Bến thuyền của Ngũ Hành Bang có tổng cộng ba mươi sáu đại thuyền và bảy mươi hai tiểu thuyền, bất cứ lúc nào cũng có thể rời bến.
Đại thuyền cao trăm trượng, dài ba trăm trượng, tải trọng tối đa lên đến cả vạn tu sĩ, mỗi chiếc đại thuyền đều có thiên cấp đại trận bảo hộ, tôn giả tọa trấn.
Tiểu thuyền chỉ to bằng một nửa đại thuyền, tải trọng tối đa 3000 tu sĩ, mỗi chiếc có ít nhất ba vị vương giả tọa trấn.
Lâm Phong lấy ra một tấm kim bài, đây chính là vé lên thuyền của hắn.
- Thuyền của chúng ta ở bên kia.
Kim bài là vé lên đại thuyền, ngân bài là vé lên tiểu thuyền, trên kim bài của Lâm Phong có số ba tức là đại thuyền số ba.
Cả đám cùng di chuyển về phía đại thuyền, ở lối vào mỗi chiếc đại thuyền đều có người kiểm tra, lúc Lâm Phong đến nơi thì có vài trăm tu sĩ đang xếp hàng.
- Nhiều dữ.
Mỗi vé lên đại thuyền có giá 1000 khối trung phẩm linh thạch, tiểu thuyền thì chỉ cần 100 khối trung phẩm linh thạch, vị chi mỗi chuyến đại thuyền có thể thu về tối đa ngàn vạn trung phẩm linh thạch.
Nếu trừ đi số linh thạch dùng để duy trì trận pháp và chi phí nhân công thì phần còn lại chắc chắn không ít hơn một nửa.
- Nơi này cũng không tệ.
Nếu có một ngày Lâm Phong không thể lăn lộn ở Thánh Cung thì hắn có thể đến nơi này xây dựng một bến thuyền hoành tráng, lúc đó chỉ cần ngồi không thì linh thạch cũng tự chạy đến.
Nửa canh giờ trôi qua, đến lượt đám người Lâm Phong lên thuyền, vừa bước lên đại thuyền, linh lực của bọn họ lập tức bị phong ấn.
Lúc này tu vi của Lâm Phong chỉ còn là linh giả tam cấp, hoàn toàn không có khả năng phóng xuất linh lực.
Đây là quy định chung của tất cả bến thuyền, để tránh xảy ra chuyện ngoài ý muốn, toàn bộ tu sĩ khi bước lên thuyền đều bị trận pháp phong ấn tu vi, ngoại trừ người tọa trấn.
Lâm Phong liếc nhìn vài vòng xung quanh, ánh mắt dừng lại phía sau một lục bào lão đầu, đây chính là một vị tôn giả hàng thật giá thật, không biết bây giờ solo với lão có thắng không.
Sao khi suy nghĩ một lúc, Lâm Phong quyết định bỏ qua ý định gạ kèo, đạo quân tử phải biết kính già yêu trẻ.
Đám người Lâm Phong lấy được năm phòng, lúc đầu Lâm Phong dự định lấy bốn phòng cho đỡ tốn, Linh Mộng một phòng, Thanh Thanh một phòng, Phi Dao một phòng, Hàn Băng, Huân Vũ và tên nào đó sẽ ở cùng một phòng.
Lâm Phong vừa đưa ra kế hoạch thì Linh Mộng suýt nhịn không được mà động thủ, Hàn Băng lo lắng Phi Dao nửa đường gây họa nên chọn chung phòng với tiểu muội.
- Đợi khi tu vi của Lâm đạo hữu vượt qua Huân Vũ, mọi chuyện đều nghe theo lời của đạo hữu.
Huân Vũ chỉ để lại một câu rồi rời đi, Lâm Phong thở dài chán nản, kế hoạch chúng mình ba đứa vậy là xong rồi.
Lâm Phong đẩy cửa bước vào phòng, ánh mắt đảo một vòng xung quanh, vẻ mặt vô cùng hài lòng.
Bên trong căn phòng có đầy đủ tiện nghi, linh khí nồng đậm, xung quanh phòng có bài mấy cái trận pháp, tuy chỉ là huyền trận nhưng tu vi của tu sĩ lên thuyền đã bị phong ấn, gần như không thể công phá.
Bên trong căn phòng còn có một cái cửa sổ, từ nơi này có thể nhìn ra đại hà rộng lớn.
- Đây chính là Vạn Lý Trường Hà sao?
Vạn Lý Trường Hà chính là tên gọi của dòng đại hà bên ngoài, trải dài vạn lý, chia cách nhị Hoang.
Từ bên trong thuyền nhìn ra, đại hà tĩnh lặng như mặt gương lớn, phản chiếu bạch sắc thiên vân trên cao, cảnh tượng yên bình nhưng tất cả đều biết ẩn dưới vẻ yên bình đó là vô số nguy hiểm đến cả tôn giả cũng không dám tùy tiện bước qua.
- Lão đầu, chẳng lẽ con thuyền này còn lợi hại hơn cả tôn giả?
- Phòng ngự có thể so với tôn giả nhưng tốc độ không bằng.
- Nói vậy là không bằng?
- Không hẳn.
Lão đầu vừa nhìn liền nhận ra bên ngoài đại thuyền có phủ một lớp Bạch Tinh Thổ, trong ngũ hành thì thổ khắc thủy, thủy yêu quanh năm sống dưới nước ít nhiều cũng bị ảnh hưởng.
Đặc biệt là Bạch Tinh Thổ, đám thủy yêu cực kỳ chán ghét loại thổ nhưỡng này, bọn chúng thường không muốn đến gần.
Quan trọng là Ngũ Hành Bang đã định cư ở nơi này vài trăm năm, bọn họ biết rõ những khu vực có yêu thú lợi hại xuất hiện, từ đó mà né tránh.
Lâm Phong khẽ gật đầu.
- Lão nghĩ y như ta.
Đám người Lâm Phong vừa lên đại thuyền thì Trần Minh cũng lên một chiếc đại thuyền nhưng là thuyền của Phục Hổ Bang.
Hắn là thiếu chủ Phục Hổ Bang nếu lên thuyền của Ngũ Hành Bang nhất định sẽ khiến nhiều người chú ý, cho nên hắn chỉ có thể để vài tên thuộc hạ đi theo giám sát đám người Lâm Phong.
- Đợi đến Tây Hoang bản thiếu sẽ cho các ngươi nếm mùi đau khổ.
Lần này Trần Minh dẫn theo mười tên vương giả, trong đó có một tên đạt đến vương giả đỉnh phong, chỉ cần đám người Lâm Phong rời thuyền thì hắn có tự tin hốt sạch đối phương.
Đêm xuống, bên trong một căn phòng trên thuyền, Lâm Phong nhàm chán ngắm nhìn Thông Thiên Đỉnh.
- Lão đầu, mấy cái long văn này để chưng cho vui hả?
- Tiểu tử ngươi không thấy nó rất oai sao?
- Không biết là tên dở hơi nào đã luyện ra cái đỉnh này.
Bên trên Thông Thiên Đỉnh chạm khắc chín đầu kim long, đường nét sinh động như thật chứng tỏ người luyện chế đã bỏ ra không ít công sức nhưng thứ này lại không có tác dụng gì.
Lâm Phong nhìn mà buồn bực, nếu là hắn thì hắn sẽ luyện thêm mấy cái trận pháp gia tăng hỏa lực, lúc đó Thông Thiên Đỉnh sẽ càng thêm bá đạo.
Đáng tiếc là không có cơ hội, lão đầu từng nói vật liệu luyện chế Thông Thiên Đỉnh không thuộc về đại lục, đã có mấy tên đệ tử của lão có chung ý nghĩ như Lâm Phong nhưng bất thành.
- Lão đầu, có khi nào Thông Thiên Đỉnh cũng là thần khí không?
- Dù cái đỉnh này là thần khí thì cũng là thần khí yếu nhất.
- Cũng đúng.
Nhớ lúc ở Quỷ Cốc, Lâm Phong dùng Diệt Thần Tiễn dễ dàng hạ gục một tên tôn giả, nếu là dùng Thông Thiên Đỉnh không biết phải đập đến bao giờ thì cái tên đó mới chết.
Lâm Phong nhìn thêm một lúc rồi ném Thông Thiên Đỉnh vào giới chỉ, hắn lấy ra một cái hắc đỉnh bắt đầu luyện chế đan dược.
Cái hắc đỉnh này Lâm Phong lấy được bên trong U Minh bảo khố, nhìn bên ngoài vừa đen vừa xấu vậy thôi chứ là bảo vật thiên cấp hạ phẩm hàng thật giá thật.
Lần này đến Tây Hoang thi đấu, lão đầu vẫn không cho Lâm Phong để lộ Thông Thiên Đỉnh, hắn chỉ có thể dùng hắc đỉnh để thay thế, bây giờ làm quen là vừa.
- Nên luyện đan dược nào đây?
Lâm Phong dùng thần thức đảo qua vô số linh dược bên trong Thông Thiên Giới Chỉ, mỗi gốc đều tỏa ra sinh mệnh nồng đậm, đúng là không uổng công hắn chăm sóc.
Bên dưới mỗi gốc linh dược không chỉ có linh thạch mà còn có cả thi thể của đám yêu thú Lâm Phong thu được, có thể nói một nửa gia tài của hắn chính là nằm bên dưới đám linh dược này.
Trong lúc Lâm Phong không biết nên lựa chọn loại linh dược nào thì ngoài phòng truyền đến tiếng gõ cửa, đêm hôm thanh vắng không hiểu sao lại có người đến tìm.
- Chẳng lẽ là Hàn Băng, Huân Vũ?
Có thể vì ban ngày nhiều người nên hai nàng còn ngại, muốn đợi khi đếm xuống tạo cho hắn bất ngờ.
Nghĩ đến đây, Lâm Phong lập tức ném chuyện đan dược qua một bên, hắn vội chạy tới mở cửa phòng.