So với ngoại thành phồn hoa náo nhiệt thì nội thành đơn giản và yên tĩnh hơn nhiều, nơi này chỉ có một vài cái biệt viện dùng làm chỗ tu luyện, tu sĩ cũng chỉ có lác đát vài tên.
Trái ngược với bộ dáng có chút thất vọng của Phi Dao thì vẻ mặt của Lâm Phong lại tràn đầy kinh ngạc.
- Linh khí thật nồng đậm.
Không gian bên trong nội thành bị che phủ bởi một lớp hỏa vụ mờ ảo, thứ này chính là hỏa linh khí từ bên trong Thiên Hỏa Sơn phun ra, nhiều đến mức hóa vụ.
Lâm Phong thử hít vài hơi, hắn phát hiện linh khí nơi đây tuy nồng đậm nhưng không hề ẩn chứa hỏa nguyên chi khí như trong lời đồn, trong lúc hắn còn chưa hiểu thực hư thế nào thì giọng nói hưng phấn của tiểu sư tỷ từ bên cạnh truyền đến.
- Tiểu Phong tử mau nhìn, bên kia có một cái dược viên.
Lâm Phong nhìn theo hướng Phi Dao chỉ, nơi đó đúng là có một cái dược viên, hơn nữa diện tích còn không nhỏ, ngang dọc hơn vài dặm.
- Bọn họ trồng linh dược bên trong thành trì luôn sao?
Phải biết nơi này là nội thành đó, tấc đất tấc vàng, người bên ngoài muốn vào còn không có cơ hội vậy mà đám linh dược lại có thể yên ổn định cư.
Tên vệ thành đi phía trước dẫn đường, vẻ mặt không đổi, lúc đầu hắn cũng kinh ngạc nhưng nhìn lâu rồi cũng quen.
- Phần lớn diện tích bên trong nội thành đều dùng để trồng linh dược.
- Đúng là một nơi thích hợp để trồng linh dược.
Lâm Phong nghe đồn toàn bộ thổ nhưỡng bên trong Đan Thành đều do Thiên Hỏa Sơn phun trào, cùng với linh khí nồng đậm, linh dược trồng ở nơi này muốn không tốt cũng khó.
Tên thành vệ khẽ gật đầu.
- Tại hạ nghe nói thời gian thành thục của linh dược ở nơi này chỉ bằng bảy phần so với bên ngoài.
Chuyện này thì Lâm Phong lại không cảm thấy kinh ngạc, nếu hắn muốn thì có thể rút ngắn thời gian thành thục của linh dược xuống còn một phần.
Ba người đi thêm một lúc thì dừng lại trước một khu biệt viện.
- Đây là khu vực tu luyện dành cho đan sư lục tinh.
Đan sư lục tinh ám chỉ những người có sáu viên bảo thạch đính trên đan huy, Lãnh Phi Dao dùng ánh mắt lo lắng nhìn tên sư đệ bên cạnh, đây là lần đầu nàng tu luyện một mình ở một nơi xa lạ nên trong lòng có chút bất an.
- Tiểu Phong tử hay là đệ vào trong đó với ta có được không?
- Không được.
Thành vệ lập tức lắc đầu.
- Đây là quy định của nội thành, không thể vi phạm.
Lâm Phong mỉm cười, dùng ánh mắt trấn an tiểu sư tỷ.
- Nơi này là nội thành, chắc chắn không có tên nào dám làm loạn, sư tỷ cứ yên tâm tu luyện.
- Nhưng mà…
- Đây là bùa hộ mệnh của đệ, tặng cho tỷ.
Lãnh Phi Dao nhận lấy ma trận từ trong tay Lâm Phong, nàng khẽ gật đầu sau đó xoay người đi vào bên trong.
Lâm Phong tiếp tục tiến sâu vào nội thành, lúc sau hắn dừng lại trước một cái biệt viện, trước kia nơi này chính là chỗ tu luyện tốt thứ hai dành cho đan sư nhưng từ khi Tam Dẫn Hỏa Linh Thuật xuất thế thì đã có thêm ba cái biệt viện lần lượt là thập tinh, thập nhất tinh và thập nhị tinh.
- Đó chính là Thiên Hỏa Sơn sao?
Từ nơi này có thể nhìn thấy bóng dáng một ngọn cự sơn hùng vĩ ẩn sau lớp hỏa vụ mờ ảo.
Thành vệ gật đầu.
- Đó chính là Thiên Hỏa Sơn, tuyệt đối không được đến gần.
- Đa tạ đạo hữu nhắc nhở.
Lâm Phong ngắm nhìn ngọn cự sơn thêm vài lần rồi xoay người tiến vào biệt viện, bên trong và bên ngoài tương đối giống nhau, đơn giản và yên tĩnh.
Ánh mắt Lâm Phong đảo qua vài lần cuối cùng dừng lại trước một căn phòng mở cửa, đây chắc là chỗ tu luyện của hắn.
Vừa bước vào phòng, giọng nói của lão đầu liền truyền đến.
- Chỗ này không tệ.
Bên trong căn phòng có một cái giường nhỏ dùng để tu luyện và nghỉ ngơi, bên cạnh còn có một cái bàn và mấy cái ghế, dưới nền có khắc vài hoa văn kỳ lạ không biết dùng để làm gì.
Lâm Phong kiểm tra vài lần, phát hiện nơi này không có mật đạo, chỉ có duy nhất một cánh cửa ra vào.
- Có phải ta đi nhầm phòng rồi không?
- Có vấn đề gì sao?
- Lão nhìn xem, linh khí nơi này còn không bằng bên ngoài.
Ngoài phòng có hỏa vụ mờ ảo nhưng không khí trong phòng lại vô cùng trong lành, đến một hạt bụi cũng không có.
- Chẳng lẽ chỗ này dùng để nghỉ ngơi, nơi tu luyện thật sự là bên ngoài phòng?
- Tiểu tử ngươi thử vận công sẽ rõ.
Lâm Phong ngồi lên giường, đại thủ bắt ấn, linh lực bên trong cơ thể bắt đầu vận chuyển, hoa văn bên dưới nền phòng dần sáng lên.
Từ bên ngoài nhìn vào sẽ thấy phía trên căn phòng của Lâm Phong xuất hiện một vòng xoáy lớn khoảng vài trượng, không ngừng thôn phệ hỏa vụ, bên trong căn phòng, cơ thể Lâm Phong bị hỏa ảnh bao phủ, cảm giác như sử dụng trung phẩm linh thạch để tu luyện.
Đúng lúc này, một đạo hỏa khí mang theo cảm giác ấm áp tiến vào cơ thể Lâm Phong, đạo hỏa khí này không bị hắn luyện hóa mà tự dung nhập vào cơ thể.
Nửa canh giờ trôi qua, hỏa quang bên trong căn phòng dần tan biến, Lâm Phong vừa kết thúc tu luyện liền tế ra một đạo hỏa ảnh.
- Đúng là có chút hiệu quả.
Lâm Phong nhìn ngọn lửa rực cháy trên tay, vẻ mặt tràn đầy hưng phấn, tuy màu sắc vẫn có chỗ đậm chỗ nhạt nhưng hắn có thể cảm giác uy lực đã tăng lên một chút.
- Chẳng lẽ đạo linh khí kỳ lạ đó chính là hỏa nguyên chi khí?
- Nó đó.
Trong lúc Lâm Phong tu luyện, lão đầu luôn ở một bên hộ pháp, lúc đó lão cũng nhìn thấy một đạo hỏa nguyên chi khí chạy vào người hắn.
- Chỉ có một đạo thôi sao?
- Tiểu tử nghĩ sẽ có bao nhiêu?
- Được của ló rồi.
Chỉ một đạo hỏa nguyên chi khí đã lợi hại như vậy, đợi khi lâm Phong rời khỏi nội thành không chừng hỏa linh thể của hắn có thể so với đám thiên kiêu ngoài kia, từ giờ đến khi đại hội thi đấu diễn ra vẫn còn gần một tháng, nhất định phải tranh thủ thời gian tu luyện.
Nghĩ là làm, Lâm Phong lại bắt đầu vận công, thêm nửa canh giờ trôi qua, hỏa quang bên trong căn phòng lần nữa tan biến, lần này trên gương mặt hắn không còn chút hưng phấn thay vào đó là vẻ mờ mịt khó hiểu.
Trong lúc Lâm Phong tu luyện chợt cảm giác linh khí xung quanh hoàn toàn biến mất cứ như bị hắn hút cạn, ngay cả hỏa nguyên chi khí cũng không thấy xuất hiện.
- Chẳng lẽ linh khí bên trong nội thành bị ta hút sạch rồi?
Lâm Phong vội lắc đầu, nội thành lớn như vậy cho dù hắn có hút mấy ngàn năm cũng không thể làm cho linh khí cạn kiệt.
- Lão phu đoán không lầm thì cái Tụ Linh Trận này mỗi ngày chỉ có thể dùng được một canh giờ.
- Tụ Linh Trận?
- Bên dưới tòa biệt viện có một cái Tụ Linh Trận, phòng của tiểu tử ngươi nằm bên trên một cái trận nhãn.
- Là thế à.
Không thể tiếp tục tu luyện, Lâm Phong theo thói quen lấy ra Đồng Âm Lệnh chuẩn bị tâm sự với hai vị lão bà, trước tiên sẽ là Huân Vũ.
Lâm Phong thử truyền linh lực vào Đồng Âm Lệnh vài lần vẫn không thấy phản ứng, có thể là vì khoảng cách quá xa nên không bắt được tín hiệu.
Lão đầu nhìn thấy Lâm Phong vẫn muốn thử, tốt bụng nhắc nhở.
- Tiểu tử ngươi đừng có tốn công vô ích, thứ này không thể sử dụng ở đây.
Mười hai tòa thiên cấp đại trận xung quanh nội thành không phải chỉ để cho có, trong số đó có một tòa Tuyệt Âm Đại Trận, cho dù Lâm Phong có hét khàn cổ thì bên ngoài cũng chẳng ai nghe thấy.
- Lợi hại như vậy sao?
Lâm Phong không tin tà, hắn tiếp tục lấy Đồng Âm Lệnh của Hàn Băng ra thử, không ngờ linh lực vừa truyền vào, trận văn liền sáng lên.
- Lão đầu, không ngờ lão cũng có lúc nhìn lầm.
Lâm Phong đắc ý nhìn lão đầu một cái sau đó bắt đầu tâm sự với Hàn Băng.
- Lão bà, có nhớ lão công không?
- Ủa… alo…
- Sao lại không liên lạc được… chẳng lẽ mất tín hiệu rồi?