Phi Dao suy nghĩ một lúc, ánh mắt chợt sáng lên, có Lâm Phong bên cạnh chẳng khác gì mang theo một núi linh thạch, vấn đề là phải nghĩ ra cách trấn lột tên sư đệ của nàng.
- Hay là nhờ tỷ tỷ…
- Tìm ta có chuyện gì?
- Á, tỷ tỷ… sao tỷ lại đến đây?
Cửa phòng mở ra, Lãnh Hàn Băng từ bên ngoài bước vào, ánh mắt lạnh lùng lướt qua đống y phục của tiểu muội.
- Muội thu dọn y phục làm gì?
Phi Dao nhìn vẻ mặt lạnh như băng của tỷ tỷ, nàng biết không thể giấu liền ngoan ngoãn khai hết ra.
Sau khi biết tin Lâm Phong sẽ cùng Huân Vũ đến Trường Hà, Phi Dao liền nghĩ ra kế hoạch bỏ nhà đi bụi, đêm nay nàng sẽ chạy tới biên giới Thánh Cung, chờ Lâm Phong đến nơi sẽ theo hắn đi Trường Hà.
- Tỷ tỷ, lần này cho muội đi cùng có được không, muội không muốn ở lại Thánh Cung nữa đâu.
- Muội thật sự muốn đi?
- Đúng vậy.
- Nhưng chuyến đi lần này sẽ rất nguy hiểm, có thể sẽ rất lâu hoặc là không bao giờ trở về.
Phi Dao nghe tỷ tỷ nói, đôi mắt xinh đẹp mở to, chỉ là đi tới Trường Hà thôi mà, có nguy hiểm như vậy không?
Lãnh Hàn Băng vừa nhìn liền biết nha đầu này không tin lời nàng nói.
- Lần này hắn không chỉ đến Trường Hà.
Hàn Băng mang mọi chuyện kể hết cho tiểu muội, Lãnh Phi Dao nghe xong, vẻ mặt tràn đầy lo lắng, nàng từng nghe phụ thân nói muốn đến được Tây Hoang phải băng qua Loạn Vực Chi Địa, đoạn đường này vô cùng hung hiểm ngay cả tôn giả cũng không dám tùy tiện vượt qua.
Tên sư đệ ngốc của nàng còn chưa bước vào cảnh giới vương giả lại dám đâm đầu vào.
- Sao tỷ không ngăn hắn lại?
- Ta sẽ đi cùng hắn.
- Cái gì?
Lãnh Phi Dao đột nhiên hét lên, hai mắt mở to, phản ứng vô cùng khoa trương, trong lòng hoang mang tột độ.
Lâm Phong rời đi, tỷ tỷ cũng rời đi, vậy ai sẽ ở bên cạnh nàng, ai sẽ canh chừng nàng tu luyện, ai sẽ chỉ nàng kiếm linh thạch…
Phi Dao đột nhiên phóng tới ôm lấy tỷ tỷ.
- Tỷ tỷ đừng đi, đừng bỏ muội ở lại, hu hu hu…
- Ta phải đi cùng hắn.
- Không muốn, muội không muốn xa tỷ tỷ, hu hu...
Hàn Băng ôm lấy tiểu muội, nhỏ giọng nói.
- Vậy muội có muốn đi cùng ta không?
- Hả?
Phi Dao ngẩng đầu nhìn tỷ tỷ, đôi mắt xinh đẹp ửng đỏ, giọng nói kinh ngạc.
- Tỷ tỷ cho muội đi cùng sao?
- Chẳng lẽ muội không muốn đi?
- Muốn, muội muốn đi với tỷ tỷ nhưng mà…
- Muội yên tâm, chuyện này mẫu thân đã đồng ý.
Trước khi đến chỗ Phi Dao, Hàn Băng đã tìm mẫu thân, cả hai đã tâm sự rất lâu.
- Thật sao?
Phi Dao nhìn tỷ tỷ gật đầu, gương mặt xuất hiện nụ cười tươi như hoa nở, nàng lại nhào vào lòng tỷ tỷ.
- Tỷ tỷ, muội yêu tỷ chết mất, hu hu hu…
- Chút nữa theo ta đi gặp mẫu thân.
- Ân.
Lần này rời đi không biết khi nào trở lại, nàng phải tranh thủ thời gian ở bên cạnh phụ mẫu.
Trong lúc tỷ muội Lãnh gia chuẩn bị đi gặp mẫu thân thì ở một nơi khác bên trong Thánh Thành cũng có một nhi nữ đang trên đường đi tới chỗ mẫu thân.
Phong Thanh Thanh trừng mắt nhìn tên biểu đệ bên cạnh.
- Mẫu thân gọi ta về gấp như vậy là có chuyện gì?
- Đệ không biết.
Phong Viêm đang tu luyện thì bị phụ thân gọi về, nói là muốn hắn đi tìm Phong Thanh Thanh có chuyện gấp.
Từ sau khi chuyện của mẫu thân được giải quyết, mối quan hệ giữa Phong Thanh Thanh và Phong gia đã dần có chuyển biến, nhưng nàng vẫn không ưa mấy tên thanh niên trong tộc, cho nên Phong Viêm mới bị ép làm người đưa tin.
Phong Viêm đi đến trước một căn phòng thì dừng lại.
- Biểu tỷ, bá mẫu ở bên trong đợi tỷ.
Hắn nói xong liền xoay người rời đi, bộ dáng dứt khoát không cho đối phương có cơ hội mở lời.
Đúng lúc này, cửa phòng mở ra, tộc trưởng Phong gia xuất hiện, lão mỉm cười nhìn Phong Thanh Thanh.
- Thời gian gần đây thế nào?
- Sao lão lại ở đây?
Lão tộc trưởng chưa kịp trả lời thì một giọng nói mang theo vài phần trách cứ từ trong phòng truyền ra.
- Tiểu Thanh, không được vô lễ.
Phong Viên Viên xuất hiện, ánh mắt tức giận nhìn nhi nữ.
- Con nói chuyện với trưởng bối như vậy sao?
- Con…
Lão tộc trưởng vội đứng ra hòa giải.
- Không sao, hai người cứ nói chuyện, lão phu không làm phiền.
Phong Viên Viên nhìn tộc trưởng rời đi, ánh mắt rơi lên người nhi nữ.
- Mau vào đây, ta có chuyện muốn nói.
Phong Thanh Thanh lặng lẽ bước vào, bộ dáng mười phần nhu thuận.
- Mẫu thân tìm nữ nhi có chuyện gì sao?
- Con và Lâm Phong quan hệ thế nào?
- Chẳng phải con đã giải thích rồi sao, giữa con và hắn chỉ là có chút giao dịch.
- Chỉ có như vậy?
Phong Viên Viên nhìn ánh mắt bối rối của nữ nhi, trong lòng thở dài, nha đầu này chính là như vậy, ngoài mạnh trong yếu.
- Hắn sắp đi rồi.
- Con biết, sắp tới hắn sẽ đến Trường Hà.
Nhắc đến chuyện này, sắc mặt Phong Thanh Thanh có chút không tốt, từ lúc gặp nhau ở Vạn Bảo Các nàng vẫn còn tức giận nên không đi tìm hắn, không ngờ tên dâm tặc đó muốn đi Trường Hà cũng không nói với nàng.
Phong Viên Viên lắc đầu.
- Lần này hắn không chỉ đên Trường Hà, mục tiêu thật sự của hắn là Tây Hoang.
- Tên dâm… hắn đến Tây Hoang làm gì?
Vẻ mặt Thanh Thanh tràn đầy kinh ngạc, giọng nói hoài nghi.
- Chuyện này làm sao mẫu thân biết được?
- Tộc trưởng nói cho ta biết.
Đêm qua, lão Thánh Chủ đột nhiên chạy tới nói chuyện của Lâm Phong cho lão tộc trưởng, dặn lão phải tìm cách để Phong Thanh Thanh biết được chuyện này.
Lão tộc trưởng lúc đầu cái hiểu cái không, sau khi suy nghĩ vài canh giờ cuối cùng cũng nhận ra được âm mưu của lão Thánh Chủ.
Tuy Phong gia từng tung tin đồn Phong Thanh Thanh để ý Lâm Phong nhưng đó chỉ là giả, cho nên lão tộc trưởng phải chạy đi tìm Phong Viên Viên hỏi ý.
Phong Viên Viên đã sớm được Phong Viêm mật báo chuyện nữ nhi của bà có tình ý với Lâm Phong, lúc đầu bà không tin nhưng bây giờ không muốn tin cũng không được.
- Ta đã cùng tộc trưởng thương lượng, Phong gia sẽ dùng lễ vật để trả lại ân tình của Lâm Phong, con không cần theo hắn đến Tây Hoang.
- Không được.
Phong Thanh Thanh vô thức phản đối, khi nhìn thấy ánh mắt kinh ngạc của mẫu thân, sắc mặt nàng có chút hoảng.
- Nữ nhi nói được sẽ làm được.
- Con thật sự muốn cùng đi Tây Hoang với hắn?
- Nữ nhi chỉ đi theo bảo vệ hắn mười năm, hết thời gian sẽ trở về.
- Được rồi.
Phong Viên Viên khẽ gật đầu.
- Chuyện Lâm Phong đến Tây Hoang vẫn còn là bí mật, con không được nói với người ngoài.
- Nữ nhi biết.
Phong Thanh Thanh vừa xoay người thì giọng nói của mẫu thân lại truyền đến.
- Thanh nhi, có những thứ phải biết trân trọng, đừng để đến khi mất đi rồi mới hối hận.
- Nữ nhi sẽ ghi nhớ.
Ba ngày trôi qua, một đoàn người lặng lẽ bước vào đại truyền tống trận, Phong Viêm nhìn hào quang lóe lên rồi biến mất, ánh mắt ẩn hiện hưng phấn.
- Thời của lão tử tới rồi.
Tên sư đệ và biểu tỷ của hắn đều rời đi, bây giờ hắn giống như thần long xuất hải, tự do tung hoành.
Tuệ Vân đứng bên cạnh nhíu mày, tâm tình của nàng hoàn toàn ngược lại, nàng có dự cảm sẽ rất lâu nữa mới gặp lại Lâm Phong.
Ánh mắt Tuệ Vân liếc nhìn thanh niên bên cạnh.
- Ta có chuyện muốn nói với đệ.
- Tốt.
Phong Viêm lập tức gật đầu, hắn chưa bao giờ từ chối Tuệ Vân.