Âm Lang vừa định đuổi theo thì bị Vô Cực Thánh Tử ngăn lại, hai bên không nói một lời mà lao vào kịch chiến.
Lâm Phong đang vác đao chạy tới hỗ trợ Thánh Tử đột nhiên cảm giác được vài đạo khí tức hùng mạnh xuất hiện, hắn vừa nhìn qua liền thấy một đám người bay tới, dẫn đầu là một tên hắc y nhân.
- Đậu xanh, U Minh Thánh Chủ.
Lâm Phong vừa nhìn thấy Văn Tự Thiên như chuột thấy mèo, hắn lập tức xoay người bỏ chạy, giọng nói châm biếm của lão đầu truyền đến.
- Không đánh mà lui, tiểu tử ngươi không sợ thiên hạ chê cười sao?
- Có thể mang lại niềm vui cho mọi người thì có gì không tốt.
Ngay cả tứ đại Thánh Tử cũng không thể áp chế U Minh Thánh Chủ, một mình Lâm Phong thì có thể làm được gì.
Văn Tự Thiên chỉ liếc nhìn đám người Lâm Phong một cái rồi thôi, hắn bay thẳng đến chỗ U Minh Cổ Xà, ma đao chém về phía Cửu Huyền Thánh Tử.
Ngân thương của Trịnh Luân chuẩn bị đâm về phía cự xà thì nhìn thấy một đạo đao khí bay tới, hắn lập tức xoay người tránh né, đao khí lướt qua người hắn chém vào đại địa để lại một vết cắt dài đến cả trăm trượng.
U Minh Cổ Xà há miệng gầm thét, hắc khí trên người không ngừng tỏa ra, khí tức liên tục tăng lên, vết thương trên cơ thể nhanh chóng hồi phục.
Lâm Phong ẩn nấp phía sau cự sơn, từ nơi này có thể quan sát rõ trận chiến.
- Sao vết thương trên người hắc xà lại hồi phục rồi?
- Tên đó đang thiêu đốt tổ huyết.
Lâm Phong nghe lão đầu nói vẻ mặt tiếc hùi hụi, U Minh Cổ Xà dài hơn trăm trượng nhưng bên trong cơ thể chỉ có vài bình tổ huyết, lúc này hắc xà lại thiêu đốt huyết mạch vậy thì chẳng còn được bao nhiêu.
Sau khi thiêu đốt huyết mạch, thực lực của yêu thú sẽ bạo phát cho đến khi quá trình thiêu đốt hoàn toàn dừng lại.
- RỐNG…
U Minh Cổ Xà lao về phía Trịnh Luân, xà khẩu phun hắc khí về phía đối thủ, Trịnh Luân lập tức kết ấn, bạch quang hóa thành một bức tường ngăn lại hắc vụ, hai bên vừa va chạm, một phần bạch quang liền bị hắc vụ cắn nuốt.
Hai vị thánh tử nhìn đồng minh rơi xuống hạ phong liền xuất thủ, đúng lúc này một đường đao khí phá không bay tới đẩy cả hai lui về phía sau.
- Đối thủ của các ngươi là ta.
Văn Tự Thiên lăng không đứng giữa trời, tay cầm ma đao, cả người chìm trong hắc vụ, ánh mắt dừng lại trên người Linh Mộng.
- Lần này không chạy nữa sao?
- Nhiều lời.
Hỏa ảnh trên người Linh Mộng rực cháy, trường kiếm chém xuống, kiếm khí mang theo hỏa lực bay về phía đối thủ.
Trường Hà Thánh Tử và Âm Dương Thánh Tử cùng lúc động thủ, mỗi người đều lấy ra binh khí tấn công.
Văn Tự Thiên kết ấn, không gian xung quanh hóa thành vòng xoáy, không ngừng mở rộng.
- U Minh Ma Vực, Khai...
Kiếm khí của Linh Mộng vừa tiến vào bên trong hắc vực liền đổi hướng, công kích của hai vị Thánh Tử cũng trở nên vô dụng.
- Hỏa vực.
Xung quanh Linh Mộng cũng xuất hiện một vòng xoáy, nhìn qua không khác gì đối thủ chỉ là kích thước nhỏ hơn vài phần.
- Không tệ.
Ánh mắt Văn Tự Thiên thoáng hiện kinh ngạc, lần trước hai người giao chiến chỉ vừa qua vài tháng vậy mà nữ nhân này đã biết dùng luân vực.
Hai vị Thánh Tử cùng lúc mở ra linh vực, kết hợp với Linh Mộng tạo thành thế trận bao vây U Minh Thánh Chủ.
Văn Tự Thiên kết ấn, U Minh Ma Đao xuyên qua linh vực đâm về phía Linh Mộng.
- Đi.
Hỏa kiếm của Linh Mộng xuất hiện ngăn cản ma đao, một đao một kiếm giao thủ vài chiêu thì trường kiếm bị đánh bay.
Đúng lúc này, một thanh lam kích bay tới tấn công ma đao, cùng lúc đó một thanh bạch kiếm xuất hiện đâm về phía Văn Tự Thiên.
U Minh Ma Đao chém bay lam kích lập tức đổi hướng bay về phía chủ nhân ngăn cản bạch kiếm.
Hỏa kiếm và lam kích cũng bay tới tham chiến, cả bốn thanh đỉnh cấp binh khí liên tục giao chiến, tạm thời bất phân thắng bại.
Lâm Phong đứng từ xa quan sát, ánh mắt cuồng nhiệt nhìn về phía U Minh Ma Đao, tuy chỉ còn một nửa nhưng vẫn có thể cân ba thanh thiên cấp binh khí.
Nhìn ma đao phía xa, Lâm Phong chợt nhớ tới thanh Đồ Long Đao tìm được bên trong Thượng Cổ Chiến Trường, tuy chỉ là hàng pha ke nhưng trận văn và đao hồn đều có đủ.
- Không biết hoàng kim đại đao có lợi hại như U Minh Ma Đao không?
Trong lúc Lâm Phong đang suy tư thì giọng nói của lão đầu truyền đến.
- Hình như nha đầu của tiểu tử ngươi sắp không ổn rồi.
- Huân Vũ tỷ tỷ có vấn đề gì sao?
Lâm Phong nhìn Huân Vũ bên cạnh, bộ dáng khá tốt, hình như không có vấn đề.
- Lão đầu, lúc này mà lão còn có tâm tình đùa giỡn hử?
- Lão phu không nói nha đầu bên cạnh ngươi.
- Vậy thì lão nói ai?
- Hỏa nha đầu.
Lâm Phong suy nghĩ một lúc cuối cùng cũng nhận ra nha đầu lão nói chính là Linh Mộng nhưng từ khi nào yêu nữ lại trở thành người của hắn.
- Lão đừng có ăn nói lung tung… đợi đã, ý của lão là yêu nữ gặp nguy hiểm?
- Sắp rồi.
Bên trong hỏa vực, sắc mặt của Linh Mộng đã tái nhợt, linh vực của nàng dần bị hắc vực của đối thủ đẩy lùi.
Trong số bốn thanh binh khí đang giao chiến, hỏa kiếm của Linh Mộng có phẩm cấp thấp nhất nên trở thành một tiêu tấn công chủ yếu của ma đao.
Linh Mộng dùng thần thức điều khiển hỏa kiếm, một khi hỏa kiếm tổn hại thì linh hồn của nàng cũng sẽ tổn thương, tình hình nghiêm trọng có thể dẫn đến sinh tử chi kiếp.
Lúc này U Minh Ma Đao lại chém về phía hỏa kiếm nhưng bị lam kích ngăn cản, bạch kiếm từ phía sau đâm về phía ma đao, hỏa kiếm đổi hướng bay về phía Văn Tự Thiên, ma đao lập tức đuổi theo.
- Khốn.
Bên trong hắc vực, tốc độ của ma đao nhanh hơn hỏa kiếm, chỉ thoáng cái đã đuổi kịp.
- Không ổn.
Linh Mộng nhìn ma đao đuổi tới liền triệu hồi trường kiếm trở về nhưng tốc độ vẫn thua kém đối phương, hỏa kiếm vừa quay đầu thì ma đao đã chém tới.
- Keng…
- Phụt…
Trên lưỡi kiếm xuất hiện một vết nứt, cơ thể Linh Mộng khẽ rung lên, khóe môi phun ra một ngụm tiên huyết.
Lâm Phong nhìn Linh Mộng bị đánh đến phun máu nhưng trong lòng lại không có chút vui sướng, một khi yêu nữ thất thủ thì hai tên còn lại chưa chắc đã áp chế được U Minh Thánh Chủ.
- Lão đầu có cách gì không?
- Tiểu tử ngươi muốn cứu nha đầu kia?
- Thấy chuyện bất bình ra tay tương trợ, đó chính là đạo quân tử.
- Lấy ba đánh một thì bất bình cái nỗi gì.
Lâm Phong á khẩu, lão đầu nói không sai, lấy ba đánh một mà còn không thắng thì thua cũng đúng.
Giọng nói của lão đầu lại truyền đến.
- Cách không phải không có, phải xem tiểu tử ngươi có nguyện ý hay không?
- Xin tiền bối chỉ giáo.
- Chỉ cần cho nha đầu đó một thanh binh khí tốt là được.
- Binh khí?
Lâm Phong chợt nhớ đến thanh huyết kiếm tìm được bên trong Vạn Cốt Sơn, hình như cũng là hỏa kiếm.
Trong lúc Lâm Phong đang tìm hỏa kiếm chợt cảm giác được hàn khí từ bên cạnh truyền tới, Lãnh Hàn Băng nắm chặt pháp trượng, bộ dáng giống như muốn tham chiến.
- Hàn Băng sư tỷ đừng vội, chuyện gì cũng có cách giải quyết.
- Ta phải cứu Linh Mộng.
- Đệ có cách cứu Thánh Nữ.
Lâm Phong lấy ra một thanh huyết kiếm và một cái ma trận đưa cho Hàn Băng.
- Sư tỷ chỉ cần đưa thanh kiếm này cho Thánh Nữ, chuyện còn lại tỷ không cần quan tâm.
- Ngươi nguyện ý giúp Linh Mộng?
- Ai bảo nữ nhân đó là tỷ muội tốt của tỷ.
- Đa tạ.
Lãnh Hàn Băng vừa nhìn liền nhận ra thanh kiếm trong tay lưu manh bất phàm, nàng lập tức mang theo trường kiếm bay về phía chiến trường.