- Vật phẩm tiếp theo là thiên cấp Hỏa Vân Chi, giá khởi điểm 350 vạn trung phẩm linh thạch.

- 360 vạn.

- 365 vạn…

- 400 vạn.

- Thật là một cảm giác vi diệu.

Lâm Phong ngồi trong kim phòng nhàn nhã thưởng trà, ngắm nhìn linh thạch như mọc cánh bay lên, vẻ mặt tràn đầy thỏa mãn.

- Tiểu Phong tử thật là lợi hại.

Cuối cùng Phi Dao cũng hiểu vì sao túi linh thạch của nàng không bao giờ so được với tên sư đệ, cho dù nàng chăm chỉ luyện đan mấy năm cũng chưa chắc đã bằng hắn đấu giá một gốc linh dược.

Đôi mắt xinh đẹp của Phi Dao lén nhìn tỷ tỷ ngồi bên cạnh.

- Nếu như mình cũng giống như tỷ tỷ gả cho hắn… không được không được.

Lãnh Phi Dao vội lắc đầu, nàng sao có thể vì mấy khối linh thạch mà tranh giành với tỷ tỷ, nghĩ đến đây, một cảm giác khác lạ chợt dâng trào bên trong cơ thể, gương mặt nhỏ nhắn đỏ bừng, xinh đẹp như một đóa kiều hoa dần nở rộ.

Lãnh Hàn Băng ngồi bên cạnh nhìn thấy vẻ mặt khác thường của tiểu muội, nhỏ giọng hỏi.

- Có chuyện gì sao?

- Không có… không có gì… muội không sao.

- 880 vạn trung phẩm linh thạch, thành giao.

Phi Dao vừa dứt lời thì đấu giá sư liền chốt giá cho gốc Hỏa Vân Chi, trái tim nhỏ bé của nàng lại đập liên hồi.

- Tám… tám trăm vạn… nhiều như vậy sao?

Lâm Phong gật đầu hài lòng, nếu mọi chuyện thuận lợi thì hôm nay hắn có thể thu về ít nhất ngàn vạn trung phẩm linh thạch.

Thêm vài vật phẩm được đấu giá thì đến lượt Bạch Hồn Quả lên sàn, giá khởi điểm lên đến 400 vạn trung phẩm linh thạch.

Nếu đây không phải là buổi đấu giá lớn mười năm một lần thì Bạch Hồn Quả chắc chắn là một trong số vật phẩm áp trục.

- 960 vạn trung phẩm linh thạch, thành giao.

- Đại công cáo thành.

Hai gốc linh dược đều bán được giá ngoài mong đợi làm cho tâm tình của Lâm Phong vô cùng tốt, bây giờ chỉ cần ngồi đợi đến khi buổi đấu giá kết thúc là xong.

- Vật phẩm tiếp theo là một kiện thiên cấp trung phẩm bảo vật Thanh Phong Dực, giá khởi điểm 500 vạn trung phẩm linh thạch.

- 520 vạn.

- 550 vạn.

Giọng nói bên trong kim phòng lần nữa vang lên, lần này người đấu giá là Phong Thanh Thanh, phong linh chi thể phối hợp với Thanh Phong Dực thì trong cùng cấp gần như không tìm được đối thủ so tốc độ với nàng.

- 600 vạn…

- 700 vạn…

- 900 vạn...

Lâm Phong nhìn bạo nữ bên cạnh liên tục hét giá, vẻ mặt không đổi sắc, không ngờ nàng cũng là phú bà, thật là thâm tàng bất lộ.

- 1000 vạn.

Đúng lúc này, một giọng nói từ trong huyết phòng vọng xuống, toàn trường lặng im, cuối cùng đại lão cũng đã chịu xuất đầu lộ diện.

Mỗi lần đấu giá hội diễn ra, các vị đại lão chỉ tham gia tranh giành vật phẩm áp trục, những thứ tầm thường đã không còn lọt vào mắt bọn họ.

Nhưng lần này là đại hội đấu giá lớn mười năm tổ chức một lần, một số vật phẩm cao cấp của vòng trong có giá trị không thua kém vật phẩm áp trục ngày thường.

Ngọc thủ Phong Thanh Thanh nắm chặt, nàng không ngờ lại có một vị đại nhân vật tham gia đấu giá, xem ra hôm nay phải về tay không rồi.

Mỗi một nhân vật bên trong huyết phòng đều là bá chủ một phương, tài phú nhiều vô kể, dù là Phong gia của nàng cũng chưa chắc đấu lại.

Lâm Phong ngồi bên cạnh cảm thán, số của bạo nữ thật là quá nhọ, cả trăm vật phẩm đấu giá lại chọn trúng ngay cái vật phẩm đại lão để ý.

Đấu giá sư đợi một lúc vẫn không có ai ra giá, lão chuẩn bị chốt đơn thì giọng nói châm chọc từ bên trong một căn huyết phòng khác truyền ra.

- Lâm lão đầu, cái bản tính ỷ lớn hiếp nhỏ của lão vẫn chưa bỏ được hử?

- Đấu giá hội là dùng linh thạch để nói chuyện, người nào ra giá cao thì được, lão làm Thánh Chủ mấy chục năm ngay cả đạo lý đơn giản như vậy cũng không hiểu?

- Nếu lão thích tranh giành như vậy, ta đề nghị lần sau lão nên đổi một cái kim phòng.

- Lão phu thích ngồi huyết phòng không được sao.

Lâm Phong nghe hai vị đại lão khẩu chiến, ánh mắt thoáng nhìn qua chỗ Linh Mộng, không biết lão đầu họ Lâm kia có bà con gì với yêu nữ không.

Đúng lúc này, giọng nói của lão đầu từ bên trong giới chỉ truyền đến.

- Tiểu tử, có muốn lấy cặp cánh đó không?

- Ta có Phi Vân rồi, lấy thứ đó làm gì?

- Hình như nha đầu bên cạnh ngươi rất để ý.

Lâm Phong liếc nhìn bạo nữ bên cạnh, ánh mắt của nàng từ đầu đến cuối đều đặt ở chỗ Thanh Phong Dực chỉ là không ra giá.

- Lão thật sự có cách?

- Vấn đề là tiểu tử ngươi có dám thử hay không.

- Có tốn linh thạch không?

- Linh thạch và giai nhân, ngươi muốn chọn cái nào?