Phong Thanh Thanh không ngờ tên khốn này đối mặt với uy áp của một vương giả như nàng vẫn giữ được bình tĩnh, xem ra không thể dọa hắn một trận.
- Trả thương lại cho ta.
- Không.
- Ngươi… có tin ta đánh ngươi một trận không?
- Ngươi đã nói sẽ không lấy lại.
Lâm Phong đắc ý nhìn bạo nữ, bảo vật hắn đã nuốt vào tuyệt đối sẽ không nhả ra.
Phong Thanh Thanh do dự một lúc cuối cùng vẫn thả người, Lâm Phong chưa kịp thở chợt cảm giác trên người thiếu đi thứ gì đó, đến khi hắn phát hiện thì túi trữ vật và cổ nhẫn đều rơi vào tay đối phương.
Lâm Phong lập tức đoạt lại nhưng bất thành.
- Trả lại cho ta.
- Có bản lĩnh thì đến lấy.
Tu vi của Lâm Phong thua xa Phong Thanh Thanh, hơn nữa nàng còn sở hữu phong linh thể, cho dù cùng cấp chiến đấu thì tốc độ của hắn cũng không thể so với bạo nữ.
Hai người đuổi bắt một lúc thì dừng lại, Lâm Phong dùng ánh mắt tức giận nhìn nữ tử đối diện.
- Chẳng phải ngươi đã nói sẽ không lấy bảo vật lại sao?
- Ta có lấy lại sao?
Phong Thanh Thanh nhìn chiến lợi phẩm trong tay, đôi môi xinh đẹp khẽ cong.
- Ta chỉ nói không lấy lại những thứ của ta chứ đâu có nói không lấy những thứ của ngươi.
Thần thức Phong Thanh Thanh lướt qua túi trữ vật của Lâm Phong, phát hiện bên trong có không ít thứ tốt nhưng lại không có những thứ cần tìm, nàng tiếp tục kiểm tra giới chỉ.
- Cấm chế?
Không ngờ giới chỉ của một tên linh giả lại có cấm chế, nàng thử dùng thần thức kiểm tra vài lần đều thất bại.
Lâm Phong nhìn vẻ mặt buồn bực của bạo nữ, hắn đoán nàng không thể nhìn thấy những thứ bên trong cổ nhẫn, xem ra bí mật của hắn vẫn chưa bại lộ.
Lâm Phong bước tới bên cạnh Phong Thanh Thanh, vẻ mặt bất cần.
- Ngươi trả giới chỉ và túi trữ vật cho ta thì ta sẽ trả bảo vật lại cho ngươi.
- Được.
Phong Thanh Thanh ném những thứ đã lấy được về phía dâm tặc, không quên buông lời đe dọa.
- Tốt nhất là ngươi đừng nên giở trò.
- Ta không phải nữ nhân, đã nói là làm.
Lâm Phong kiểm tra một lúc thì phát hiện không mất thứ gì, hắn lấy ra một cái giới chỉ và một túi trữ vật ném cho bạo nữ.
- Trả cho ngươi.
- Xem như ngươi biết điều.
Thần thức của Phong Thanh Thanh vừa đảo qua giới chỉ, vẻ mặt nàng liền biến sắc, đôi gò má ửng hồng, ánh mắt tức giận nhìn thanh niên đối diện, tên biến thái này lại dám mở mấy cái rương chứa y phục của nàng ra.
- Dâm tặc đáng chết, ai cho ngươi động vào bảo vật của lão nương.
- Hiểu lầm, chỉ là hiểu lầm thôi.
- Lão nương đánh chết ngươi.
- Cứu mạng…
Lâm Phong nhìn bạo nữ phóng tới liền sử dụng Thiên Lý Tùy Hành thoát đi, hắn lấy ra một cái ma trận ném vào một cái thông đạo còn bản thân thì chạy vào một cái thông đạo khác.
Phong Thanh Thanh lập tức đuổi theo nhưng nàng chỉ đuổi được một lúc đã mất dấu dâm tặc.
- Dâm tặc khốn kiếp, đừng để lão nương bắt được ngươi.
Cách đó không xa, Lâm Phong đang liều mạng bỏ chạy thì một giọng nói truyền đến.
- Tiểu tử ngươi đừng có chạy nữa, nha đầu kia đã không còn đuổi theo.
- Lão tỉnh rồi sao?
Lâm Phong vừa nghe được giọng nói của lão đầu liền dừng lại, vẻ mặt kinh ngạc.
- Không phải lão nói cần tịnh dưỡng mấy canh giờ sao?
- Lão phu chính là bị tiểu tử ngươi chọc tức đến tỉnh lại.
Mấy chục đời chủ nhân của lão đầu phong hoa vô tận chưa bao giờ mất mặt như hôm nay, đường đường là truyền nhân của Thông Thiên Các lại bị một nha đầu dọa chạy.
Lâm Phong nghe lão đầu nói, vẻ mặt vẫn tĩnh như thường, nhân mệnh quan thiên, liêm sỉ gì tầm này.
- Quân tử không chấp nữ nhân, chỉ là ta không muốn động thủ.
- Vậy sao?
- Mấy chuyện nhỏ này không đáng lo, lão mau nhìn xem có cách nào rời khỏi nơi này không?
- Chỉ là một cái Khốn Yêu Đại Trận, không đáng lo.
Từ lúc thần thức của Phong Thanh Thanh tiến vào Thông Thiên Giới Chỉ thì lão đầu đã tỉnh lại, trong lúc Lâm Phong đang đấu khẩu với nha đầu kia thì lão đã quan sát rõ cái thông đạo này.
Lâm Phong nhíu mày, ánh mắt nhìn xung quanh.
- Cái thông đạo này thật sự là Khốn Yêu Đại Trận sao, ta thấy giống một cái mê trận hơn.
- Chỉ cần đi theo mấy cái ký hiệu trước mặt tiểu tử ngươi là được.
Thông đạo được xây dựng bằng Đại Địa Huyền Kim, vô cùng vững chắc, khắp nơi được lấp đầy Diệt Yêu Thạch, một khi yêu thú tiến vào đại trận sẽ bị vây khốn cho đến chết.
Bên trên vách thông đạo có khắc những ký hiệu đặc biệt, chỉ cần đi theo những ký hiệu này là có thể rời khỏi Khốn Yêu Đại Trận.
- Đơn giản như vậy sao?
- Linh trí của yêu thú không cao, chỉ cần áp dụng một chút trận đạo là có thể vây khốn bọn chúng.
- Cũng đúng.
- Xem ra tiểu tử ngươi cũng không hơn đám yêu thú kia bao nhiêu.
Lâm Phong nghe lão đầu nói, dù da mặt có dày như tường thành cũng thấy nóng, mấy ai ngờ được phía sau một cái thượng cổ Phệ Linh Cấm Trận lại là một cái Khốn Yêu Trận đơn giản như vậy.
Trên vách thông đạo có tám cái ký hiệu khác nhau, Lâm Phong nhìn sơ qua một lần sau đó chọn một cái ký hiệu có hình dáng tương tự con rùa.
Vừa đi được một lúc, trước mặt hắn lại xuất hiện hai cái thông đạo, lần này chỉ còn lại năm cái ký hiệu, Lâm Phong tìm một cái có hình con rùa rồi tiến vào.
Một canh giờ trôi qua, Lâm Phong dừng lại trước một cái đại môn, vẻ mặt hưng phấn.
- Cuối cùng cũng tìm thấy lối ra.
Trước mặt Lâm Phong là một cái kim môn cao khoảng vài trượng, bên trên khắc đầy hoa văn, ở giữa có hình của một đầu kim quy đang gầm thét.
Lâm Phong bước lên đẩy vài cái nhưng kim môn vẫn đứng im bất động, hắn thử vận linh lực đánh một đòn vào đại môn.
- ẦM…
Kim quang lóe lên, cơ thể Lâm Phong bị đánh bay, hoa văn rực sáng, hư ảnh kim quy xuất hiện đứng trước đại môn.
- Cái gì nữa đây?
- Bát Môn Tỏa Yêu Đại Trận.
Bát Môn Tỏa Yêu Trận gồm có tám cửa được chia làm chính môn và phụ môn, mỗi cửa có một đầu yêu thú canh giữ, chính môn sẽ do tứ đại thần thú thanh long, bạch hổ, huyền vũ, phượng hoàng tọa trấn, phụ môn sẽ do tứ đại hung thú hỗn độn, cùng kỳ, thao thiết, đào ngột thủ hộ.
Lâm Phong nhìn đầu cự quy đối diện, kim quang lấp lánh, thần khí ngút trời, trong lòng có chút rén nhưng khi nghe lão đầu nói thì vẻ mặt của hắn lập tức thay đổi.
- Thì ra chỉ là một đầu tiểu yêu.
Vừa dứt lời, Lâm Phong liền phóng về phía kim quy, đại thủ hóa quyền đấm tới, hai bên vừa va chạm, kim quy lập tức vỡ nát.
- Lão đầu, thấy sao hả?
- Kỳ lạ.
- Cũng bình thường thôi, mấy đầu thần thú này sao có thể làm khó được ta.
- Chuyện vui còn ở phía trước, tiểu tử ngươi đừng vội đắc ý.
Lão đầu vừa nhìn liền nhận ra Lâm Phong dùng Thông Thiên Lệnh đánh nát kim quy nhưng lão không hiểu vì sao Bát Môn Tỏa Yêu Đại Trận lại được bố trí ở cuối thông đạo.
Công dụng chính của Bát Môn Tỏa Yêu Đại Trận không phải thủ hộ mà là giam cầm, từ bên ngoài xông vào chỉ cần đánh bại một đầu hộ thú nhưng muốn từ bên trong xông ra phải đánh bại tất cả tám đầu hộ thú.
- Có phải lão muốn nói Bát Môn Tỏa Yêu Đại Trận là dùng để giam cầm cái thứ ở phía sau đại môn này đúng không?
- Nó đó.
Lâm Phong nghe đến đây, vẻ mặt đắc ý hoàn toàn biến mất, tứ đại thần thú cùng với tứ đại hung thú hộ trận, không cần biết phía sau đại môn là thứ gì nhưng chắc chắn lợi hại hơn một tên linh giả như hắn.