Đồ vật bên trong giới chỉ vô cùng phong phú, nổi bật trong số đó là một núi nhỏ linh thạch lấp lánh, tổng cộng có hơn năm vạn thượng phẩm linh thạch.
Bên cạnh đó còn có mấy gốc thiên cấp linh linh dược, hồn dược và dị dược đều có đủ chỉ là không có gốc linh dược nào còn sinh mệnh.
Kế tiếp là pháp chỉ, yêu thú, khoáng thạch, đan dược… nếu mang toàn bộ vật phẩm bên trong ra đổi thì số linh thạch thu được chắc chắn không ít hơn 50 vạn thượng phẩm linh thạch.
- Ngày nào trúng mánh ngày đó huy hoàng, ngày nào bét mánh ngày đó tiêu tàn…
Lâm Phong vui vẻ thu từng món bảo vật vào cổ nhẫn, lần này đúng là nhân phẩm bạo phát, cái giới chỉ này chẳng khác gì một cái bảo khố.
Đột nhiên Lâm Phong dừng lại, ánh mắt hắn nhìn vào một thanh đại đao bên trong đám bảo vật, hắn cảm giác được một cổ sát khí vô cùng mãnh liệt từ thân đao tỏa ra.
Đại đao dài hơn ba thước (một thước là 0.33m) tỏa ra tử quang mờ ảo, cán đao có khắc một cái đầu lâu tà dị, chỉ nhìn lướt qua cũng làm cho linh hồn của hắn rung lên.
- Lão đầu, hình như thanh đao này không được bình thường.
- Thanh đao này có thể được luyện chế từ Phệ Hồn Thạch.
Nếu suy đoán của lão đầu là đúng, thanh tử đao này có khả năng phệ hồn, tu sĩ một khi bị chém trúng thì không chỉ cơ thể mà linh hồn cũng bị tổn thương.
Lâm Phong thử cầm lấy tử đao nhưng vừa chạm vào liền buông tay, khoảnh khắc hắn tiếp xúc với tử đao chợt có cảm giác linh hồn như bị thứ gì đó rút ra.
- Thật là lợi hại.
- Cấp bậc thanh đao này đã đạt đến thiên cấp trung phẩm, tiểu tử ngươi tạm thời không dùng được.
- Vậy tạm thời để lão bảo quản.
Lâm Phong thu tử đao vào giới chỉ, đợi khi hắn đột phá vương giả sẽ lấy ra sử dụng, bây giờ thì tiếp tục kiểm tra bảo vật.
Tiếp theo là một chiếc rương lớn có chứa vài trăm khối tinh thạch, mỗi khối đều tỏa ra linh khí bức người, hoàn toàn không thua kém mấy khối nguyên thạch của Lâm Phong.
- Cực phẩm linh thạch.
Lâm Phong vừa nhìn liền nhận ra lai lịch của mấy thanh niên này, lượng linh khí ẩn chứa bên trong cực phẩm linh thạch nhiều gấp trăm lần thượng phẩm linh thạch, theo lý thuyết thì một khối cực phẩm linh thạch có thể đổi được trăm khối thượng phẩm linh thạch nhưng thực tế thì không ai làm như vậy.
Về giá trị, cực phẩm linh thạch chỉ đứng sau nguyên thạch, về công dụng thì cực phẩm linh thạch là một trong số thiên địa linh vật không thể thiếu trong quá trình đột phá tôn giả.
Dù là đại thiên linh mạch thì mỗi năm cũng chỉ đào được vài chục khối cực phẩm linh thạch, theo Lâm Phong biết phần lớn số cực phẩm linh thạch của Cửu Huyền Thánh Cung được cất giấu bên trong cấm địa, dùng để kích hoạt hộ cung thánh trận khi Thánh Cung bị đe dọa.
Lâm Phong cầm lấy vài khối linh thạch lên quan sát, cảm giác mát lạnh vô cùng dễ chịu, hắn khẽ cúi người hít một hơi, vẻ mặt phê pha.
- Không sai, chính là mùi vị này, sảng khoái hắc hắc…
Sau khi thu số linh thạch vào cổ nhẫn, thần thức Lâm Phong tiếp tục tìm kiếm, lúc sau chợt dừng lại trên một cái hộp gỗ, vừa cầm lên đã ngửi được một hương thơm thanh mát.
- Hồn thụ, là tên ngốc nào lại lãng phí như vậy?
Bên trong Thông Thiên Giới Chỉ có không ít linh dược nhưng cũng chỉ có mấy gốc hồn thụ, hơn nữa còn là loại chưa hoàn toàn thành thục, dù là vậy thì mỗi gốc cũng có giá vài chục vạn trung phẩm linh thạch.
Lâm Phong mở hộp gỗ ra xem, bộ dáng vô cùng cẩn thận, hắn dám chắc bên trong chiếc hộp là một món bảo vật.
- Ngọc giản truyền công.
Bên trong hộp gỗ là một cái ngọc bài màu đen, Lâm Phong vừa nhìn liền nhận ra lai lịch thứ này, hắn dùng thần thức đảo qua vài lần, vẻ mặt trở nên hưng phấn.
- Muh ha ha ha ha… nhân phẩm của lão tử lại bạo phát.
- Tiểu tử, mau ném ngọc giảng cho lão phu nhìn thử.
Lão đầu nhận lấy ngọc bài, sau khi kiểm tra vài lần cuối cùng đã hiểu vì sao tên tiểu tử này lại cười như được mùa.
Bên trong ngọc giảng là một bộ thiên cấp trung phẩm bộ pháp gọi là Ảnh Bộ, một khi luyện đến đại thành có thể di chuyển vô ảnh vô tung, cho dù có dùng thần thức cũng chưa chắc đã tìm ra.
Đối với loại người luôn đặt an toàn là trên hết như Lâm Phong thì bộ thuật pháp này thật là quá thích hợp.
- Không ngờ vận khí của tiểu tử ngươi lại tốt như vậy, ngay cả Ảnh Bộ cũng bị ngươi tìm được.
- Lão biết lai lịch bộ công pháp này sao?
- Là một trong những tuyệt học nổi danh của Thi Tông.
Đệ tử Thi Tông chủ yếu dành thời gian để tu luyện thi khí và chăm sóc thi binh cho nên không có nhiều thời gian tu luyện công pháp như tu sĩ bình thường.
Cũng vì vậy mà tông chủ của Thi Tông đã bỏ ra mấy chục năm để nghiên cứu một bộ công pháp thích hợp cho đám đệ tử tu luyện gọi là Ảnh Bộ, mỗi lần giao chiến chỉ cần không để cho đối thủ bắt được, chuyện còn lại cứ để thi binh giải quyết.
Một khi luyện thành Ảnh Bộ kết hợp với Phi Vân và Dạ Ảnh, đừng nói là đồng cấp cho dù là vương giả cũng chưa chắc bắt được Lâm Phong.
Đúng lúc này, bên ngoài truyền đến tiếng động, Linh Mộng đẩy cửa phòng bước vào thì nhìn thấy tên nam nhân trước mặt đang vội thu một đống đồ vật vào giới chỉ như sợ bị nàng nhìn thấy.
Lâm Phong dùng ánh mắt cảnh giác nhìn yêu nữ.
- Tìm ta có chuyện gì?
- Ngươi còn nhớ lão đầu ở Quỷ Cốc không?
- Thì sao?
- Ta đến nói cho ngươi biết nhất định phải giải quyết sạch sẽ, không được để lại dấu vết.
Linh Mộng nói xong liền rời đi, Lâm Phong nhịn không được tò mò hỏi.
- Chỉ có chuyện này thôi sao?
- Chẳng lẽ ngươi còn có chuyện muốn nói?
- Không có.
Lâm Phong vội lắc đầu, hắn thật muốn tự vả cho mình mấy cái, đúng là cái miệng hại cái thân.
Linh Mộng dùng ánh mắt lạnh lùng liếc hắn một cái rồi rời đi, Lâm Phong chưa kịp thở phào thì bên ngoài lại truyền đến tiếng bước chân.
- Chẳng phải ta đã nói là không có chuyện gì…
Lâm Phong nói được nửa câu thì dừng lại vì hắn phát hiện người đứng ở cửa phòng không phải là yêu nữ mà là bạo nữ.
- Tìm ta có chuyện gì?
- Hừ.
Phong Thanh Thanh bước đến bên cạnh Lâm Phong, nàng lấy ra một bộ nội giáp đưa cho hắn.
- Cầm lấy.
- Tặng cho ta?
- Cho ngươi mượn.
Lâm Phong nhìn bộ nội giáp trước mặt, bên trên ẩn hiện hoa văn, vừa nhìn đã biết không phải là phàm vật, ánh mắt hoang mang.
- Thật sự cho ta mượn?
- Nhiều lời.
Phong Thanh Thanh ném bộ bảo giáp cho Lâm Phong sau đó giải thích.
- Ta từng hứa sẽ bảo vệ ngươi, những lúc ta không ở bên cạnh ngươi thì bộ bảo giáp này sẽ thay ta thực hiện lời hứa.
- Vậy đến khi ngươi hoàn thành lời hứa thì ta sẽ phải trả lại bảo giáp cho ngươi?
- Ngươi nói xem.
Lâm Phong mỉm cười, lúc đầu hắn còn tưởng có người giả dạng bạo nữ tiếp cận, làm hết hồn.
- Vô công bất thụ lộc, thứ này tại hạ không thể nhận.
- Ngươi… ngươi bị ngốc sao?
Phong Thanh Thanh tức giận trừng mắt nhìn dâm tặc, nàng phải suy nghĩ rất lâu mới quyết định tặng bảo giáp cho hắn, không ngờ lại bị từ chối.
Lâm Phong mỉm cười, không phải hắn không muốn lấy mà là hắn đã có Hộ Thần Giáp lợi hại hơn nhiều, với tu vi của hắn bây giờ không có khả năng phát huy hoàn toàn uy lực của bộ nội giáp này.
- Thứ này để ở chỗ ngươi hữu dụng hơn ở chỗ của ta.
- Xem như ta chưa nói gì.
Phong Thanh Thanh vừa dứt lời liền mang theo bảo giáp rời đi, Lâm Phong nhìn theo một lúc rồi thở dài, vẻ mặt cô độc.
- Quân tử như ta trên đời còn có mấy ai.
- Tiểu tử ngươi không thấy bộ bảo giáp của nha đầu đó quen mắt sao?
- Lão nói ta mới nhớ.
Giờ nghĩ lại hình như Lâm Phong đã từng nhìn thấy bộ bảo giáp đó ở đâu rồi thì phải.
- Chính là lúc tiểu tử ngươi chữa thương cho nha đầu đó bên trong Thượng Cổ Chiến Trường.
- Đúng rồi, chính là khi đó.
Lâm Phong vừa nghe lão đầu nói liền nhớ ra mọi chuyện.
- Đợi đã, chẳng lẽ bộ bảo giáp đó chính là nội giáp của bạo nữ?
- Nó đó.
- Không thể nào…
Vẻ mặt Lâm Phong ngơ ngác, nội giáp chẳng khác gì nội y của nữ nhân, làm sao bạo nữ có thể mang tặng cho hắn được.
Giọng nói trêu chọc của lão đầu truyền đến.
- Tiểu tử ngươi định đáp lại tâm ý của người ta thế nào đây?
- Chuyện này… đợi ta ổn định linh lực rồi nói tiếp.