Trước khi rời đi, Lý Nguyệt Thần đã nói với Lâm Phong có thể tùy ý ăn uống bên trong Tây Hương Lâu, nơi này mở ra chủ yếu là để chiêu đãi khách quý của Lý gia cho nên đám người Lâm Phong sẽ được miễn phí.
Từng món ăn được đưa lên bàn, hương vị lan tỏa, màu sắc hấp dẫn, vừa nhìn là đã muốn ăn.
Lâm Phong gắp vài món ăn cho hai vị lão bà ngồi cạnh sau đó bắt đầu càn quét, Lãnh Phi Dao đã sớm động thủ nhưng tốc độ vẫn không bằng tên sư đệ.
- Tiểu Phong tử, trả thức ăn cho ta.
- Hức ăn õa vòa mện cỏa đệ thì lòa cỏa đệ…
Trong miệng Lâm Phong chứa đầy thức ăn, hắn ngẩng đầu nói mấy câu với tiểu sư tỷ sau đó tiếp tục càn quét.
Ngoại trừ Lâm Phong và Phi Dao có hơi nhiệt tình với đám thức ăn thì những người còn lại vẫn từ tốn, không vì miếng ăn mà đánh mất đi hình tượng.
Tuy các nàng không thể so với Lý Nguyệt Thần nhưng cũng không thua kém quá nhiều, Linh Mộng còn được thiên hạ ca ngợi là Nam Hoang Nhị Mộng.
Từ khi các nàng xuất hiện vẫn luôn được tu sĩ bên trong Tây Hương Lâu chú ý, chỉ là nơi này thuộc về Lý gia nên không ai dám manh động.
Lâm Phong đang càn quét thức ăn thì cảm giác có thứ gì đó chạm vào bên hông, hắn nhìn qua thì thấy Huân Vũ liếc mắt về phía đám người bên cạnh.
Phía sau Lâm Phong có vài thanh niên vừa ăn vừa trò chuyện, chủ đề của bọn họ chính là cuộc thi đấu sắp tới ở Đan Thành.
Một thanh niên vừa ăn vừa nói, bộ dáng có vài phần giống Lâm Phong.
- Các ngươi nói xem, lần này có tên ngoại lai nào tiến vào thập đại thiên kiêu không?
- Ta nhớ lần trước có một tên, không chừng lần này cũng như vậy.
- Ta nghe nói gần đây có vài tên thiên tài mới nổi, có tên còn đánh bại cả thập đại thiên kiêu trên Đan Bảng.
Tên bên cạnh vừa nghe đồng bạn nói liền tỏ vẻ khinh thường.
- Có phải ngươi đang nói đến tên ôn thần Lâm Phong kia không?
- Đúng rồi, nghe nói hắn chính là đệ nhất thiên tài đan đạo Nam Hoang.
- Chỉ là một tên hữu danh vô thực, tiểu nhân vô sỉ, hèn hạ đê tiện, để ta kể cho các ngươi nghe…
Chuyện là thanh niên này có một tên huynh đệ thân thiết làm việc vặt bên trong Trang gia cho nên nghe được không ít tin tức về trận chiến giữa Lâm Phong và Trang Bất Phàm.
Nói về đan thuật và tướng mạo thì Trang Bất Phàm ăn đứt Lâm Phong, chỉ là thua về mưu hèn kế bẩn nên thất bại.
- Lúc đó cái tên họ Lâm kia tự bạo đan đỉnh, cuối cùng dùng một viên đan dược giành được chiến thắng.
- Thật là vô sỉ.
- Chưa hết đâu, ta nghe nói tên Lâm Phong đó còn được gọi là ôn thần, chỉ cần đến gần hắn thì linh thạch sẽ biến mất.
- Thật là tà đạo.
Một tên bên cạnh khẽ gật đầu.
- Ta còn nghe nói Lâm Phong đã đưa ra lời khiêu chiến với Nam Cung Như Mộng, ngươi thua cuộc phải đáp ứng một yêu cầu bất kỳ của đối phương.
- Nam Cung Như Mộng chính là một trong hai đóa kiều hoa đẹp nhất Nam Hoang.
- Ta đoán cái tên Lâm Phong đó ngoài mặt là thi đấu đan đạo nhưng trong lòng đã sớm để ý con gái nhà người ta.
- Thật là hạ lưu.
Lâm Phong ngồi một bên nghe được toàn bộ câu chuyện, sắc mặt đen thui, cái gì mà tiểu nhân vô sỉ, cái gì mà tà đạo hạ lưu, nhất định là có người cố ý bôi nhọ thanh danh trong sáng của hắn.
- Ha ha ha…
Lãnh Phi Dao nhịn đến gương mặt đỏ ửng, cuối cùng vẫn không kiềm chế được mà cười lớn, đúng là trời cao có mắt, ai bảo tên sư đệ này dám dành thức ăn với nàng.
Lâm Phong cầm lấy một bình linh tửu đi tới bàn bên cạnh, hắn mỉm cười thân thiện rót cho một tên trong số đó.
- Tại hạ vừa đến Đan Thành nên có vài chuyện không hiểu muốn thỉnh giáo đạo hữu, không biết có được không?
Tên thanh niên vừa ngửi một hơi liền biết bình linh tửu trong tay Lâm Phong là loại thượng hạng, vẻ mặt có thêm vài phần nhiệt tình.
- Đạo hữu muốn biết chuyện gì?
- Nghe nói lần này có rất nhiều thiên tài đan đạo sẽ đến Đan Thành thi đấu có phải không?
- Đúng vậy, mấy lần trước chỉ có thiên tài của Đông Hoang nhưng lần này nghe nói tất cả các hoang vực đều có thiên tài tham gia.
- Nhiều như vậy sao?
Nói về đan đạo thì Tây Hoang đứng đầu, tiếp theo là Đông Hoang, sau đó đến Nam Hoang và cuối cùng là Bắc Hoang.
Tỷ thí đan đạo cứ mười năm sẽ tổ chức một lần, thường thì chỉ có Tây Hoang và Đông Hoang tham gia, Nam Hoang ít khi xuất hiện, Bắc Hoang thì không cần nói đến.
Phần lớn địa phận của Bắc Hoang là băng tuyết, bị hàn khí phủ kín quanh năm, đan sư lại mang hỏa linh thể nên không thích những nơi có khí hậu lạnh giá.
Tuy Lâm Phong không sợ đám thiên tài đan đạo Bắc Hoang và Đông Hoang nhưng càng nhiều người tham gia thi đấu thì càng bất lợi cho hắn.
- Huynh đệ có biết vì sao lần này lại có nhiều người tham gia như vậy không?
- Tại hạ nghe nói có liên quan đến Hỏa Nguyên, cụ thể thì không rõ.
- Chuyện này thì ta biết một chút.
Một thanh niên gần đó mở lời, ánh mắt sáng rực nhìn bình linh tửu trong tay Lâm Phong.
- Làm phiền đạo hữu chỉ giáo.
Lâm Phong đi tới rót đầy chung cho đối phương, thanh niên vội nhấp một chút linh tửu, vẻ mặt thỏa mãn.
- Lần trước Hỏa Nguyên mở ra, số lượng Bách Hỏa Tinh Nguyên Thảo tìm được nhiều hơn những năm trước cho nên số lượng danh ngạch tiến vào Hỏa Nguyên năm nay cũng sẽ tăng lên.
- Là thế à.
Hỏa Nguyên nằm sâu bên trong Sa Nguyên, nơi này chính là một biển lửa lúc nào cũng rực cháy như muốn thiêu đốt cả thiên địa.
Xung quanh Hỏa Nguyên có một lớp độc vụ do hỏa khí tích tụ qua vô số năm tháng tạo thành, muốn vượt qua thứ này chỉ có thể sử dụng Bách Hỏa Tinh Nguyên Đan.
Lâm Phong biết nhiều như vậy là vì di tích Đan Minh mà hắn đang tìm kiếm nằm bên trong Hỏa Nguyên, ngay cả Bách Hỏa Tinh Nguyên Thảo hắn cũng đã chuẩn bị sẵn.
Lâm Phong nhíu mày.
- Vậy mà ta cứ tưởng là vì tranh giành danh ngạch tiến vào Thiên Hỏa Sơn.
- Tất nhiên là đám người đó cũng muốn tiến vào Thiên Hỏa Sơn, chỉ là không có cơ hội.
- Đúng vậy, chỉ có thập đại thiên kiêu trên Đan Bảng là có thể tiến vào Thiên Hỏa Sơn, hơn nữa còn là mười năm một lần.
Một thanh niên mỉm cười nhìn Lâm Phong.
- Có phải đạo hữu cũng muốn tiến vào Thiên Hỏa Sơn không?
- Đúng vậy, tại hạ vì nghe danh Thiên Hỏa Sơn đã lâu nên không ngại đường xa mà chạy đến nơi này.
- Thiên Hỏa Sơn cũng không có gì đặc biệt, nếu có thì cũng chỉ là một gốc thánh dược ít ai nhìn thấy.
- Nói ra sợ các người không tin nhưng ta đã từng nhìn thấy gốc thánh dược đó.
Lâm Phong vừa nghe thanh niên đối diện dứt lời, ánh mắt thoáng lóe lên, Linh Mộng ngồi gần đó cũng động dung.
- Vị đạo hữu này có thể nói rõ hơn không?
- Thật ra thứ ta nhìn thấy chỉ là một hạt liên tử.
- Là liên tử của Địa Mẫu Thánh Liên sao?
- Đúng vậy.
Hơn trăm năm trước, Lý gia từng tổ chức đại hội chúc mừng một vị kỳ tài đan đạo bước vào cảnh giới cửu đan, trong buổi tiệc đó có rất nhiều bảo vật được mang ra trưng bày, trong số đó có một hạt liên tử đỏ rực tỏa ra hương thơm thanh mát, ngay cả các vị tôn giả cũng bị nó mê hoặc.
- Tuy Lý gia không giải thích đó là thứ gì nhưng ai cũng cho rằng hạt liên tử đó thuộc về Địa Mẫu Thánh Liên.
Tên đồng bạn ngồi bên cạnh nhíu mày.
- Ngươi hưởng thọ bao nhiêu năm rồi?
- Năm nay ta gần bốn mươi, một vợ hai con.
- Vậy làm sao ngươi nhìn thấy bảo vật xuất hiện cách đây hơn trăm năm?
- Phụ thân của ta có một tên huynh đệ làm việc bên trong Lý Phủ, năm đó hắn cũng có mặt, còn dùng Lưu Ảnh Thạch ghi lại.