Cự xà nhìn hai tên phía trước đột nhiên dừng lại, mở miệng hỏi.
- Có chuyện gì sao?
Cự giải liếc nhìn thanh niên bên cạnh.
- Hắn sợ bị lão ô quy nuốt nên không dám đi tiếp.
- Ai nói ta sợ.
- Vậy lên đây bản tọa chở.
- Để ta xem tình hình cái đã.
Lâm Phong kích hoạt Phi Vân bay tới chỗ cự xà, hắn nhìn Phong Thanh Thanh một lúc rồi nhíu mày.
- Không ổn rồi.
Tình trạng của Phong Thanh Thanh càng lúc càng nguy hiểm, vì không thể sử dụng đan dược nên những vết thương trên cơ thể của nàng ngày một nghiêm trọng.
- Lão xà, xung quanh nơi này có hòn đảo nào không?
- Có một cái ở bên phải.
- Làm phiền lão đưa ta đến đó, càng nhanh càng tốt.
Cự giải không biết từ lúc nào đã đi đến bên cạnh Lâm Phong, lão vừa nghe hắn nói liền xung phong nhận trách nhiệm.
- Tốc độ của bản tọa nhanh hơn lão xà, lên đây chở cho.
Lâm Phong lập tức lắc đầu, với tốc độ bàn thờ của cự giải chỉ sợ nơi hắn đến không phải là hải đảo mà là thiên đường.
Cách đó vài chục dặm có một hòn đảo nhỏ, trên đảo chỉ có mấy chục đầu tiểu yêu, bọn chúng vừa nhìn thấy hai đầu cự thú xuất hiện lập tức bỏ chạy tán loạn.
Lâm Phong vừa phóng lên đảo liền tìm một chỗ thích hợp dựng trại, tiếp theo là bố trí thêm mấy cái tiểu trận xung quanh dùng để cách âm, sau đó quay trở lại chỗ lão xà.
- Mấy ngày tiếp theo làm phiền hai lão canh chừng giúp ta, đừng để ai tiếp cận nơi này.
- Tiểu tử ngươi đừng lo, chỗ này không có tên nào dám đến đâu.
Nếu không phải vì hoàn cảnh ép buộc thì hai lão yêu cũng không muốn đến nơi này, lỡ như lão ô quy tỉnh lại thì mất mạng như chơi.
Cự xà nuốt một gốc linh dược rồi tìm một chỗ dưỡng thương, cự giải cũng tìm một chỗ nằm nghỉ, đôi càng lớn kẹp một gốc thiên dược, thứ này chính là thù lao lão nhận được khi giúp Lâm Phong canh cửa.
- Mùi vị không tệ.
Bên trong trại nhỏ, Lâm Phong đặt Phong Thanh Thanh nằm lên một cái giường đã được chuẩn bị sẵn, cặp sắc nhãn không nhịn được mà quét qua người bạo nữ vài lần.
Thân hình của Phong Thanh Thanh đúng là rất tốt, chỗ cần bạo thì bạo chỗ cần thon thì thon, ngũ quan đoan chính, mi mục như họa, chỉ là tính tình bất đồng, nóng lạnh thất thường làm cho đám sắc lang xung quanh không dám tới gần.
- Lão đầu, như thế này đã được chưa?
- Tạm được.
- Được rồi sao, không cần thoát y hả?
- Làm xong rồi thoát.
Với kinh nghiệm sống vài chục vạn năm của lão đầu, vừa nhìn liền nhận ra Phong Thanh Thanh là loại nữ nhân hại nước hại dân, lần này chữa thương cần phải tập trung cao độ, nếu thoát y sẽ làm cho tên tiểu tử này phân tâm.
Vì trên người Phong Thanh Thanh vẫn còn bảo giáp hộ thân nên linh lực của Lâm Phong không thể hoàn toàn tiến vào, để đảm bảo không thiếu hụt linh lực trong quá trình chữa trị, hắn lấy ra một viên địa cấp Tụ Linh Đan ngậm vào, chỉ cần có biến sẽ lập tức cắn thuốc.
Lâm Phong lấy ra một viên hắc châu, đây là hồn châu hắn lấy được bên trong cơ thể của chương ngư, Lâm Phong chỉ là một tên linh giả ngũ cấp, hồn lực của hắn hoàn toàn không đủ để chữa trị cho Phong Thanh Thanh, cần phải có ngoại lực giúp đỡ.
- Đi…
Hai mắt Lâm Phong nhắm khẽ, đại thủ bắt ấn, linh lực hóa thành một sợi dây kết nối hắn và Phong Thanh Thanh, hắc vụ từ hồn châu không ngừng tỏa ra bao phủ lấy cơ thể hai người.
Lúc sau, Lâm Phong mở mắt, xung quanh hắn là một không gian hoàn toàn khác lạ, nơi này không có thiên địa cũng không có cảnh vật, chỉ có vài đốm sáng lơ lửng giữa màn đêm u tối.
Những đốm sáng này chính là linh hồn của Phong Thanh Thanh, bình thường bọn chúng sẽ tập trung một chỗ tạo thành hình dáng như tiểu hài, đó cũng chính là nguyên thần của tu sĩ.
Khi đạt đến vương giả, linh hồn của tu sĩ sẽ trải qua một quá trình thoát thai hoán cốt, chỉ cần nguyên thần không mất thì tu sĩ vẫn sẽ tồn tại.
- Tụ…
Những đốm sáng đang lơ lửng đột nhiên di chuyển về cùng một chỗ, bọn chúng liên tục xoay tròn tạo thành một khối quang cầu nhỏ.
Một đốm sáng từ bên trong cơ thể Lâm Phong bay về phía Phong Thanh Thanh, đây chính là một phần linh hồn của hắn, đốm sáng bay tới bên cạnh khối quang cầu rồi dừng lại.
Tuy chỉ là một phần linh hồn của linh giả ngũ cấp nhưng linh quang tỏa ra từ đốm sáng của Lâm Phong không thua gì quang cầu bên cạnh, điều này chứng tỏ linh hồn của Phong Thanh Thanh đã vô cùng suy yếu.
Đốm sáng dần tiếp cận quang cầu, thời khắc hai linh hồn chạm vào nhau, cơ thể Lâm Phong và Phong Thanh Thanh cùng lúc xuất hiện phản ứng, cả hai đều cảm nhận được một thứ cảm giác huyền diệu, tựa như hòa vào nhau nhưng lại không thể dung hợp.
Thời gian dần trôi, linh quang của đốm sáng dần trở nên mờ nhạt, ngược lại quang cầu càng lúc càng lấp lánh.
Nửa ngày sau, đốm sáng bay trở về cơ thể Lâm Phong, lúc này vẻ mặt của hắn đã không còn huyết sắc, hơi thở suy yếu.
- Phù… mệt chết lão tử.
Lâm Phong lấy ra một viên địa cấp Dưỡng Hồn Đan nuốt vào, sắc mặt tốt hơn một chút, ánh mắt hắn dừng lại trên người bạo nữ, tình trạng của nàng lúc này đã có chút chuyển biến.
- Lão đầu, tình hình của nàng thế nào rồi?
- Đã qua giai đoạn nguy hiểm, làm thêm vài lần là có thể tỉnh lại.
Nếu là lúc Phong Thanh Thanh vừa bị thương thì chỉ cần hai lần chữa trị là đủ, Lâm Phong phải mất một khoảng thời gian để chờ đợi hai đầu cự thú khôi phục, sau đó lại phải tìm kiếm một nơi an toàn, thời gian càng kéo dài dẫn đến thương thế của bạo nữ càng nghiêm trọng.
- Tiểu tử ngươi thật sự muốn bỏ qua cơ hội lần này sao?
- Thừa nước đục thả câu không phải đạo quân tử, lão đừng dụ dỗ ta nữa.
Trong quá trình chữa trị, chỉ cần Lâm Phong thu lấy một phần linh hồn của Phong Thanh Thanh để khắc lên chủ nô khế ước thì từ nay về sau bạo nữ sẽ trở thành thuộc hạ trung thành nhất của hắn.
Lão đầu thở dài.
- Muốn trở thành cường giả thì phải biết tận dụng thời cơ.
- Lão đang đề cao ta đó hả?
- Có lão phu chỉ dạy thì gà, chó gì cũng có thể đắc đạo.
- Vậy thì ta có lão là đủ rồi, cần thêm người khác làm gì?
Lâm Phong lấy ra một cái giường đặt bên cạnh rồi bắt đầu vận công, hắn phải tận dụng thời gian khôi phục linh hồn để còn tiếp tục chữa trị cho bạo nữ.
Liên tiếp mấy ngày trôi qua, Lâm Phong vẫn ở trong cái lều nhỏ của hắn, ban ngày thì giúp bạo nữ trị thương, ban đêm thì vận công khôi phục.
- Được rồi.
- Xong rồi sao, nhưng mấy vết thương này vẫn chưa lành?
Lâm Phong vừa nói vừa chỉ vào một vết bầm trên gương mặt xinh đẹp của Phong Thanh Thanh.
- Đợi khi nha đầu đó tỉnh lại thì dùng vài viên đan dược sẽ hết.
Chỉ cần linh hồn của Thanh Thanh thức tỉnh thì nàng có thể sử dụng linh lực để luyện hóa đan dược, cho nên quá trình chữa thương của Lâm Phong đến đây là kết thúc.
Lâm Phong nhìn nữ tử nằm im bên cạnh, ánh mắt hắn đảo qua cơ thể nàng vài lần, khóe môi khẽ nhếch lên nụ cười mờ ám.
Bình thường bạo nữ quen thói kiêu ngạo, không xem ai ra gì, phải để cho nàng nếm chút đau khổ thì mới sớm trưởng thành được.