Trong lúc Lâm Phong và Linh Mộng đang tìm kiếm bảo vật thì bên ngoài cung điện đang diễn ra một trận đại chiến.
Hà Thanh trưởng lão vừa rời khỏi cung điện liền chạy về phía đám người gần đó.
- Các vị đạo hữu, cứu mạng.
Đám người kia còn chưa hiểu chuyện gì xảy ra thì nhìn thấy vài đạo kim quang từ bên trong cung điện lướt ra.
Một lão đầu nhíu mày.
- Mấy bộ hài cốt này sao lại chạy ra đây?
Lần trước bọn họ tiến vào bên trong địa đạo dù có dẫn dụ thế nào thì đám kim cốt cũng không chịu rời đi.
Lão đầu bên cạnh nhìn về phía Hà Thanh trưởng lão, giọng nói âm trầm.
- Trừ khi bảo vật đã bị lấy.
Lão đầu vừa dứt lời, ánh mắt đám người xung quanh rực sáng, Hà Thanh trưởng lão vừa chạy vừa hét.
- Đạo hữu nào chịu ra tuy giúp đỡ thì lão phu sẽ chia lại một nửa số bảo vật.
- Ở đây có tới bốn vị tôn giả, ngươi lại muốn một nửa sao?
- Vậy thì mỗi người một phần.
- Tốt.
Lão đầu nhìn qua đám đồng bọn bên cạnh, nhỏ giọng nói.
- Trước tiên giải quyết đám hài cốt, sau đó sẽ lấy bảo vật.
- Được.
Hà Thanh trưởng lão nhìn bốn lão đầu chạy tới liền mỉm cười hành lễ.
- Đa tạ các vị đạo hữu tương trợ.
- Hy vọng đạo hữu nói được làm được.
- Tất nhiên.
Hà Thanh trưởng lão ném một cái túi chứa đầy bột trắng về phía lão đầu đối diện.
- Đây là một phần bảo vật lão phu lấy được bên trong cung điện, đợi khi giải quyết xong đám hài cốt sẽ giao phần còn lại cho các vị.
Đám lão đầu cầm lấy một chút bột trắng kiểm tra, bọn họ còn chưa biết thứ trong tay là gì thì hoàng kim cự cốt đã đánh tới.
- Đúng là bảo vật.
Lúc đầu hoàng kim cự cốt chỉ đuổi theo Hà Thanh trưởng lão nhưng khi bọn họ nhận lấy túi bột thì lập tức bị đám kim cốt đuổi theo, nhất định đây là thứ mà bọn chúng canh giữ.
Hai bên bắt đầu lao vào đại chiến, tuy hoàng kim cự cốt chiếm ưu thế về số lượng nhưng bọn chúng lại không có kỹ năng nên hai bên vẫn tạm thời bất phân thắng bại.
Khi Lâm Phong và Linh Mộng xuất hiện thì nhìn thấy đám kim thi vẫn đang giao chiến với tu sĩ, theo tính toán của lão đầu, Âm Thi Phấn chỉ có thể kéo dài thêm nửa giờ, để đảm bảo an toàn nên rời đi càng sớm càng tốt.
Âm Thi Phấn lần này Lâm Phong sử dụng là loại đã được nâng cấp, chuyên dùng để đối phó thi binh, có hiệu quả trong bán kính một dặm, kéo dài liên tục cả canh giờ.
Trong số đám người đứng bên ngoài quan chiến có cả Lý Tâm, ánh mắt hắn âm trầm nhìn về phía Linh Mộng.
Trong lúc đám người Lâm Phong tiến vào cung điện, Thiết Lang Bang đã vượt qua bạch vụ, bọn chúng đang quan sát tình hình thì nhìn thấy Hà Thanh trưởng lão cùng với một đám kim cốt chạy ra.
Lý Tâm nhỏ giọng nói với thanh niên bên cạnh.
- Trịnh huynh, hai tên đó từ bên trong cung điện đi ra không chừng trên người có mang theo bảo vật.
- Không ngờ Lý huynh cũng nghĩ giống ta.
Tên họ Trịnh ngắm nhìn Linh Mộng, hai mắt lóe lên ánh sáng tà dị, đối với hắn mỹ nữ chẳng khác gì bảo vật.
- Nơi này không tiện ra tay, cứ để bọn chúng đi trước.
- Tốt.
Lý Tâm nhìn Hà Thanh trưởng lão vẫn đang giao chiến với hoàng kim cự cốt, chỉ cần hai tên kia rời khỏi tầm nhìn của lão thì bọn chúng sẽ hành động.
Lâm Phong vừa đi vừa nhỏ giọng nói với yêu nữ.
- Hình như sắp có phiền phức kéo đến.
- Một đám tạp nham, không đáng nhắc đến.
Linh Mộng hừ lạnh, vẻ mặt không chút thay đổi, chỉ cần tôn giả không xuất hiện thì ai có thể ngăn được nàng, Lâm Phong nhìn yêu nữ rời đi lập tức đuổi theo, nơi này tu vi của hắn yếu nhất, không thể để lạc đàn được.
Lâm Phong bước vào bạch vụ, lần này hắn dễ dàng đi xuyên qua, hoàn toàn không có chút cản trở, theo lời của lão đầu thì tâm trận chính là kim quan bên trong địa đạo, một khi kim quan mở ra thì đại trận cũng sẽ bị phá giải.
- Đứng lại.
Lâm Phong vừa rời khỏi bạch vụ thì nghe được tiếng hét từ phía sau truyền đến, gần mười tên tu sĩ từ bên trong màn sương bước ra, toàn bộ đều có tu vi vương giả.
Lâm Phong nhận ra một tên trong số bọn chúng, chính là Lý Tâm đến từ Thiết Lang Bang.
- Lý huynh, có chuyện gì sao?
- Hai vị đạo hữu, tuy đại trận nơi này đã bị phá giải nhưng vẫn còn rất nguy hiểm, ta đề nghị đạo hữu không nên rời đi.
- Đa tạ ý tốt của Lý huynh, bọn ta có chuyện gấp cần phải giải quyết nên không tiện ở lâu, cáo từ.
- Ta cho các ngươi đi sao.
Tên họ Trịnh bước lên, vẻ mặt kiêu ngạo.
- Mau đưa giới chỉ của các ngươi cho ta.
- Ngươi là ai?
- Ta chính là Trịnh Nguyên, chấp sự Phục Hổ Bang.
Lâm Phong nhíu mày, hắn suy nghĩ một lúc thì nhớ ra bên trong Loạn Vực Chi Địa đúng là có một thế lực như vậy, cũng thường thôi.
- Bên trong giới chỉ của ta có rất nhiều bảo vật giá trị liên thành, không thể giao cho ngươi được.
- Hừ, ngươi có biết lão tử của ta là ai không?
- Hả, chẳng lẽ mẫu thân của ngươi không nói cho ngươi biết?
- Muốn chết.
Trịnh Nguyên hét lớn một tiếng, hắn lấy ra trường thương đâm về phía Lâm Phong.
- Hộ giá.
Lâm Phong cũng hét lớn một tiếng rồi trốn sau lưng yêu nữ.
- Thì ra là một tên chết nhát.
Trịnh Nguyên đắc ý nhìn Linh Mộng.
- Mỹ nữ, hình như nam nhân của nàng không dùng được, không bằng theo ta đi.
Hỏa ảnh trên người Linh Mộng bạo động, khí tức vương giả bạo phát, trường kiếm rời vỏ chém về phía Trịnh Nguyên.
Trịnh Nguyên nhìn đạo kiếm khí rực lửa phá không bay tới, trong lòng dâng lên báo động mãnh liệt, hắn lập tức dùng trường thương chống đỡ.
- Keng…
Trường thương trong tay Trịnh Nguyên bị kiếm khí đánh cong thành vòng cung, đại thủ truyền đến cảm giác tê dại, cả người hắn bay ngược về phía sau, y phục tan nát để lộ ra bảo giáp bên trong, miệng phun máu.
- Phụt…
- Trịnh huynh, không sao chứ?
Lý Tâm vội chạy lên đón đỡ, vẻ mặt tràn đầy khiếp sợ, không ngờ nữ nhân kia lại lợi hại như vậy, một chiêu đã đánh bại Trịnh Nguyên, nếu không có bảo giáp hộ thân chỉ sợ ngay cả tính mạng cũng gặp nguy hiểm.
Một tên thuộc hạ của Trịnh Nguyên tức giận nhìn Linh Mộng.
- Ngươi tại sao lại ra tay tàn độc như vậy?
Lâm Phong từ phía sau Linh Mộng ló đầu ra, vẻ mặt khiêu khích.
- Muốn đánh thì bước ra, nói nhiều làm gì.
- Ngươi có dám cùng ta chiến một trận.
- Nhìn mặt ta ngốc lắm hả?
Tuy Lâm Phong tự nhận là thiên tài vạn năm chưa chắc có một nhưng tu vi của hắn chỉ là linh giả, làm gì có cửa giao chiến với một đám vương giả.
Đám người Phục Hổ Bang tức giận nhìn Lâm Phong, bọn chúng muốn đánh tên này một trận nhưng lại e sợ thực lực của Linh Mộng.
- Nếu đã không ai muốn động thủ thì để lão phu.
Đúng lúc này, một lão đầu không biết từ đâu xuất hiện, cả người lão trùm kín hắc bào không nhìn ra được dung mạo, giọng nói âm trầm đáng sợ.
- Mang những thứ lấy được ở nơi này để lại, lão phu sẽ tha cho các ngươi một mạng.
Linh Mộng nhìn lão đầu vừa xuất hiện, ánh mắt ẩn hiện kiêng kỵ, nàng cảm giác được một loại khí tức nguy hiểm từ trên người của lão.
Lâm Phong còn chưa biết hắc bào lão đầu từ đâu chạy ra thì giọng nói của một lão đầu khác truyền đến.
- Tiểu tử ngươi cẩn thận, trên người tên đó có thi khí.
- Chẳng lẽ lão ta là hậu duệ Thi Tông?
- Không hẳn.
Theo lão đầu quan sát, thi khí trên người hắc bào lão giả vô cùng mờ nhạt, có thể là lão chỉ vừa học được một ít thi thuật ở đâu đó.
- Lão có nhìn ra được tu vi của cái tên đen thui đó không?
- Tôn giả trung kỳ.
- Từ lúc nào mà tôn giả lại đại trà như vậy?
Lâm Phong nhìn về phía hắc bào lão đầu, trong lòng có chút hối hận, lúc hắn rời khỏi cung điện đã mang theo cái ma trận bên ngoài địa đạo, nếu còn giữ lại thì tốt quá.