Lâm Phong hài lòng gật đầu, ánh mắt say đắm nhìn mỹ nhân đối diện.
- Nam Cung đạo hữu tìm tại hạ chỉ vì chuyện này thôi sao?
- Như Mộng đúng là còn có một chuyện muốn nói với đạo hữu.
Nguyên nhân Nam Cung Như Mộng đến tìm Lâm Phong đúng là vì danh ngạch tiến vào Hỏa Nguyên, vì chuyện này mà nàng phải đi tìm Lý Nguyệt Thần học một ít mị thuật.
Mười năm một lần, Đan Thành sẽ tổ chức đại hội thi đấu, mười người đứng đầu trên Đan Bảng không chỉ có thể tiến vào Thiên Hỏa Sơn mà còn có thể lấy được danh ngạch tiến vào Hỏa Nguyên.
Tuy thời gian gần đây trình độ đan đạo của Như Mộng đã có chút tiến bộ nhưng nàng vẫn không nắm chắc có thể xông vào thập đại thiên kiêu.
Lâm Phong thì khác, tốc độ phát triển của hắn làm cho người ta phải kinh ngạc, đến cả nữ nhân cao ngạo như Nguyệt Thần tỷ tỷ cũng phải chú ý.
Nếu như lúc này tra hỏi không chừng nàng có thể phát hiện được bí mật của Lâm Phong, vừa nghĩ đến đây, trong lòng Như Mộng chợt xuất hiện một cảm giác dồn dập, đôi gò má ửng hồng làm cho gương mặt xinh đẹp càng thêm kiều diễm.
Lâm Phong đứng mũi chịu sào, chỉ biết cắn răng chịu đựng, dùng toàn bộ sức bình sinh áp chế máu nóng đang sôi sục trong người để ngăn bản thân không hiện nguyên hình.
Như Mộng do dự một lúc rồi nói.
- Thật ra trong lòng của Như Mộng có một chuyện muốn hỏi nhưng sợ làm Lâm đạo hữu tức giận.
- Quân tử không chấp nữ nhân, đạo hữu có gì cứ nói.
- Đạo hữu đã nói như vậy thì Như Mộng xin thất lễ.
Ánh mắt Nam Cung Như Mộng ẩn hiện chờ mong nhìn về phía nam nhân đối diện.
- Trình độ đan đạo của Lâm đạo hữu tiến bộ nhanh như vậy có phải là nhận được truyền thừa không?
- Chuyện này…
Lâm Phong bày ra bộ mặt khó xử, trong lòng lại bắt đầu hoài nghi nhân sinh, chẳng lẽ đối phương dùng mị thuật chỉ để hỏi mấy câu vớ vẩn này, hoàn toàn không có ý đồ với cơ thể thuần khiết của hắn.
Như Mộng nhìn vẻ mặt khó xử của Lâm Phong, ánh mắt thoáng hiện thất vọng nhưng ngoài mặt vẫn như thường.
- Vừa rồi là tiểu nữ vô ý, đạo hữu không cần phải để ý.
- Không phải tại hạ không muốn nói, tại hạ chỉ không muốn nhìn thấy đạo hữu thất vọng.
Lâm Phong thở dài, ánh mắt suy tư như đang nhớ lại những chuyện mà hắn từng bịa ra.
- Đan thuật của tại hạ là được tổ tiên truyền lại, lúc đầu tại hạ cũng không biết nhưng khi tu vi càng cao thì trong đầu lại xuất hiện càng nhiều hình ảnh kỳ lạ, sau này tại hạ mới biết đó là truyền thừa.
- Có chuyện như vậy?
- Có chứ.
Lâm Phong gật đầu khẳng định, vẻ mặt chân thành nhìn đối phương.
- Chỉ là tổ tiên đã căn dặn tại hạ, truyền thừa tuyệt đối không được để lộ ra bên ngoài.
- Tiểu nữ hiểu.
Như Mộng xuất thân từ Thánh Cung, đạo lý nước phù sa không chảy ruộng ngoài nàng cũng hiểu được, nếu đã không có kết quả vậy thì không cần phải ở lại, ý định vừa muốn rời đi xuất hiện thì giọng nói của Lâm Phong truyền đến.
- Thật ra người bên ngoài vẫn có thể học được truyền thừa nhưng cần phải trả một cái giá rất đắt.
- Lâm đạo hữu bằng lòng trao đổi với Như Mộng?
Lâm Phong lắc đầu.
- Không phải là tại hạ bằng lòng trao đổi mà là Nam Cung đạo hữu có bằng lòng trao đổi hay không?
Nam Cung Như Mộng không do dự mà gật đầu, nếu có thể lấy được truyền thừa của Lâm Phong thì không chỉ nàng mà cả Trường Hà Thánh Cung đều sẽ được lợi.
- Chỉ cần đạo hữu ra giá, Như Mộng nhất định sẽ tìm mọi cách để đáp ứng.
- Chẳng phải tại hạ đã ra giá rồi sao?
- Tiểu nữ ngu muội, xin đạo hữu chỉ giáo.
Lâm Phong mỉm cười, cặp sắc nhãn liên tục đảo khắp người Nam Cung Như Mộng.
- Chỉ cần Nam Cung đạo hữu đồng ý bước vào đại môn của Lâm gia, như vậy truyền thừa sẽ không lộ ra ngoài.
Nam Cung Như Mộng im lặng một lúc, vẻ mặt thoáng qua chút do dự nhưng rất nhanh đã trở lại bình thường, nàng ngẩn đầu nhìn Lâm Phong.
- Thứ lỗi Như Mộng đã làm phiền, cáo từ.
- Để tại hạ tiễn đạo hữu.
Hai người bước tới đại môn của biệt viện, đột nhiên Như Mộng xoay người nhìn nam nhân bên cạnh, đôi môi nhỏ khẽ cong.
- Lời Lâm đạo hữu nói là thật đúng không, chỉ cần tiểu nữ bước vào Lâm gia thì sẽ có được truyền thừa?
- Tại hạ nhất ngôn cửu đỉnh.
Lâm Phong nhìn bóng dáng thướt tha dần biến mất, chỉ biết đứng một chỗ mà than thở.
- Thật là đáng tiếc.
- Nha đầu đó đúng là không tệ.
- Nè nè, lão nghĩ đi đâu vậy.
- Không phải tiểu tử ngươi thất vọng vì nha đầu đó không đồng ý sao?
Lâm Phong ném cho lão đầu một ánh mắt xem thường, hắn là loại người háo sắc như vậy sao.
- Lão nghĩ ta dễ bị dụ dỗ như vậy?
- Vậy tiểu tử ngươi thở dài cái gì?
- Thay vì dùng mỹ nhân kế sao nàng không dùng linh thạch, như vậy cơ hội thành công sẽ cao hơn.
- Nếu để nha đầu đó nghe được lời này của tiểu tử ngươi, lão phu cam đoan không quá ba ngày thì ngươi sẽ biết được cái gì gọi là lòng dạ đàn bà.
Mỹ nhân như Nam Cung Như Mộng chẳng khác gì bảo vật, giá trị của nàng còn hơn cả ngàn vạn khối linh thạch.
Lâm Phong nghe lão đầu nói chợt rùng mình, để đám thanh niên tinh lực cường tráng ngoài kia biết hắn trêu chọc Nam Cung Như Mộng không chừng sẽ lập tức kéo đến.
Lúc đó Lâm Phong chỉ có thể cố thủ trong phòng, một khi ra ngoài sẽ như chó chạy đường cùng, người người hô đánh.
Vài ngày tiếp theo, Lâm Phong tiếp tục bế quan tu luyện, đến ngày thứ tư thì lão đầu nói cho hắn biết tên nam tử hắc bào vừa rời đi.
Lâm Phong thay một bộ hắc bào sau đó rời khỏi căn phòng, ánh mắt liên tục liếc nhìn xung quanh, đến khi chắc chắn không có người khác thì lập tức hành động.
- Thiên Lý Tùy Hành.
Thân hình Lâm Phong chớp mắt đã xuất hiện trước cửa phòng của tên hắc y nam tử nhưng hắn chỉ đứng bên ngoài mà không vội bước vào.
Mỗi căn phòng ở đây đều có trận pháp bảo vệ, chỉ cần có người khác bước vào sẽ lập tức phát ra cảnh báo.
Lâm Phong lấy ra Thông Thiên Lệnh đặt vào một cái trận văn trên cửa phòng, một đạo linh quang lóe lên rồi vụt tắt, giọng nói lão đầu truyền đến.
- Được rồi.
Lão đầu vừa dứt lời, Lâm Phong liền đẩy cửa bước vào phòng, nơi này cũng không khác gì chỗ của hắn, ngoài trừ một chiếc giường, một cái bàn và vài cái ghế thì chẳng còn thứ gì.
- Nên để chỗ nào đây?
Lâm Phong lấy ra một khối Đồng Âm Nguyên Thạch to bằng đầu ngón tay, ánh mắt đảo vài vòng xung quanh cuối cùng dừng lại ở vị trí chiếc bàn, khóe môi khẽ nhếch.
Sau khi làm xong mọi chuyện, ánh mắt Lâm Phong lại đảo thêm vài vòng, đến khi xác nhận hoàn toàn không để lại dấu vết mới hài lòng rời đi.
Hắn vừa bước tới cửa phòng thì giọng nói của lão đầu truyền đến.
- Tiểu tử ngươi vẫn chưa đi được.
- Còn chuyện gì sao?
- Căn phòng này có một cái trận pháp cách âm.
- Lão giải quyết được không?
Nói về luyện đan thì Lâm Phong là thiên tài nhưng nói về trận pháp thì hắn đúng là một tên thảm hại, chỉ có thể trông chờ vào lão đầu.
- Chỉ là một cái tiểu trận sao có thể làm khó lão phu.
- Vậy lão làm nhanh đi, coi chừng bị phát hiện.
- Tiểu tử ngươi đi tới chỗ bức tường bên phải, đúng rồi…
Loại trận pháp này không khó giải quyết nhưng vẫn tốn một ít thời gian vì lão đầu không phá trận mà chỉ tạo ra một cái lỗ hỏng bên trong trận pháp.
Một khi phá trận, khả năng bị đối phương phát hiện là rất cao, bao nhiêu công sức chuẩn bị xem như đổ sông đổ bể.
- Được rồi, đi thôi.
Lâm Phong hé mở cửa phòng, cẩn thận quan sát tình hình bên ngoài, sau khi phát hiện không có ai thì lập tức chạy về phòng.
- Hy vọng là thành công.
Đồng Âm Nguyên Thạch mà Lâm Phong lén đặt vào phòng hắc bào nam tử không giống với cái của Hàn Băng, thứ này chỉ có thể hoạt động trong vòng bảy ngày, muốn tiếp tục sử dụng thì phải truyền thêm linh lực vào.