Thiên La

Chương 373: Sa Bạo



Đà La Yêu Cầm bay được một lúc thì Lâm Phong nhìn thấy vài bóng người xuất hiện phía trước.

- Sư tỷ, đợi đệ với.

- Tiểu Phong tử.

Lãnh Phi Dao vừa nghe thấy tiếng thét của Lâm Phong liền ra lệnh cho Đà La Yêu Cầm quay đầu bay đến bên cạnh tên sư đệ, đôi mắt to tròn đảo vài lần qua người hắn.

- Bọn chúng có làm gì ngươi không?

- Không có, nói được vài câu thì đệ rời đi.

Lý Tiểu Âm nhìn Lâm Phong vẫn bình an vô sự, ánh mắt không giấu được kinh ngạc, hai tên tôn giả cùng với mấy chục tên vương giả mà không vây bắt được một tên linh giả, không hiểu bọn chúng làm sa tặc kiểu gì.

- Mọi người mau đi thôi, cẩn thận bọn chúng đuổi theo.

- ÉC…

- ÉC…

Lâm Phong vừa dứt lời thì đám Đà Là Yêu Cầm đột nhiên hét loạn hết cả lên, phía trước bọn chúng lại xuất hiện phong sa mù mịt.

Lý Tiểu Âm hét lớn, vẻ mặt hiện rõ hoảng sợ.

- Sa Bạo, chạy mau.

Cả đám vội cưỡi Đà La Yêu Cầm bỏ chạy, Lâm Phong quay đầu nhìn lại thì thấy Sa Bạo càng lúc càng gần, kim sa đầy trời, cuồng phong gào thét, một đạo khí tức khủng bố tràn tới làm cho linh lực cả đám trở nên hỗn loạn.

Đám Đà La Yêu Cầm bắt đầu mất kiểm soát, bọn chúng liên tục bay loạn, mỗi đầu chỉ biết liều mạng bỏ chạy, không còn phân biệt được phương hướng.

- Á… tỷ tỷ cứu muội…

Lãnh Phi Dao là người đầu tiên rơi khỏi Đà La Yêu Cầm, một đạo lam quang lướt tới cuốn lấy nàng bay đi.

Lâm Phong lập tức thả ra Thiên Ảnh Ma Điêu.

- Mọi người mau tới đây.

Tất cả cùng lúc bay về phía Lâm Phong, khi mọi người vừa có mặt đầy đủ hắn liền ra lệnh cho Ảnh Điêu bứt tốc, ngay cả thú văn cũng được kích hoạt.

- RỐNG…

Thiên Ảnh Ma Điêu như một mũi tên lao ra khỏi phạm vi Sa Bạo, tốc độ nhanh đến mức làm cho một tên tu sĩ như Lâm Phong hoa mắt chóng mặt.

- Thật nhanh.

Lý Tiểu Âm nhịn không được mà thốt lên, đây là lần đầu tiên nàng nhìn thấy một đầu yêu cầm có tốc độ nhanh như vậy.

Lý lão nhìn đầu Thiên Ảnh Ma Điêu dưới chân, ánh mắt đục ngầu lóe lên.

- Không ngờ đầu yêu này lại sở hữu tổ huyết, tốc độ này có thể so với tôn giả.

- Vậy chẳng phải đầu yêu cầm này có thể trở thành hộ cung thánh thú sao?

- Không sai.

Lý lão vừa nhìn thấy Thiên Ảnh Ma Điêu liền biết được đầu yêu cầm này bất phàm, trên thân ẩn hiện một loại khí tức bá đạo của vương giả, chỉ có những đầu yêu thú sở hữu huyết mạch hùng mạnh mới có thể tỏa ra được.

Thiên Ảnh Ma Điêu vừa bay được một lúc thì phía trước chợt xuất hiện một đám người, chính là đám sa tặc vừa rồi.

Lâm Phong lớn tiếng hét lên.

- Mau tránh ra.

- Cuối cùng cũng tìm được các ngươi.

Đám sa tặc tìm kiếm Lâm Phong một lúc thì nghe được tiếng thét của yêu thú nên chạy đến xem, không ngờ lại tìm được.

- Chặn bọn chúng lại.

- Tuân lệnh.

Đám sa tặc xếp thành một hàng ngang chặn đường Thiên Ảnh Ma Điêu, lần này bọn chúng tuyệt đối không để con mồi lọt lưới.

- Không tự lượng sức.

Lý lão lăng không bay tới, tay cầm trường đao, khí tức tôn giả trung kỳ bạo phát.

- Trảm…

Hư ảnh đại đao dài gần ngàn trượng chém thẳng về phía đám sa tặc.

- Mau tránh ra.

Hai tên thủ lĩnh không ngờ đối phương lại động thủ dứt khoát như vậy, bọn chúng vội bay tới cản lại hư ảnh cự đao.

Đám vương giả phía sau bị khí thế của đao ảnh đánh bay để lộ ra một khoảng trống ở giữa, Thiên Ảnh Ma Điêu dễ dàng lướt qua.

- Mau đuổi theo.

- ẦM… ẦM… ẦM…

Đám sa tặc chuẩn bị đuổi theo thì xuất hiện dị biến, một đạo khí tức kinh khủng tràn tới, tiếp đó là đại địa rung chuyển, thanh âm cuồng phong gào thét như vang vọng từ cõi u minh, bọn chúng vừa xoay người nhìn lại, sắc mặt đại biến.

- Sa Bạo, chạy mau…

Lâm Phong nhìn mấy chục tên sa tặc bị Sa bạo rượt đuổi, hắn lấy ra một cái pháp chỉ kích hoạt, tử quang lóe lên, một cái cự võng to lớn giăng ngang trên không chặn lại đường bay của đám sa tặc.

Không chỉ Lâm Phong mà những người còn lại đều kích hoạt pháp chỉ, từng đạo linh quang lóe lên, công kích liên tục dồn về phía đám sa tặc.

- Khốn kiếp.

Hai tên thủ lĩnh nhìn Sa Bạo càng lúc càng gần, vẻ mặt tràn đầy phẫn nộ, tiếp tục như thế này thì bọn chúng sẽ bị Sa Bạo nuốt mất.

Cả hai tên thủ lĩnh đột nhiên đổi hướng bay đi, mấy tên đồng bọn tụt lại phía sau dần bị sa bạo nuốt chửng.

Thiên Ảnh Ma Điêu bay liên tục cả canh giờ mới thoát khỏi phạm vi ảnh hưởng của Sa Bạo, lúc này đám người Lâm Phong đã quay trở lại vị trí dừng chân đêm qua.

Lâm Phong nhìn cái hang đá cách đó không xa, vẻ mặt chán nản.

- Cả ngày hôm nay xem như uổng công vô ích.

- Tất cả đều do cái miệng của đệ.

Lãnh Phi Dao trừng mắt nhìn tên sư đệ, nếu không phải tên ngốc này thề thốt lung tung thì bọn họ đâu có gặp phải Sa Bạo.

Giọng nói Huân Vũ ẩn hiện lo lắng.

- Không biết đám người đó còn đuổi theo chúng ta không?

- Đệ nghĩ bọn họ sẽ không dám đuổi nữa đâu.

Lâm Phong tự tin phán đoán, sa tặc tổn thất nhiều như vậy dù có đuổi theo cũng chưa chắc làm ăn được gì.

Lý Tiểu Âm vội trấn an mọi người.

- Ta đã phát tín hiệu, trong thời gian ngắn sẽ có người đến tiếp viện.

- Vậy thì quá tốt.

Tây Phong Thành là một trong số đại thành trì của Tây Hoang nằm dưới sự quản lý của Hỏa Dương Thánh Cung.

Tu sĩ bên trong thành không dưới trăm vạn nhưng chưa từng xuất hiện tình trạng bạo động bởi vì nơi này có hơn mười vị tôn giả cùng với gần trăm vị vương giả tọa trấn.

Sở dĩ Hỏa Dương Thánh Cung phái ra nhiều cường giả trấn thủ như vậy vì nơi này là thành trì chủ chốt nằm trên tuyến đường nối liền Đan Thành với Nam Hoang.

Tu sĩ từ Nam Hoang muốn đến Đan Thành nhất định phải đi qua Tây Phong Thành, nếu không muốn thì có thể chọn cách còn lại là băng qua Sa Nguyên.

Bên trong thành trì, vô số tu sĩ vây quanh truyền tống trận, dẫn đầu là một đám người mặt đan phục, trong số đó có một mỹ nữ kinh diễm động nhân, phần lớn tu sĩ vây xem cũng là vì nàng.

Chỉ cần là tu sĩ từng đến Đan Thành không ai không nhận ra được thân phận của nàng, đệ nhất thiên kiêu trên Đan Bảng, Lý Nguyệt Thần.

- Không ngờ hôm nay ta lại có thể nhìn thấy Nguyệt Thần tiên tử.

- Không biết là tiên tử đang đợi ai.

- Nếu ta biết là tên khốn nào dám để nữ thần trong lòng ta đứng đợi nhất định sẽ đánh cho hắn không trượt phát nào.

- Ngươi đánh được sao?

Thanh niên bên cạnh dùng ánh mắt khinh bỉ nhìn tên đồng bạn, nhân vật có thể khiến Nguyệt Thần tiên tử và cả đám thiên kiêu đứng đợi làm sao có thể là loại đơn giản.

Đúng lúc này, linh quang bên trong truyền tống trận lóe sáng, một đám người từ trong bước ra, dẫn đầu là một lão giả khí thế bất phàm.

- Tại hạ Hồ Mân, trưởng lão Trường Hà Đan Cung, đa tạ các vị đạo hữu đã tiếp đón.

Tây Phong Thành Chủ vội bước lên đáp lễ.

- Hồ huynh đi đường vất vả, mời vào thành.

Ánh mắt xinh đẹp của Nguyệt Thần lướt qua thành viên Trường Hà Đan Cung sau đó dừng lại trên người một nữ tử, giọng nói dịu dàng như gió thoảng.

- Tiểu Mộng, đi đường có mệt không?

- Như Mộng không sao, đa tạ Nguyệt Thần tỷ tỷ quan tâm.

- Mọi người đã chuẩn bị tiệt chào đón muội đến, chúng ta mau đi thôi.

- Vâng.

Nam Cung Như Mộng bị Lý Nguyệt Thần mang đi, Hồ Mân trưởng lão cũng chỉ liếc nhìn rồi thôi, xem như là chưa có chuyện gì xảy ra.

Lý Nguyệt Thần ở Tây Hoang có địa vị siêu nhiên, đến cả Hỏa Dương Thánh Nữ cũng không thể so sánh với nàng.