Chương 273: Thượng Cổ Chiến Trường 45 Tiểu thuyết gốc: 1619 Chữ 2026-03-17 18:30:39
Lão đầu bay tới bên cạnh bộ thánh cốt, ánh mắt cẩn thận kiểm tra, đúng như lão dự đoán, trên thánh cốt vẫn lưu lại một vài vết thương nghiêm trọng.
Lâm Phong hoàn toàn không quan tâm đến lời của lão, hắn tiếp tục kiểm tra vật phẩm bên trong giới chỉ, hắn không tin nhân phẩm của mình lại nhọ đến mức không tìm được món bảo vật nào.
- Có rồi.
Lâm Phong từ trong đống vật phẩm tìm ra được vài khối khoáng thạch, trong số đó có một khối không gian chi thạch nặng hơn năm cân, nếu dùng thứ này để luyện chế Âm Dương Ma Trận thì có thể truyền tống trong phạm vi trăm dặm.
Vật phẩm bên trong giới chỉ khá nhiều nhưng vật phẩm dùng được lại không có bao nhiêu, Lâm Phong chỉ mất một lúc là tìm xong, ánh mắt hắn chuyển qua mấy cái rương bên cạnh bộ hài cốt, linh cảm nói cho hắn biết bên trong những chiếc rương này nhất định có ẩn giấu bảo vật.
Lâm Phong tiến lại bên cạnh một chiếc rương lớn, hắn kiểm tra vài lần phát hiện không có ổ khóa cũng không có cấm chế.
- Chất lượng vẫn còn rất tốt, có khi nào cái rương này chính là một món bảo vật không?
- Thứ này được làm từ Vạn Niên Cổ Thụ.
Vạn Niên Cổ Thụ là một loại linh thụ lâu năm, loại hàng này càng để lâu càng cứng rắn, thích hợp để làm rương chứa vật phẩm và quan tài.
Sau khi được lão đầu xác nhận mấy cái rương trước mặt không có vấn đề, Lâm Phong bắt đầu khai mở, nắp rương vừa mở ra, vẻ mặt của hắn lần nữa biến sắc.
Bên trong rương là một bộ huyết sắc nhân cốt, toàn thân ẩn hiện huyết quang, thân trên còn nguyên nhưng thân dưới đã vỡ nát, hai tay ôm một cái đan đỉnh, bên cạnh còn có một cái ngọc bài.
- Lại là một bộ hài cốt thánh nhân.
Bộ hài cốt này tương tự như chủ nhân của giới chỉ, hoàn toàn không có một chút khí tức tu sĩ, chứng tỏ cả hai cùng một cấp độ.
Đây là lần thứ hai Lâm Phong nhìn thấy thánh cốt nên không còn kinh ngạc như lúc đầu, ánh mắt hắn dừng lại trên đan đỉnh, vừa nhìn đã biết là tuyệt thế bảo vật.
- Hàng về.
- Cái đan đỉnh đó tiểu tử ngươi tốt nhất đừng động vào.
- Tại sao?
Lâm Phong đợi một lúc vẫn không thấy lão đầu hồi âm, hắn bắt đầu động thủ, hai tay vừa chạm vào, đan đỉnh lập tức vỡ thành từng mảnh.
- Đậu xanh.
Đan đỉnh đã sớm vỡ nát chỉ là được một người nào đó ghép lại, một khi chạm vào sẽ tan vỡ.
Nhìn từng mảnh vỡ trước mặt, Lâm Phong cảm giác trái tim của hắn cũng tan nát theo, vẻ mặt vô cùng khó coi, cuối cùng hắn cũng biết vì sao lão đầu không cho hắn chạm vào.
- Lão đợi đó.
Lâm Phong hít sâu một hơi để ổn định tinh thần, hắn nhặt lấy ngọc bài bên cạnh lên quan sát, nhìn qua thì giống như là một cái ngọc giản truyền công.
- Lý Định Phong.
Đây là ba chữ được khắc bên trên ngọc giản, bên trong ngọc giản là một bộ đan thuật gọi là Hỏa Dương Thuật.
Theo lão đầu đánh giá thì bộ Hỏa Dương Thuật này khá lợi hại nhưng không bằng Tam Dẫn Thuật cho nên thứ này vô dụng đối với Lâm Phong.
- Ta không tin ngay cả một món bảo vật cũng không tìm được.
Lâm Phong bước tới mở chiếc rương kế tiếp, nắp rương vừa mở ra, hắn liền bị thứ bên trong dọa cho đứng hình, ngay cả lão đầu lơ lửng bên cạnh cũng không giấu nổi kinh ngạc.
- Tiểu tử, mau mở hết mấy cái rương còn lại.
Từng chiếc rương được mở ra, bên trong mỗi rương đều có một bộ thánh cốt, tổng cộng có 12 cái rương, tức là nơi này có 13 bộ thánh cốt.
- Cuối cùng là chuyện gì đã xảy ra?
Mười ba vị thánh nhân cùng vẫn lạc ở một nơi, chuyện này mà truyền ra bên ngoài nhất định sẽ là một sự kiện kinh thiên động địa, quỷ khóc thần sầu.
Trong lúc Lâm Phong còn đang khiếp sợ thì giọng nói của lão đầu truyền đến.
- Trong tay tên kia hình như có thứ gì đó.
- Tên nào?
- Tên đầu tiên.
Ánh mắt Lâm Phong nhìn về phía bộ hài cốt đang ngồi vận công, vừa rồi hắn chỉ chú ý đến giới chỉ nên không phát hiện ra bên tay còn lại nắm một cái lục sắc ngọc bài.
Lâm Phong cầm lấy ngọc bài quan sát, tuy hắn không am hiểu về luyện khí nhưng cũng nhận ra chất liệu của lục sắc ngọc bài thuộc hàng thượng hạng, bên trên còn điêu khắc hoa văn sống động.
- Hình như là ngọc giản truyền công nhưng sao lại có trận văn?
- Thứ này vốn là ngọc giản truyền công nhưng đã được luyện chế thành Tỏa Hồn Thạch.
- Thì ra là như vậy.
- Bớt nhảm, mau kích hoạt xem bên trong là thứ gì.
Linh lực của Lâm Phong truyền vào ngọc giản, lục quang lóe sáng sau đó hóa thành hình dáng của một lục y nam tử, giọng nói hùng hồn vang lên.
- Cuối cùng ngươi cũng xuất hiện.
Lâm Phong lập tức lui lại, ánh mắt cảnh giác nhìn đối phương, trong tay nắm chặt ma trận, hắn từng nghe thiên hạ đồn đại bên trong thượng cổ di tích thường có mấy lão đầu thích đoạt xá trọng sinh.
- Ngươi không cần sợ, đây chỉ là tàn hồn của ta.
- Là tàn hồn ta mới sợ đó.
- Một tia tàn hồn này của ta không thể tồn tại quá lâu, những gì ta sắp nói ngươi nhất định phải ghi nhớ…
Đúng lúc này, giọng nói của lão đầu truyền đến.
- Tiểu tử, mau lấy Lưu Ảnh Thạch ghi lại, có thể tên này sắp truyền thừa công pháp.
- Truyền thừa của thánh nhân sao?
Lâm Phong nghe lão đầu nói, song nhãn rực sáng, hắn vội lấy ra Lưu Ảnh Thạch kích hoạt.
Sau khi nghe đối phương đọc thoại một lúc, vẻ mặt của Lâm Phong dần thay đổi, từ hưng phấn chuyển thành kinh ngạc, cuối cùng tràn đầy khiếp sợ.
Những lời của lục y nam tử không liên quan gì đến truyền thừa công pháp nhưng lại tiết lộ một bí mật kinh thiên liên quan đến sự tồn vong của đại lục.
Năm đó, Thần Ma nhị tộc đang ở thời kỳ cực thịnh thì xảy ra xung đột, nguyên nhân là vì tranh giành ngôi vị thiên hạ đệ nhất tộc.
Hai bên quyết định dùng thực lực để giải quyết vấn đề, lúc đó Thần Tộc và Ma Tộc xuất hiện hơn trăm vị thánh nhân, một khi đại chiến bùng nổ nhất định sẽ làm thiên địa tổn hại cho nên bọn họ đã tạo ra một cái phong ấn vô cùng vững chắc, hai bên sẽ tiến vào đó giao chiến.
Thần Ma nhị tộc đại chiến liên tục mười mấy ngày đêm vẫn không phân thắng bại, khi hai bên sắp bước vào giai đoạn cuối thì thiên địa xảy ra dị biến, một đầu yêu thú từ ngoại vực xuất hiện.
Đầu dị thú này vô cùng hùng mạnh, không chỉ có khả năng phòng ngự ngang với thánh bảo mà còn sở hữu thiên phú thôn phệ không gian bá đạo.
Thanh niên này vừa xuất hiện liền thi triển thiên phú, không gian trong vòng trăm dặm lập tức bị cắn nuốt, dù là thánh nhân nhìn thấy cũng phải kinh sợ.
Nếu để ngoại vực dị thú tồn tại sẽ tạo thành mối nguy hiếp đối với Thiên La đại lục, Thần Ma nhị tộc quyết định ngưng chiến, tập trung thực lực tiêu diệt dị thú.
Tuy Thần Tộc và Ma Tộc vừa trải qua một trận đại chiến, thực lực hao tổn nghiêm trọng nhưng vẫn còn đến mấy chục vị thánh nhân, thừa sức tiêu diệt bất kỳ đầu thánh thú nào trên đại lục.
Tuy nhiên thực lực của ngoại vực dị thú vô cùng hùng mạnh, một mình đối chiến với mấy chục vị thánh nhân vẫn không rơi xuống hạ phong, hai bên giao chiến ba ngày ba đêm làm cho một mảnh thiên địa sụp đổ.
Đại chiến kéo dài đến ngày thứ chín, ngoại vực dị thú dần rơi vào thế hạ phong cuối cùng bị phong ấn, Thần Ma nhị tộc cũng tổn thất thảm trọng chỉ còn lại hơn mười vị thánh nhân có thể rời đi.
- Trăm năm trôi qua, thiên địa lần nữa xuất hiện dị biến, ta đoán chuyện này chắc chắn liên quan đến ngoại vực dị thú nên đã dẫn theo mấy chục vị đạo hữu cùng tiến vào phong ấn quan sát.