Thiên Ảnh Ma Điêu lập tức đổi hướng bay đi, một khi la bàn bắt được tín hiệu chứng tỏ khoảng cách giữa Lâm Phong và Hàn Băng chưa tới vạn dặm, với tốc độ của Ảnh Điêu thì không tới vài canh giờ là hắn có thể gặp được nàng.
Phong Thanh Thanh liếc nhìn dâm tặc bên cạnh, dù là lúc đào được nguyên thạch cũng không thấy Lâm Phong vui vẻ như bây giờ, xem ra địa vị của Lãnh Hàn Băng trong lòng hắn rất quan trọng.
Nghĩ đến đây, trong lòng Phong Thanh Thanh thoáng qua chút phức tạp, vừa ngưỡng mộ vừa đồng cảm với Hàn Băng, là một nữ nhân không ai không muốn tìm thấy được chân tình nhưng bị một tên dâm tặc để ý lại không phải là chuyện gì tốt.
Cách đó khá xa có một đám người vừa tiến vào băng đảo, trong số đó có một bạch y nữ tử đang phi hành đột nhiên dừng lại, nàng nhìn la bàn trong tay, khóe môi khẽ cong lên.
Sở Linh đứng bên cạnh Hàn Băng, ánh mắt tò mò.
- Hàn Băng tỷ có chuyện gì sao?
- Đồng môn của ta đang ở phía trước.
Lãnh Hàn Băng vừa dứt lời liền đổi hướng bay đi, Sở Linh chưa kịp mở miệng thì đối phương đã biến mất, nàng quay qua nhìn vị sư tỷ bên cạnh.
- Mẫn Quân sư tỷ, bây giờ làm sao đây?
- Đuổi theo.
- Nhưng chúng ta còn phải đi đào Băng Nguyên Thạch.
- Có đồng môn của Hàn Băng giúp đỡ thì cơ hội đào được nguyên thạch sẽ cao hơn.
Với thực lực của đám người Mẫn Quân nếu gặp phải đám hải cẩu chỉ có thể rời đi nhưng nếu có thêm sự trợ giúp của Cửu Huyền Thánh Cung không chừng bọn họ có thế đẩy lui được bầy hải cẩu.
Đệ tử Huyền Băng Thánh Cung bay được vài giờ thì nhìn thấy một chấm đen xuất hiện phía trước, cả đám vội dừng lại.
- Là một đầu yêu cầm, bên trên yêu cầm có hai người, trong đó có một vương giả.
Tu vi của Mẫn Quân cao hơn hai tên bên cạnh, có thể cảm nhận được khí tức mơ hồ của đối phương cách đó hàng chục dặm.
Bên phía đối diện, Lâm Phong cũng nhìn thấy được vài thân ảnh đang bay tới, dẫn đầu là nữ tử hắn vẫn luôn tìm kiếm từ lúc tiến vào Thượng Cổ Chiến Trường.
- Hàn Băng sư tỷ.
Hai bên vừa gặp mặt, Lâm Phong lập tức phóng tới ôm lấy nữ tử đối diện, đáng tiếc ý định bất thành, Lãnh Hàn Băng nhẹ nhàng tránh qua một bên thoát khỏi cặp sắc thủ của tên nào đó.
Nhưng Lâm Phong không phải là loại người dễ dàng bỏ cuộc, một vài lần thất bại không thể làm hắn nản chí.
- Hàn Băng sư tỷ, hình như sắc mặt của tỷ không được tốt, có phải đã bị thương không?
- Ta không sao.
- Có phải tỷ sợ đệ lo lắng nên muốn lừa đệ không, không được đệ phải kiểm tra.
Lãnh Hàn Băng nhìn lưu manh đến gần, trong lòng có chút hoảng loạn, hàn khí theo bản năng hộ thể.
Lâm Phong vừa tiếp cận Hàn Băng thì một đạo hàn khí tràn tới làm cho cơ thể hắn tê cóng, linh lực ngưng đọng, Hành Không Pháp Chỉ không có linh lực duy trì liền mất đi tác dụng, cả người hắn từ trên không rơi xuống.
- Đậu xanh.
Đây là bước ngoặc mà Lâm Phong không lường trước được, linh lực của hắn đã bị hàn khí phong ấn, một khi tiếp đất với độ cao vài trăm trượng dù không chết cũng trọng thương.
Đúng lúc này, một thân ảnh lướt đến bên cạnh ôm lấy Lâm Phong, hàn khí trên người hắn lập tức được giải trừ.
- Cứu mạng…
Lâm Phong hét lớn một tiếng rồi ôm chặt lấy đối phương, một mùi hương như u lan truyền đến, tiếp đó là cảm giác mềm mịn sung sướng khó tả.
Lãnh Hàn Băng bị hắn ôm chặt, hai gò má thoáng ửng hồng.
- Thả ta ra.
- Sư tỷ, đệ sợ độ cao a.
- Hừ.
Đối phó với một tên lưu manh không thể chỉ dùng lời nói mà phải dùng đến hành động, ngọc thủ Hàn Băng đặt lên người Lâm Phong, hàn khí lần nữa truyền vào cơ thể của hắn.
- Sư tỷ tha mạng, sau này đệ sẽ không dám nữa.
Lâm Phong lập tức lui lại giữ khoảng cách an toàn, vẻ mặt không đổi sắc nhìn nữ tử đối diện.
- Xem ra thân thể của sư tỷ rất tốt, hoàn toàn không bị tổn hại.
Lãnh Hàn Băng dùng ánh mắt lạnh lùng nhìn Lâm Phong, trong lòng thoáng qua chút yên tâm, hắn vẫn có thể bay nhảy lung tung xem ra thời gian này sống rất thoải mái.
Cách đó không xa, đám người Huyền Băng Thánh Cung đều mở to mắt nhìn cảnh tượng trước mặt, Sở Linh nhỏ giọng nói.
- Đệ tử Cửu Huyền Thánh Cung mỗi lần gặp nhau đều chào hỏi như vậy sao?
- Hình như mối quan hệ giữa Hàn Băng và tên nam nhân đó không tệ.
Đối với người từng trải như Mẫn Quân vừa nhìn liền đoán ra được quan hệ mờ ám của đôi nam nữ trước mặt.
Sắc mặt La Tử Cường lại rất khó xem, nữ nhân hắn để ý không ngờ lại dám ôm ấp với một tên nam nhân khác ngay trước mặt hắn.
Sau khi tâm sự một lúc, Lâm Phong nhìn đám người cách đó không xa, từ y phục bên ngoài hắn đoán chắc đám người này không liên quan gì đến Cửu Huyền Thánh Cung.
- Hàn Băng sư tỷ, đám người đó là ai vậy?
- Là đồng môn của ta.
- Chẳng lẽ Cửu Huyền Thánh Cung còn có đồng phục khác?
- Bọn họ là đệ tử của Huyền Băng Thánh Cung.
Lãnh Hàn Băng không thích nhiều lời, nàng chỉ nói sơ lược vài câu nhưng làm cho tên đứng bên cạnh cảm thán không thôi.
- Con nhà người ta có khác.
Huyền Băng Thánh Cung là nơi tốt nhất trên đại lục đào tạo băng linh thể, hèn gì mỗi lần giao đấu với Hàn Băng thì kết quả của Lâm Phong đều rất thê thảm.
Lâm Phong vẫy tay gọi Thiên Ảnh Ma Điêu sau đó mang theo Hàn Băng bay đến chỗ đám người Huyền Băng Thánh Cung, đã là người quen thì phải chào hỏi một chút.
- Tại hạ Lâm Phong, đệ tử Cửu Huyền Thánh Cung, không biết các vị đạo hữu xưng hô thế nào?
Mẫn Quân mỉm cười đáp lễ, Sở Linh bĩu môi, ánh mắt liên tục đánh giá Lâm Phong, nàng nhìn một lúc cũng không thấy tên nam nhân trước mặt có điểm nào nổi bật.
La Tử Cường vốn không có thiện cảm với Lâm Phong nhưng khi nhìn thấy nữ tử bên cạnh Lâm Phong cũng là một mỹ nhân hiếm có liền bày ra nụ cười tiêu soái.
- Tại hạ La Tử Cường, chấp sự Huyền Băng Thánh Cung.
- Thì ra là La sư huynh.
Lâm Phong phát hiện ánh mắt của đối phương thỉnh thoảng dừng lại trên người Hàn Băng và Thanh Thanh, khóe miệng khẽ nhếch lên.
- Tại hạ nghe nói đệ tử Huyền Băng Thánh Cung đều là thiên tài, có thể trở thành chấp sự Thánh Cung thì đúng là thiên tài bên trong thiên tài, hôm nay được diện kiến thật là hạnh ngộ.
- Đó là đương nhiên.
Sở Linh mỉm cười đắc ý, trong lòng nàng luôn cho rằng Huyền Băng Thánh Cung chính là thế lực hùng mạnh nhất đại lục, ánh mắt nhìn tên thanh niên đối diện lại tăng thêm chút hảo cảm.
Lâm Phong ngẩn người, hắn chỉ nói xã giao vài câu không ngờ lại có người tin là thật, xem ra Trảm Phong Quyết của hắn sắp luyện đến cảnh giới đại thành rồi.
- Lần này các vị đạo hữu đến đây là để đào Băng Nguyên Thạch sao?
- Đúng vậy.
Mẫn Quân gật đầu, chuyện này Hàn Băng đã biết nên không cần phải che giấu, quan trọng là nàng muốn hợp tác với đối phương để đào nguyên thạch.
Lâm Phong nhíu mày.
- Chuyện này chỉ sợ là không thể.
- Không lẽ băng linh mạch có vấn đề?
- Linh mạch không có vấn đề chỉ là bên trong băng đảo có một nữ ma đầu vô cùng tàn độc.
Chuyện là Lâm Phong trong lúc đi qua băng đảo đã vô tình tìm được một nơi lý tưởng để đào Băng Nguyên Thạch nhưng lại bị một nữ tặc cướp lấy.
Nữ nhân này vô cùng hung hãn, không chỉ cướp nguyên thạch của hắn mà còn muốn truy cùng diệt tận.
- Nếu không nhờ Phong chấp sự kịp thời ứng cứu thì tại hạ đã rơi vào độc thủ của nữ tặc kia.