- Chỉ cần sư tỷ đồng ý thì số nguyên thạch này sẽ là của tỷ.
- Làm gì có ai dùng nguyên thạch để mời vương giả làm hộ vệ.
- Còn phải xem vị vương giả đó là ai.
Lâm Phong tiến gần lại băng nữ, khóe miệng nhếch lên để lộ nụ cười mà hắn cho là tiêu soái.
- Trong lòng đệ, Hàn Băng sư tỷ là vô giá, chỉ cần có thể ở bên cạnh tỷ thì đệ sẽ không tiếc bất cứ giá nào.
Lãnh Hàn Băng bị khí thế của lưu manh ép lui về phía sau, đôi gò má thoáng ửng hồng, ánh mắt hiện rõ vẻ bối rối, nhịp tim không ngừng gia tốc.
- Hàn Băng tỷ… ủa, hai ngươi đang làm gì vậy?
Lâm Phong đang định tiến công thì một giọng nói như chim hót truyền đến nhưng hắn lại cảm thấy âm thanh này cực kỳ khó nghe, chỉ một chút nữa thôi là đại công cáo thành rồi.
Sở Linh chạy tới bên cạnh hai người, đôi mắt kinh ngạc nhìn mấy khối Băng Nguyên Thạch trong tay Lâm Phong.
- Oa… ngươi lấy đâu ra nhiều Băng Nguyên Thạch như vậy?
- Liên quan gì đến ngươi?
- Tất nhiên là liên quan, nói cho ngươi biết ta chính là một vị pháp sư băng hệ.
- Liên quan gì đến ta.
Tâm tình của Lâm Phong lúc này cực kỳ không tốt, đừng nói là pháp sư dù là thánh nhân chạy đến cũng bị hắn đá đi.
- Chỗ người lớn nói chuyện nữ hài chạy tới làm gì, mau đi chỗ khác chơi đi.
- Ngươi nói ai là nữ hài?
- Ta nói ngươi đó, từ trên xuống dưới chỉ có một đường thẳng, ngay cả linh thụ cũng không thẳng như ngươi.
- Ngươi…
Sở Linh tức đến dặm chân, nàng chính là một trong những bông hoa xinh tươi nhất Huyền Băng Thánh Cung vậy mà tên khốn trước mặt lại dám mang nàng ra so với linh thụ.
Lãnh Hàn Băng liếc nhìn lưu manh một cái, ra hiệu cho hắn im lặng.
- Tìm ta có chuyện gì sao?
- Hàn Băng tỷ, mọi người đã lâu không gặp nhau nên muốn cùng tỷ tâm sự một chút.
- Ta sẽ qua ngay.
- Vậy muội đi trước.
Sở Linh giơ nắm đấm nhỏ về phía Lâm Phong, ánh mắt thách thức.
- Ngươi có dám cùng ta đánh một trận không?
- Ta không đánh nữ hài.
- Ngươi… ngươi là một tên chết nhát, ngươi không phải là nam nhân.
- Ta có phải nam nhân hay không chỉ cần hỏi Hàn Băng sư tỷ là biết.
Lâm Phong tất nhiên sẽ không giao chiến với nha đầu dở hơi này, dù hắn thắng được nàng cũng không có được lợi ích gì, không chừng còn chọc giận nữ tặc.
- Muốn chơi lão tử hử, còn lâu.
Trong lúc Lâm Phong đang đắc ý chợt cảm giác một luồng hàn khí tràn đến, hắn chưa kịp làm gì thì cơ thể đã tê cứng.
Sở Linh đứng bên cạnh bộ dáng thập phần kinh ngạc.
- Hàn Băng tỷ, chẳng lẽ tỷ và hắn…
Lãnh Hàn Băng vội nắm lấy tay Sở Linh kéo đi, ở lại thêm một lúc không biết lưu manh sẽ nói ra thứ gì nữa.
- Lời hắn nói không thể tin, đi thôi.
- Đúng vậy.
Sở Linh lập tức gật đầu, lời của tên khốn này thật sự không đáng tin, một mỹ nhân như nàng lại bị hắn xem thành nữ hài, đúng là ánh mắt có vấn đề.
Sáng hôm sau, Thiên Ảnh Ma Điêu vỗ cánh bay khỏi băng đảo, Ảnh Điêu như một tia chớp cắt qua nền trời, thoáng cái đã không nhìn thấy bóng dáng.
Sở Linh nhìn về phía chân trời, ánh mắt không nỡ.
- Không biết đến khi nào mới có thể gặp lại Hàn Băng tỷ.
- Đợi khi muội đột phá vương giả, tỷ sẽ dẫn muội đến Nam Hoang dạo chơi.
- Thật sao?
- Đây là chủ ý của Kinh Sương sư tỷ.
Đêm qua, Kinh Sương đã hứa với Hàn Băng, đợi khi Thượng Cổ Chiến Trường kết thúc sẽ đến Nam Hoang thí luyện một thời gian, đối thủ nàng chọn chính là một trong Nam Hoang Nhị Mộng, Cửu Huyền Thánh Nữ.
Bên trên Thiên Ảnh Ma Điêu, Lâm Phong ngồi cạnh Hàn Băng cùng ngắm hoàng kim đại hải lấp lánh bên dưới, cách đó không xa là Phong Thanh Thanh cùng với La Kinh Sương đang ngồi vận công.
Đêm qua Lâm Phong đã chạy tới chỗ nữ tặc để đề nghị cùng đến Vạn Cốt Sơn, lúc đầu La Kinh Sương đã từ chối vì không muốn ở gần tên ngốc này nhưng hắn nói biết đường đi nên nàng đã đổi ý.
Vạn Cốt Sơn cách băng đảo vài vạn dặm, với tốc độ của một vị vương giả thì vài ngày là tới, vấn đề là nơi này không thể xác định được phương hướng, chỉ dựa vào nhân phẩm để tìm đường sẽ tốn rất nhiều thời gian.
Mỗi lần Thượng Cổ Chiến Trường mở ra chỉ kéo dài khoảng vài tháng, tính thời gian thì chỉ còn hơn một tháng nữa là cổ môn sẽ đóng lại.
Trên đường đi, thỉnh thoảng đám người Lâm Phong lại gặp vài đạo thân ảnh lướt qua, phần lớn đều hướng về phía Vạn Cốt Sơn.
- Làm sao đám người đó lại biết đường đi nhỉ?
Từ đây đến Vạn Cốt Sơn vẫn còn hơn mấy vạn dặm, La Bàn Vĩnh Cửu hoàn toàn không bắt được tín hiệu.
- Một cái la bàn thì không thể vậy một đống la bàn thì sao?
- Ý của lão là bọn họ nối la bàn?
- Nó đó.
Một cái la bàn có thể bắt tín hiệu trong vạn dặm chỉ cần nối thêm vài cái thì phạm vi bắt tín hiệu sẽ tăng lên gấp mấy lần.
Càng đến gần Vạn Cốt Sơn thì Lâm Phong càng nhìn thấy nhiều tu sĩ, trong số đó có cả người của ngũ đại Thánh Cung nhưng lại không thấy người quen xuất hiện.
- Không biết yêu nữ có đến Vạn Cốt Sơn không?
Băng hỏa lưỡng trọng thiên, một khi lam y nữ tử gặp được yêu nữ không chừng sẽ có một trận chiến kinh thiên động địa xảy ra, vừa nghĩ thôi đã thấy hưng phấn.
Vài ngày trôi qua, Thiên Ảnh Ma Điêu đang lướt đi thì đột nhiên dừng lại, linh lực dao động cùng với tiếng thét của yêu thú từ phía trước liên tục truyền đến chứng tỏ có tu sĩ và yêu thú đang giao chiến, hơn nữa số lượng còn không ít.
La Kinh Sương đang nhắm mắt vận công chợt chuyển động, chỉ thấy một đạo lam quang bay về phía trước, lúc sau thì biến mất giữa thiên địa.
Lâm Phong nhìn nữ tặc rời đi, hắn cũng không có ý định níu kéo, dù sao hai người cũng không cùng một thế lực.
- Đi.
Thiên Ảnh Ma Điêu tiếp tục bay về phía trước nhưng tốc độ không còn nhanh như lúc đầu, càng tiến về phía Vạn Cốt Sơn thì áp lực càng lớn.
Vừa bay được một lúc, đột nhiên có vài đạo linh quang không biết từ đâu bay tới, Lâm Phong lập tức động khẩu.
- Hộ giá, mau hộ giá.
Trường thương trong tay Phong Thanh Thanh quét ngang đánh tan toàn bộ linh quang vừa bay đến.
- Đơn giản như vậy sao?
Lâm Phong nhíu mày, hắn cảm giác mấy đòn công kích này cũng quá yếu đi, gần như không có lực sát thương.
- Mấy đạo công kích này không phải nhắm vào tiểu tử ngươi.
- Chẳng lẽ là tên nào đó đánh nhầm?
- Có thể.
- Nhân phẩm của lão tử lại tệ như vậy sao?
Hắn vừa dứt lời thì một đạo kim quang bay tới nhưng bị Thiên Ảnh Ma Điêu dễ dàng né được.