Thiên La

Chương 234: Thượng Cổ Chiến Trường 6





Nơi này có một đầu cự giải đang nằm ngửa, tám cẳng hai càng chỉ thiên, toàn thân tràn đầy vết thương, bộ dáng vô cùng thảm hại.

Lâm Phong vừa tiến vào hang động liền ngửi được mùi yêu huyết nồng đậm, xem ra tình hình của thanh niên này không ổn, ánh mắt hắn đảo vài vòng xung quanh.

- Không biết có hôi được gì không?

Cự xà bơi tới gần cự giải, nhìn bộ dáng thê thảm của huynh đệ, xà nhãn lóe lên huyết quang.

- Tên đó lại đến sao?

- Hôm trước hắn có đến gây sự nhưng đã bị ta đánh lui.

Giọng nói cự giải lúc mạnh lúc yếu, hai mắt to tròn liếc nhìn tên huynh đệ bên cạnh.

- Không phải ngươi đang bế quan sao, đến đây làm gì?

- Ta có quà cho ngươi.

Cự xà vừa dứt lời liền ném Lâm Phong về phía trước, hai mắt cự giải chỉ liếc qua rồi nhắm lại, tiếp tục dưỡng thương.

- Đám Nhân Tộc đã tiến vào rồi sao?

- Đúng vậy.

- Với tình trạng của ta bây giờ thì không thể cùng ngươi đi săn bọn chúng.

- Ta đến đây không phải vì chuyện này.

Đối với yêu thú thì tu sĩ cũng giống như linh dược, giá trị của một tên vương giả có thể so với một gốc thiên cấp linh dược, cho nên Thượng Cổ Chiến Trường không chỉ là nơi tu sĩ tìm kiếm kỳ ngộ mà còn là nơi săn mồi của đám yêu thú.

Sau khi nghe cự xà kể lại hết mọi chuyện, hai mắt cự giải lại mở ra, giọng nói kinh ngạc.

- Không ngờ một tên sống mấy trăm năm như ngươi lại không làm gì được một tên tiểu tử Nhân Tộc.

- Hắn cũng đâu làm gì được ta.

- Có cần ta xử tên này giúp ngươi không?

- Không cần.

Bây giờ Lâm Phong và cự xà đã ký kết khế ước cộng sinh, chỉ cần một tên phi thăng thì tên còn lại cũng đăng xuất.

Ánh mắt cự xà nhìn tên tiểu tử bên cạnh.

- Cho bản tọa mượn vài giọt tổ huyết?

- Lão muốn dùng tổ huyết để trị thương?

Lâm Phong nhìn cự xà gật đầu, ánh mắt lóe lên một tia nham hiểm.

- Không được, làm như vậy sẽ rất lãng phí.

- Ngươi thích thứ gì thì cứ lấy, bản tọa chỉ cần vài giọt tổ huyết.

- Không cần hỏi ý động chủ luôn hả?

- Không cần.

Bên trong hang động của cự giải không khác gì hang động của cự xà, có kha khá vật phẩm nhưng không có thứ gì lọt vào mắt Lâm Phong, có lẽ những thứ có giá trị đã bị hai tên này nuốt hết.

Nhìn tới nhìn lui cũng chỉ thấy núi linh thạch gần đó là vừa mắt nhưng dùng tổ huyết đổi lấy mấy thứ này thì cũng không lời được bao nhiêu.

Lâm Phong suy nghĩ một lúc rồi lấy ra một bình đan dược.

- Bên trong có một viên thiên cấp Dưỡng Thể Đan, chỉ cần nuốt thứ này vào đảm bảo vài ngày sau huynh đệ của lão sẽ hoàn toàn khôi phục.

- Thứ này chính là đan dược của Nhân Tộc các ngươi?

- Nó đó.

Cự xà bơi tới bên cạnh cự giải, hai tên này to nhỏ một lúc rồi đồng ý giao dịch nhưng với điều kiện phải đợi đến lúc đan dược có tác dụng thì Lâm Phong mới có thể lấy vật phẩm bên trong hang động.

Lâm Phong cũng không để ý, viên đan dược này là hắn lấy được bên trong U Minh Bảo Khố, với tu vi của hắn thì còn lâu mới dùng được nên quyết định mang ra trao đổi.

Trong thời gian chờ đợi, Lâm Phong cảm thấy nhàm chán nên quay qua trò chuyện với hai lão yêu bên cạnh, càng nói thì hắn càng thấy được sự rộng lớn của Thượng Cổ Chiến Trường.

Địa bàn của cự xà và cự giải cộng lại rộng đến vạn dặm nhưng cũng chỉ là một góc nhỏ bên trong hải vực, số lượng cự yêu ở nơi này không tới một vạn thì cũng có mấy ngàn, mỗi đầu đều có lãnh địa riêng.

- Xem ra nơi này thật sự rất rộng lớn.

- Chẳng lẽ những thứ được ghi lại trên cổ bi là có thật?

- Lão đầu, có chuyện gì sao?

- Chỉ là truyền thuyết về một cái hoang vực không tồn tại.

Chuyện là mấy chục vạn năm trước, một vị chủ nhân của lão đầu vô tình tìm thấy được một khối cổ bi, dựa vào hoa văn trên đó có thể đoán được thứ này đã xuất hiện từ thời Thần Ma nhị tộc.

Trên cổ bi có một đoạn văn tự miêu tả về Thiên La đại lục, ngoại trừ tứ đại hoang vực Đông, Tây, Nam, Bắc thì vẫn còn một hoang vực khác gọi là Trung Hoang.

Theo ghi chép thì Trung Hoang là một vùng hải vực rộng lớn với vô số tài nguyên và thủy quái nhưng chưa từng có người nhìn thấy một nơi như vậy cho nên giả thuyết này không được công nhận, đến cuối cùng chìm vào quên lãng.

- Lão muốn nói Thượng Cổ Chiến Trường chính là Trung Hoang?

- Có thể.

Cổ môn không chỉ xuất hiện ở Nam Hoang mà là ở khắp các hoang vực, điều đó chứng tỏ vị trí của Thượng Cổ Chiến Trường rất có khả năng nằm giữa tứ hoang.

Lâm Phong nghe đến đây, hai mắt sáng rực.

- Lão đầu, trên khối cổ bi đó còn ghi thứ gì nữa không?

- Thứ gì là thứ gì?

- Không chừng khối cổ bi đó chính là địa đồ dẫn đến một tông môn nào đó ở Trung Hoang, chẳng phải bên trên còn có hoa văn sao?

- Tiểu tử ngươi nói cũng có lý.

Lão đầu khẽ gật đầu.

- Nếu đúng như những gì đã ghi trên cổ bi thì Trung Hoang là một nơi không tệ để xây dựng thế lực, hơn nữa còn là đại thế lực rất lớn.

- So với Thánh Cung thì sao?

- Ít nhất cũng phải lớn hơn vài lần.

Lâm Phong nghe đến đây, vẻ mặt tràn đầy kích động, nếu tìm được thượng cổ bảo tàng thì nửa đời sau không cần phải lo.

- Lão đầu, mấy cái hoa văn trên cổ bi lão còn nhớ không?

- Quên hết rồi.

- Một chút cũng không nhớ sao?

- Lúc đó lão phu chỉ nghĩ đó là một khối cự thạch bình thường, không ngờ lại có liên quan đến thượng cổ di tích, hài…

Lão đầu thở dài, vẻ mặt tiếc hùi hụi sau đó lặn mất tăm để lại một thanh niên thẫn thờ hoang mang tột độ.

- Cảm giác này sao quen thế nhỉ?

Lâm Phong suy nghĩ một lúc thì thấy có gì đó không đúng, một khí linh bác học đa tài như lão đầu sao có thể không nhìn ra thứ quan trọng như vậy, nhất định là lão cố ý chơi hắn.

- Lão đợi đó.

Ba ngày trôi qua, thương thế của cự giải dần tốt lên, những vết thương bên ngoài phần lớn đã biến mất, chỉ có phần bên trong là cần thêm một ít thời gian để khôi phục.

Lâm Phong thu núi linh thạch vào giới chỉ, ánh mắt nhìn lão xà gần đó.

- Nè, lão có muốn báo thù không?

- Chuyện này không liên quan đến ngươi.

- Sao lại không liên quan, bây giờ ta với lão đã ký kết khế ước cộng sinh, chuyện của lão cũng chính là chuyện của ta.

Cự xà dùng ánh mắt khinh thường nhìn tên tiểu tử trước mặt.

- Ngay cả bản tọa còn không phải đối thủ của tên kia, ngươi thì làm được gì?

- Chỉ cần lão đồng ý với ta một điều kiện thì ta sẽ giúp lão xử đẹp tên đó.

Lâm Phong vỗ ngực đảm bảo, vẻ mặt tràn đầy tự tin.

- Nói cho lão biết, cùng cấp đánh một trận ta chưa ngán ai bao giờ, đợi ta bước vào vương giả thì chỉ cần một đao là hạ được tên đó.

Cự giải ở bên cạnh đột nhiên xen vào.

- Ta thấy tên Nhân Tộc này cũng không đơn giản, ngay cả lão cũng bị hắn thu phục, hay là thử một lần xem.

- Lúc đó là bản tọa sơ ý.

Cự xà nói bằng giọng khinh thường.

- Nếu không phải hắn dùng thủ đoạn thì có một trăm tên như hắn cũng không làm gì được bản tọa.