Lâm Phong nghe lão đầu nói, ánh mắt nhìn bốn bức thạch bích xung quanh, nơi này ngang dọc chỉ hơn chục trượng, không tính là quá lớn, tuy hắn không hiểu nhiều về trận pháp nhưng cũng biết được trận nhãn càng nhiều thì trận pháp càng lợi hại.
- Xem ra cái cấm trận này cũng không lợi hại lắm.
Lão đầu đang nghiên cứu cấm trận chợt nghe được lời thanh niên bên cạnh, ánh mắt kinh ngạc.
- Tiểu tử ngươi biết phá trận này?
- Không biết.
- Vậy sao ngươi biết cái cấm trận này không lợi hại?
- Nơi này nhỏ như vậy thì có thể bố trí được bao nhiêu cái trận nhãn, ta đoán nhiều nhất chỉ vài trăm cái, chẳng phải ngang với một cái địa trận thôi sao?
Lâm Phong dùng ánh mắt đắc ý nhìn lão đầu.
- Lão thấy ta nói có đúng không?
- Nói như đúng rồi.
Lão đầu nhìn vẻ mặt tự tin của Lâm Phong còn tưởng hắn biết phá trận không ngờ tiểu tử này lại dựa vào diện tích để phán đoán, đúng là cổ kim hiếm thấy.
- Tiểu tử ngươi chỉ cần đứng im một chỗ, chuyện còn lại để lão phu lo.
- Chẳng lẽ ta lại đoán sai?
- Trước mặt tiểu tử ngươi là một cái thượng cổ Phệ Linh Cấm Trận.
- Tên nghe kêu dữ, chắc lợi hại lắm hả?
Một khi tu sĩ bị Phệ Linh Cấm Trận vây khốn thì linh lực sẽ không ngừng bị thôn phệ cho đến khi hóa thành một cái xác khô, muốn phá được trận này cần một vị trận sư và một đám tu sĩ luân phiên công kích đại trận, nếu chỉ dựa vào sức lực của một người thì khả năng bị hút khô là rất cao.
- Vậy cái Phệ Linh Cấm Trận này cần bao nhiêu người phá giải?
- Không nhiều, khoảng mười mấy tên tôn giả là đủ.
- Định mệnh.
Lâm Phong nghe lão đầu nói nhịn không được mà chửi thầm, mười mấy vị tôn giả gần như là một nửa cái Chiến Cung rồi.
- Tiểu tử ngươi không cần lo, chỉ cần nghe lời lão phu thì một mình ngươi cũng có thể phá trận.
- Thật sao?
- Lão phu nhất ngôn cửu đỉnh.
- Chẳng lẽ một mình ta có thể so với mười mấy vị tôn giả?
Lão đầu nhìn vẻ mặt kinh ngạc của Lâm Phong chỉ biết thở dài, khả năng tự kỷ của tên này còn lợi hại hơn cả Phệ Linh Cấm Trận.
Dù một trăm tên Lâm Phong cùng lúc xông vào cũng không đủ linh lực để phá giải Phệ Linh Cấm Trận nhưng trên người tên ngốc này lại có một món bảo vật chuyên dùng để khắc chế trận pháp.
- Trong lúc phá trận tuyệt đối không được phân tâm nếu không lão phu cũng không cứu được tiểu tử ngươi.
- Lão không còn câu nào tốt hơn sao?
- Lão phu chỉ nắm chắc một nửa.
Lâm Phong nhìn tòa cấm trận trước mặt, xem ra lần này đã không còn đường lui, hắn lấy ra Thông Thiên Lệnh nắm trong tay, Phệ Linh Cấm Trận không có trận bàn chỉ có trận đồ, bốn bức tường xung quanh chính là bốn bức trận đồ, muốn phá trận phải phá giải hết trận đồ.
Lão đầu phát hiện cái Phệ Linh Cấm Trận này không đơn giản, dù có Thông Thiên Lệnh cùng với Vạn Hỏa Khai Thiên trợ giúp thì Lâm Phong cũng chỉ có thể phá được nhiều nhất một bức trận đồ.
Sau khi suy nghĩ một lúc, lão đầu quyết định thay đổi kế hoạch, thay vì phá giải cấm trận thì chỉ cần mở một cái lỗ nhỏ để Lâm Phong chui qua là được.
Lâm Phong nghe lão nói chợt nhíu mày.
- Vậy mấy khối lam châu trên kia là thứ gì?
- Thủy Nguyên Thạch.
- Cái gì?
Lâm Phong trợn mắt nhìn mấy chục khối lam châu lơ lửng bên trên, lúc đầu hắn còn tưởng thứ này là một phần của Phệ Linh Cấm Trận, không ngờ lại là bảo vật mà hắn luôn tìm kiếm.
- Thủy Nguyên Thạch sao lại xuất hiện ở đây?
- Là do Tụ Linh Đại Trận.
Bên dưới nơi này có một tòa Tụ Linh Đại Trận không ngừng cung cấp thiên địa linh khí, phong ấn chỉ hấp thu linh khí còn thủy nguyên chi khí thì tích tụ qua hàng chục vạn năm tạo thành nguyên thạch.
- Muh ha ha ha ha…
Giọng cười nham nhở của Lâm Phong vang vọng khắp phong ấn, đại hải vô tận vậy mà hắn lại chui đúng vào ổ Thủy Nguyên Thạch, lần này không muốn phát tài cũng khó.
Lão đầu nhìn tên ngốc trước mặt cười như điên dạy một lúc vẫn không có dấu hiệu dừng lại, đành phải lên tiếng nhắc nhở.
- Thời gian của tiểu tử ngươi không còn nhiều.
- Đợi ta một chút.
Lâm Phong thu hết số Thủy Nguyên Thạch vào giới chỉ sau đó đi đến trước một bức trận đồ, đại thủ đặt lên trận văn nhưng lại không dám truyền linh lực vào.
Từ trước đến giờ, mỗi khi hành động Lâm Phong luôn chuẩn bị một đường lui, một khi kích hoạt Phệ Linh Cấm Trận thì hắn chỉ còn một con đường duy nhất để đi chính là phá trận.
Phệ Linh Cấm Trận một khi đã kích hoạt thì không thể dừng lại, nếu Lâm Phong không thể phá trận thì hắn sẽ bị hút cạn linh lực cho đến khi trở thành một cái xác khô, đứng trước ranh giới sinh tử thử hỏi có mấy người không lo sợ.
- Sinh tử hữu mệnh, tiểu tử ngươi cứ bình tâm mà làm, thành bại còn phải xem vào thiên ý.
- Ta hiểu rồi.
Lâm Phong hít sâu một hơi để ổn định tinh thần, lão đầu nói không sai, cho dù hắn có lo lắng cũng vô dụng không bằng dùng hết sức phá trận, biết đâu lại có thêm vài phần cơ hội thành công.
Khí tức ngũ cấp linh giả bùng nổ, linh lực từ bên trong cơ thể Lâm Phong bắt đầu truyền vào trận đồ.
- Thượng thiên hữu nhãn, người hiền gặp lành, phá.
Linh lực chạy dọc theo từng đường trận văn, một góc trận đồ dần được thắp sáng, dưới chân Lâm Phong chợt xuất hiện một vòng xoáy, không ngừng mở rộng.
Lâm Phong cảm giác linh lực bên trong cơ thể liên tục bị vòng xoáy dưới chân thôn phệ, hắn vừa vận công chống cự thì giọng nói của lão đầu truyền đến.
- Tập trung phá trận.
Một luồng dị lực từ vòng xoáy tiến vào cơ thể Lâm Phong, dị lực như một đầu mãnh thú điên cuồng cắn nuốt linh lực của hắn, đúng lúc này, Thông Thiên Lệnh lóe sáng, đẩy lui dị lực trở về vòng xoáy.
Từng đường hoa văn trên trận đồ lần lượt được linh lực thắp sáng, trận văn tương tự như một cái mê cung, chỉ cần thắp sáng đúng cách thì có thể phá giải trận đồ.
Lâm Phong vừa thắp sáng thêm một đường trận văn chợt xuất hiện dị biến, toàn bộ hoa văn như sống lại, bọn chúng bắt đầu chuyển động loạn cả lên làm cho hắn không biết đi đường nào.
- Chẳng lẽ ta làm sai rồi?
- Không có gì, tiếp tục phá trận.
Có những loại kỳ trận trong quá trình phá giải sẽ sinh ra dị biến nếu trận sư không thể tùy cơ ứng biến sẽ bị vây khốn bên trong trận pháp đến khi tự sinh tự diệt.
Trình độ trận pháp của Lâm Phong vẫn chưa nhập môn, đối mặt với thế trận cao siêu như vậy tất nhiên là không thể ứng phó, linh lực không xác định được phương hướng dần trở nên hỗn loạn, những đường trận văn đã thắp sáng cũng mờ đi, dị lực bên dưới lần nữa xâm nhập vào cơ thể hắn.
Ánh mắt của Lâm Phong đã không còn giữ được bình tĩnh, cơ thể cứng đơ, linh lực đổi hướng chạy loạn khắp trận đồ.
- Tiểu tử, mau thả lỏng.
Một luồng bạch vụ từ bên trong Thông Thiên Giới Chỉ tiến vào cơ thể Lâm Phong, bạch vụ quấn chặt linh hồn của hắn, chiếm lấy quyền điều khiển cơ thể.
Hai mắt Lâm Phong nhắm chặt, khi đôi mắt hắn mở ra, khí tức trên người đã thay đổi như biến thành một người hoàn toàn khác.
- Tụ…
Linh lực đang chạy tán loạn dần tập trung về một hướng, những đường trận văn đã mờ đi dần sáng lên, dị lực bên dưới vòng xoáy cũng bị Thông Thiên Lệnh áp chế.
Thời gian dần trôi, hỏa ảnh trên người Lâm Phong dần suy yếu, dù có Vạn Hỏa Khai Thiên trợ giúp thì hắn vẫn không đủ linh lực để phá trận.
Lâm Phong chuẩn bị cắn thuốc thì một thân ảnh chợt xuất hiện phía sau, ngọc thủ của Phong Thanh Thanh đặt lên vai hắn, một đạo linh lực hùng mạnh truyền vào cơ thể Lâm Phong.